Tới ngồi chờ đều là đám ký giả ban đầu đứng bắt gian ở trước nhà nhưng sau đó lại giữ kín miệng cho Nghê Lam.
Lần này còn có thêm Lý Mộc.
Mọi người đang giả vờ giả vịt quay lại một ít video, chụp hình, sau đó chuyển sang livestream: “Chờ chút, hình như trong đại sảnh có chút động tĩnh, không ít người đi ra rồi.”
“Tôi nhìn thấy Lam Diệu Dương lái xe tới rồi. Không phải, không phải Lam Diệu Dương. Người xuống xe là Nghê Lam.”
“Tôi nhìn thấy gì vậy! Nghê Lam còn sống!”
“Trời ơi, quả nhiên là có tin tức trọng đại, buổi tối Nghê Lam đến thăm sảnh triễn lãm của hãng xe.”
Lý Mộc mặt không chút biểu tình chụp cái đám ‘diễn viên quần chúng’ này, trong lòng chửi thầm đám người này diễn hay quá. Từ Hồi cầm máy ảnh cùng đám người tiến về phía Nghê Lam.
“Nghê Lam!” Mọi người đồng thanh kêu.
Nghê Lam quay đầu, cười cười với mọi người, phất phất tay.
Lam Diệu Dương đi theo sau cô, nhìn thấy mọi người, lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Lý Mộc lại chửi thầm trong lòng: Diễn dở nhất trong cả đám – Nghê Lam.
Nghê Lam và Lam Diệu Dương đi vào tòa nhà, toàn bộ tầng một của tòa nhà đều lắp kính, chính là sảnh triển lãm. Nhiều ký giả liền chụp qua kính, bọn họ nhìn thấy Nghê Lam và một người đàn ông tóc hoa râm bắt tay, sau lưng ông có rất nhiều nhân viên, nhìn có vẻ là Đường tổng trong truyền thuyết.
Sau đó Lam Diệu Dương nói cái gì, Đường tổng kia nói với nhân viên sau lưng, nhân viên kia chạy từ từ ra mở cửa cho nhóm ký giả, cho phép họ vào chụp hình.
Nhóm ký giả nhanh chóng chạy vào.
“Nghê Lam, lần này cô qua đây là vì cái gì?”
“Nghê Lam, cô muốn quay lại công việc sao? Thời điểm mấu chốt này thích hợp làm đại diện thương hiệu sao?”
“Nghê Lam, cô thấy tin tức ước chiến hôm nay thế nào?”
Nghê Lam bị vây quanh, rốt cuộc tìm được khoảng trống để nói chuyện: “Ước chiến gì?”
Mọi người lại lao nhao giải thích một phen.
Nghê Lam chăm chú nghe xong, lắc đầu: “Tôi không có đăng bài, nhưng tôi thấy đây là một chuyện rất nghiêm túc, nhưng mà chắc có lẽ sẽ không có những người vô can lại nhàm chán như vậy giả mạo tôi khiêu khích Paul. Tôi càng cảm thấy giống như hắn ta tự biên tự diễn. Nhưng chân tướng thế nào phải đợi cảnh sát điều tra. Bất kể ý đồ của Paul là gì, muốn trêu chọc khiêu khích cảnh sát hay là sỉ nhục tôi, tôi cảm thấy hắn ta không làm được.”
“Cô có tính toán gì không? Cô thấy hắn ta sẽ ở núi Kỳ Lân đợi cô thật sao?”
Nghê Lam nghĩ ngợi: “Núi Kỳ Lân là nơi tôi vào nghề…”
“Chỗ cô vào nghề là Lam Sắc Hào nha Nghê Lam.” Có ký giả nói to cắt ngang cô.
Nghê Lam chỉ chỉ người kia: “Anh bị block rồi.”
Cả đám cười to.
Nghê Lam lại nói: “Tôi rất có cảm tình với khu trò chơi, ở đó tôi quen được rất nhiều bạn tốt. Tôi không mong chỗ đó sẽ có người bị thương. Tôi hi vọng cảnh sát có thể điều tra nghiêm túc việc này, xóa đi mầm họa an toàn nơi đó, bảo đảm cho nhân viên và du khách. Bản thân tôi cũng sẽ toàn lực phối hợp với cảnh sát.”
Có người lên tiếng hỏi: “Bao gồm cả việc đi núi Kỳ Lân sao?”
Nghê Lam kiên định gật đầu, “Đúng, bao gồm việc đi núi Kỳ Lân, bao gồm việc phải đối mặt với Paul.”
