Trang chủTruyện

Chương 166

Ngày Nắng Gặp Mưa Rào · Chương 166/184

Chương 166

Ngày Nắng Gặp Mưa Rào · Chương 166/184

“Bởi vì ba nó không nói trước với nó.”

“À.” Lam Diệu Dương ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng, con sẽ không nói.”

Trọng điểm không phải là Nghê Lam sẽ gây nhau với Trần Thế Kiệt, mà việc này bản thân Trần Thế Kiệt không nói lại bị anh nói trước, Trần Thế Kiệt sẽ không vui với anh. Anh tôn trọng Trần Thế Kiệt như vậy, anh phải giữ bí mật.

Lam Diệu Dương ngồi ở đây một hồi, nói chuyện họp hôm nay. Nghê An và nhóm Ellen nói đã nhận được thông báo của Bonnie, bên họ đã chuẩn bị kỹ rồi.

Thế là hôm sau, ước chiến dark web. Mà nhà họ Lam cũng bước vào trạng thái phòng bị nghiêm mật.

Lam Diệu Dương đi qua nhà kế bên, tất cả nhóm người Lam Cao Nghĩa đều không ngủ, mọi người ở trong phòng khách xem camera giám sát mới lắp đặt ở nhà họ Lam, lại còn lên mạng lướt tin tức.

“Mọi thứ thuận lợi không?” Lam Cao Nghĩa hỏi.

Lam Diệu Dương khẽ gật đầu.

Nghê An cầm điện thoại xem lại một lượt đối thoại của Nghê Lam với nhóm ký giả, còn có tấm hình con mình phách lối lái xe chạy mất. Bà nói với Lam Diệu Dương: “Nghê Lam vui hơn nhiều so với lúc ở Mỹ.”

Lam Diệu Dương có chút vui vẻ, toét miệng cười ngây ngô.

Đổi là phụ huynh khác, con mình trải qua chuyện thế này, còn bị đen khắp mạng, sớm đã chạy trốn rồi. Nhưng cha mẹ Nghê Lam thì khác.

Lôi Tinh Hà ngồi ở trong xe, máy tính bên cạnh mở ra, anh đang gọi điện thoại cho người nhà: “Con biết khuya rồi, chút nữa con về. Ừm, yên tâm, rất an toàn, con đi tuần thêm mười phút sẽ về.”

Lôi Tinh Hà cúp điện thoại, khởi động xe.

Anh tan ca rồi nhưng vẫn ở lại tăng ca.

Âu Dương Duệ từng gửi cho anh một phần mềm, kêu anh gửi qua một chút tin tức lúc tuần tra. Nói là hôm đó lúc Liêu Tân chết, dưới xe Tần Viễn có lắp một thiết bị đi cấp cứu.

Nhưng nhóm Lôi Tinh Hà đi điều tra xe này với Viễn Bác thì Viễn Bác lại nói xe này hôm đó bị trộm, bọn họ báo cảnh sát rồi.

Là bị trộm hay là bị tiêu hủy? Hay là dùng cho việc khác?

Bọn họ báo tình huống cho cảnh sát giao thông, nhưng phía bên cảnh sát giao thông vẫn luôn không thấy chiếc xe này. Âu Dương Duệ cảm thấy chiếc xe này là cho Paul dùng, cho nên mới ‘bị trộm’, mới có thể ‘biến mất’.

Thay đổi diện mạo xe? Đổi biển số?

Tìm thấy chiếc xe này có thể tìm thấy Paul sao?

Lôi Tinh Hà lái xe khắp nơi. Thành phố này lớn như vậy, kỳ thật anh cũng không biết có thể đi đâu tìm. Nhưng anh không muốn từ bỏ, vì Liêu Tân.

Liêu Tân là anh em của anh.

Mặc dù cậu ấy làm sai chuyện, nhưng phần tốt kia của cậu, lại còn là anh em với anh.

Paul bắn chết cậu ấy.

Cũng bắn chết phần tốt đẹp kia của cậu ấy rồi.

Lôi Tinh Hà nhìn đèn đỏ phía trước, dừng xe lại. Anh không biết bản thân đang chấp nhất cái gì. Manh mối này sớm chẳng có ích gì rồi, cái thiết bị nghe lén kia gắn lâu như vậy có phải cũng hết điện rồi không?

Nhưng Quan Phàn kiên trì lâu như vậy không phải cũng thành công sao? Không thể từ bỏ.

Lôi Tinh Hà đang suy nghĩ, máy tính bên cạnh bỗng phát ra âm thanh nhắc nhở.

Lôi Tinh Hà chấn động, anh quay đầu nhìn, phần mềm trên máy tính đã kết nối online, âm thanh cực kỳ nhỏ, rất yếu.

Đây là sắp hết điện rồi?

Ngoài cửa sổ có chiếc xe ấn còi, trong máy tính của anh cũng truyền ra tiếng còi nhỏ.

Nhịp tim Lôi Tinh Hà đập nhanh, anh nhìn quanh, sau đó anh nhìn thấy làn xe bên cạnh có một chiếc xe, loại xe và màu sắc giống trong hình, nhưng là taxi.

Tài xế nhìn qua rất bình thường.

Phía ghế sau có hai người nước ngoài, một nam, một nữ.

Bọn họ dường như nhận ra đang có người nhìn mình, liếc mắt về phía Lôi Tinh Hà.

Không phải người bình thường.

Trực giác của một cảnh sát nói cho anh biết như thế.

‘Ting ting’ một tiếng, điện thoại của Lôi Tinh Hà vang lên, Âu Dương Duệ gửi cho anh một tấm hình, còn nhắn tin cho anh.

‘Trâu Úy tìm được nhân chứng phác họa chân dung, người này là tài xế trước của Bốc Phi. Anh ta là người cuối cùng nhìn thấy Bốc Phi.’

Ánh mắt Lôi Tinh Hà dời từ điện thoại sang hướng chiếc xe bên cạnh.

Tài xế trên xe cũng rất giống trong bức hình.

Kết nối trong máy tính đột nhiên đứt mất.

Máy nghe trộm hết pin rồi.

Lôi Tinh Hà hít sâu một hơi. Ý trời, Liêu Tân à, người anh em, là cậu đang giúp có phải không?

Đèn xanh rồi, xe ở làn bên cạnh lái đi.

Người ngoại quốc ngồi ở phía sau nói gì đó với tài xế, tài xế đạp mạnh chân ga, tăng tốc lao đi vùn vụt.

Lôi Tinh Hà thò tay gắn còi hụ của cảnh sát lên nóc, đạp chân ga đuổi theo.

“Phát hiện mục tiêu khả nghi, xin chi viện.”

Lôi Tinh Hà vừa gọi vừa đuổi theo.

Chiếc xe kia ở trước mặt anh, biển số xe không giống, quả nhiên bọn họ đã ngụy trang chiếc xe rồi.

Lôi Tinh Hà báo biển số, loại xe, màu sắc, ra sức đuổi theo.

“Dừng xe!”

Lôi Tinh Hà chạy song song với xe kia, lớn tiếng quát với tài xế.

Người phụ nữ ngoại quốc ngồi ở phía sau nhìn anh, hạ cửa kính xuống, sau đó cô ta thò tay ra, trên tay rõ ràng là một cây súng.

Lôi Tinh Hà giật mình, nhanh chóng đánh lái.

‘Pằng.’

Một tiếng súng vang lên.

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương