Quan Phàn và Âu Dương Duệ cùng đồng thanh.
Lưu Tống nhìn bọn họ một hồi, thang máy đến rồi, Lưu Tống theo bọn họ cùng nhau vào thang máy.
“Tôi quen thuộc nơi này hơn mấy người.” Lưu Tống nói.
Quan Phàn thở dài: “Có một số việc ông không tham dự sẽ an toàn hơn.”
“Tôi tưởng chúng ta là một đội.” Lưu Tống nói.
Trước màn hình máy tính, Nghê Lam xoa xoa bàn tay. Tuy cô luôn miệng nói muốn cuộc sống của một cô gái bình thường, nhưng thỉnh thoảng có chút k*ch th*ch khẩn trương cũng rất thích. Nghê Lam chọn một số chương trình thông tin, kéo tất cả vào một tập tin, kết nối liên lạc.
Ở bãi đậu xe, Bonnie mặc một bộ đồng phục sửa chữa điện, đội mũ đeo khẩu trang, đang ngồi trong xe của công ty điện lực.
Xe là do Lam Diệu Dương tìm, dùng danh nghĩa đoàn làm phim để mượn, thật sự là xe của công ty điện lực.
Bonnie đeo tai nghe, nói: “Ok, ba đã giải quyết camera, cắt cho con rồi. Phần dưới con xử đi.”
“Con vào rồi. Để con xem thử, ok, không có vấn đề gì, go go go.”
Trong góc khuất bãi giữ xe, Trâu Úy đeo tai nghe khởi động xe: “Nhận được rồi, tôi đã chuẩn bị xong, có thể lên đường bất cứ lúc nào.”
Nghê Lam vừa nhìn màn hình vừa gõ bàn phím, Bonnie đi tới rất tự nhiên, mỗi lần bước vào khu vực camera, hình ảnh trong ống kính liền bị chuyển thành không có người. Mà phía Quan Phàn trong thang máy và Trâu Úy ở góc khuất, mọi hình ảnh đều bình thường.
Thang máy đing một tiếng đến bãi đậu xe, Nghê Lam nhìn rồi nói: “Quan Phàn đã vào chỗ.”
Trâu Úy khẽ đạp chân ga, lái xe ra ngoài.
“Cảm ơn ông, đội trưởng Lưu. Vậy chúng tôi chờ thông báo của ông.” Quan Phàn nói, nhấn thiết bị xe lăn chạy bằng điện, “Không cần tiễn nữa, xe của ba mẹ tôi dừng cách đây không xa.”
Cô khởi động xe lăn đến giữa bãi đậu xe tìm cha mẹ, lúc này có một chiếc xe lái tới, cực kỳ nhanh. Xe lăn của Quan Phàn và chiếc xe kia nhìn như sắp đụng vào nhau.
Quan Phàn kinh ngạc ngây người, xe kia ra sức phanh lại, Lưu Tống và Âu Dương Duệ đồng thời hét to xông tới.
‘Rầm’ một tiếng, xe lăn Quan Phàn lật xuống, cô té thẳng xuống đất, kêu thảm một tiếng. Cha mẹ Quan Phàn cách đó không xa cũng hét to lao đến.
Chiếc xe kia phanh lại, một người nhảy ra, còn lớn tiếng hơn bất kỳ người nào: “Quan Phàn.”
Lưu Tống trừng mắt nhìn người kia: “Trâu Úy! Lái xe kiểu gì vậy!”
Bảo vệ trực nghe thấy tiếng nhìn lại, bảo vệ khu vực không biết xảy ra chuyện gì liền nhanh chóng chạy tới.
“Mau tới giúp.” Âu Dương Duệ kêu to.
Lưu Tống không nói gì. Mẹ nó, mấy người này, kỹ thuật diễn người này tốt hơn người kia!
Nghê Lam nhìn chằm chằm màn hình, lưu ý góc nhìn của bảo vệ và vị trí của họ, còn có hình ảnh camera khác: “Vị trí số 1 ok, số 3 an toàn, con sẽ dời ống kính số 7 đi chỗ khác, cứ vậy, qua đi.”
Bonnie ung dung nhấc thùng dụng cụ lên đi đến gần xe Chúc Minh Huy.
Ở tầng 18, Chúc Minh Huy rảo bước vào thang máy.
Nghê Lam thông báo với mọi người: “Cá mập ra khơi rồi, đang ở lầu 17.”