Lúc này Lam Diệu Dương chen vào nói: “Được rồi các vị, hôm nay không phải thời điểm tốt để phỏng vấn, hôm nào chúng ta lại hẹn. Cũng đã gửi chiến thư rồi, các anh chị còn quay trực tiếp Nghê Lam, thật là không sợ chết. Mọi người nhanh chóng giải tán đi. Chúng tôi cũng sẽ rời đi ngay.”
Có người lại hỏi: “Hôm nay Nghê Lam tới đây làm gì?”
Nghê Lam chỉ chỉ chiếc xe mô tô ở một bên, “Đường tổng tặng xe cho tôi.”
Đường tổng cũng nói, “Đúng vậy, cảm ơn Nghê Lam hôm đó cứu người, chúng tôi rất vinh hạnh, lúc đó xe của chúng tôi ở ngay một bên.”
Mọi người nhớ tới hình ảnh Nghê Lam cướp xe hôm ấy, đều cười lên.
“Mau trở về thôi.” Lam Diệu Dương lại thúc giục mọi người. “Chú ý an toàn một chút.”
Nghê Lam nhận găng tay, đeo lên, lại nhận mũ bảo hiểm, leo lên xe, rồi đội mũ lên.
Hôm nay cô cố tình mặc một bộ áo da màu đen, vừa ấm lại làm lộ thân hình. Quần áo đương nhiên cũng là do Lam Diệu Dương phối, cùng màu xe cực kỳ bắt mắt.
Chân Nghê Lam thon dài, ngồi lên xe rất có tạo hình, cô hỏi mấy người phóng viên: “Đẹp không?”
“Đẹp, đẹp” Mọi người chụp ảnh tanh tách.
Nhân viên của nhãn hàng này quả thực quá vui rồi, quảng cáo miễn phí thế này quá lợi hại.
Nghê Lam nói với Đường Hưu: “Đường tổng, cảm ơn ông.” Cô nhấn nhấn chân ga, tiếng mô tơ ồ ồ, oai phong tám hướng.
“Cố lên, Nghê Lam.” Đường Hưu đứng ở một bên, nhìn xe của công ty mình cùng cô gái trẻ tuổi dũng cảm. Thư quyết chiến, đêm nay ông cũng mới biết việc này, ông không biết kế hoạch của Nghê Lam là gì, nhưng ông rất muốn chúc phúc cổ vũ cho cô.
“Cảm ơn. Vậy tôi lái đi nhé.” Nghê Lam nói.
“Mời.” Đường Hưu mở tay ra. Có nhân viên nhanh chóng chạy ra cửa lớn mở cửa.
Nghê Lam cười lên, nhìn nhìn bên ngoài cửa kính, mặt mày cô hớn hở, nói với nhóm phóng viên: “Tới quay tôi đi, tôi sẽ đáp lại chiến thư.” Nói xong, một chân đá chân chống xe lên, từ từ chạy ra ngoài.
Mặt Lam Diệu Dương xạm lại, nghe giọng nói tự đắc kia của Nghê Lam là biết cô lại giở tật xấu rồi. Cứ đắc ý là quên ngay hình tượng, có phải cũng quên luôn anh đang đứng ngay bên cạnh rồi không.
Nghê Lam lái xe đi trước, một đoàn phóng viên lái theo sau.
Nghê Lam lái đến khoảng sân rộng trước tòa nhà, sau đó từ từ thay đổi vị trí xe, lợi dụng ma sát bánh xe với mặt đất, viết chữ lên trên.
Lam Diệu Dương: “…”
Đây không phải đặc quyền của riêng anh sao!!!
Mọi người nín thở nhìn, có người còn leo lên chỗ cao của vườn hoa để chụp. Đường Hưu cũng đưa người ra xem.
Nghê Lam viết trên nền đất: Fighting.
Ký tự cuối cùng viết xong, cô vẽ thành một vòng tròn, phất phất tay với mọi người, ‘cạch’ một tiếng vỗ kính chắn gió mũ bảo hiểm xuống, tiêu sái nghênh ngang lái xe đi.
Chiến đấu!
Quả thực bày tỏ thái độ rồi.
Nhưng lúc cô đi ngay cả ‘tạm biệt’ cũng không nói, không nói với bọn họ thì thôi, nhưng hình như ngay cả Lam Diệu Dương cũng không để ý tới.
Đám ký giả bắt gian tại nhà đồng loạt dời ánh mắt sang tổng giám đốc Lam cô đơn đáng thương.
Lam Diệu Dương bình tĩnh nói một câu: “Lúc mấy anh chị viết bài viết thêm lời cho Nghê Lam.”
“Lời gì?”
“Nghê Lam chính là đồ sắt đá vô tình!”
💬 Bình luận chương