Quan Phàn nghe thấy trong tai nghe, ngẩn người. Cô lớn tiếng kêu đau.
Lưu Tống đỡ cô, Quan Phàn nói nhỏ: “Phó cục Chúc xuống rồi.”
Lưu Tống: “…” k*ch th*ch như vậy sao?
Cho nên rốt cuộc là bọn họ đã làm gì? Thật là, người không biết gì hạnh phúc hơn, nhưng mà ông đoán được rồi.
Lưu Tống nhìn xung quanh, nhìn thấy tài xế của Chúc Minh Huy dường như đang đi về phía xe Chúc Minh Huy, bây giờ đang dừng lại xem trò náo nhiệt của bọn họ.
“Tiểu Tống.” Lưu Tống gọi anh ta.
“Đội trưởng Lưu, có chuyện gì vậy?” Tiểu Tống đi bộ sang xem cẩn thận một chút.
Nghê Lam nói với Bonnie, “Tài xế của cá mập đến rồi, bên trái, năm mươi mét.”
Bonnie không hề rối, ông nằm rạp người trong xe, nhìn chằm chằm thanh tiến độ, bây giờ đã được 50%.
“Anh ta ra rồi.” Nghê Lam lại nói.
Phía bên này Trâu Úy đang nói xin lỗi, “Tại em tại em, em vội ra sân bay đón người không để ý. Xin lỗi nha, Quan Phàn.”
“Không sao không sao.” Quan Phàn nói, được mọi người giúp đỡ ngồi trở lại trên xe lăn.
“Cá mập đến lầu năm.” Nghê Lam tiếp tục báo tình hình, “Lầu ba…”
Tiểu Tống bên này nói với Lưu Tống: “Đội trưởng Lưu, tôi đi trước nha, Phó cục Chúc muốn ra ngoài.”
“Ok, anh cứ đi đi.” Lưu Tống trả lời anh ta.
“Tài xế tới rồi. Bên trái, năm mươi mét.” Nghê Lam nhẹ giọng báo, “Cá mập vào chỗ.”
‘Đing’ một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Mọi người đẩy Quan Phàn sang một bên. Trâu Úy lên xe, “Em đang gấp, đi trước nha. Có gì liên lạc sau.”
“Tạm biệt.” Quan Phàn và Âu Dương Duệ phất tay với Trâu Úy.
Trâu Úy lái xe đi.
Chúc Minh Huy nhìn thấy mấy người kia ở bãi xe. Ông không phản ứng gì đi về phía xe của mình.
Tiểu Tống thấy Chúc Minh Huy đã xuống, bước nhanh về phía xe ông.
“Mười mét, tám mét…” Nghê Lam thông báo khoảng cách.
Tiến độ 100%.
Tiểu Tống mở khóa điện tử, tích tích một tiếng, tiếng khóa mở ra.
Tiểu Tống đi tới, kéo cửa xe ra, ngồi xuống.
Mọi thứ trên xe đều bình thường, Tiểu Tống khởi động xe, mở máy sưởi. Sau đó anh xuống xe, mở cửa xe cho Chúc Minh Huy.
Chúc Minh Huy ngồi xuống.
Tiểu Tống lại lên xe, mở nhạc piano mà Chúc Minh Huy thích, lái xe ra khỏi vị trí. Lại đánh tay lái, lái xe đi.
Xe chạy lướt qua chỗ Quan Phàn, Chúc Minh Huy ngồi ở sau xe nhắm hai mắt, không có tâm tư nói chuyện với những người này.
Xe chạy trên đường lớn, đi thẳng về phía trại tạm giam.
“An toàn, rút lui. Chuyển về vị trí số ba.” Nghê Lam nói, Bonnie đứng lên từ phía sau chiếc xe đậu bên cạnh xe Chúc Minh Huy, nhanh chóng trở về đường cũ.
Trong xe, Chúc Minh Huy nói với Tiểu Tống, “Tắt đi, ồn chết được.”
Tiểu Tống nhanh chóng tắt nhạc đi.
Nghê Lam tuyên bố: “Âm thanh thu được rất rõ, số liệu đồng bộ không có vấn đề gì. Bọn họ đang đi về hướng đông.”
Quan Phàn nhỏ giọng nói với Âu Dương Duệ và Lưu Tống.
“Hướng đông, vậy hẳn là trại tạm giam.”
“Ông ta đi tìm Tần Viễn rồi.”
Như bọn họ dự đoán.
💬 Bình luận chương