Âu Dương Duệ bên này hạ lệnh cho người dẫn tổ gỡ bom đi thăm dò tình huống thiết bị nổ trong rừng, xem có thể tìm được biện pháp ngăn chặn hay không. Lại sai người đi lục soát ký túc xá phòng công trình.
“Người của phòng công trình bị mang đi khẳng định là bởi vì bọn họ tham dự chôn súng ống. Tìm cho ra bất kỳ tư liệu gì liên quan.”
Lưu Tống bên này cũng có cùng suy nghĩ. Ông phái người đi đến nhà mấy người trong phòng công trình này điều tra, lại cho người đi tìm người cùng bộ phận bên Viễn Bác để tra hỏi.
Quan Phàn nhìn mấy vụ nổ, nhân viên thương vong, vô cùng sốt ruột nhưng cô vẫn không tìm được vị trí người điều khiển.
Lưu Tống nghĩ nghĩ, bỗng nhiên xoay người đi ra ngoài, “Tôi đi tìm Chúc Minh Huy.”
Chúc Minh Huy bị mang tới văn phòng, có cảnh sát canh giữ.
Cán bộ trong tổ kiểm sát có quan hệ không tệ với ông đang khuyên bảo ông, nói với ông nếu thực có chuyện gì, ông hiện tại khai báo còn kịp.
Chúc Minh Huy lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối, “Không rõ ràng à? Nếu tôi thực có vấn đề gì, bọn họ sớm kéo tôi xuống ngựa rồi. Chờ tới lúc này tới chơi tôi, bất quá chính là thừa dịp loạn tranh công mà thôi. Trước khi tôi tiếp nhận vụ án này, tiến độ vụ án này thế nào, sau khi tôi tiếp nhận tiến độ thế nào. Cống hiến của tôi với vụ án này rõ như ban ngày.”
Cán bộ không nói chuyện. Sự thật đúng là sau khi Chúc Minh Huy tiếp nhận vụ án điều tra có tiến triển rất nhanh.
“Viên Bằng Hải không còn trẻ, anh ta lần này thất trách nếu bị truy cứu tới cùng, đường thăng tiến của anh ta sau này không lớn. Lần này sau khi xảy ra chuyện, thái độ của anh ta với tôi thế nào mấy anh cũng biết. Tiền đồ của Lưu Tống tốt nhưng vẫn thiếu một cơ hội lập công lớn. Hiện vào lúc này, trước đá tôi ra, sau đó cho dù sự việc làm thế nào, đối với anh ta đều có lợi.”
“Chuyện Tần Viễn rốt cuộc anh có biết không?”
“Đương nhiên không biết.” Chúc Minh Huy nói: “Bọn họ tóm lấy việc tôi vào phòng giam gặp mặt Tần Viễn hai lần để tố cáo. Nhưng mà chuyện thẩm vấn như vậy không phải cũng thường xảy ra sao? Vì moi ra khẩu cung của anh ta, hỏi dò anh ta một chút đầu mối thường ngày, ở trong phòng giam nói chuyện so với trong phòng thẩm vấn không khí hoàn toàn khác nhau. Cách nào có ích hơn thì dùng cách đó không phải sao? Chúng ta trước giờ cũng không phải chưa làm qua chuyện này. Huống hồ thời gian tôi gặp Tần viễn nói chuyện rất ngắn. Nội dung nói chuyện tôi cũng đã nói rồi. Còn nữa, anh ta nói đau bao tử, nhưng trước khi gặp tôi anh ta cũng đã bắt đầu ầm ĩ rồi, cũng không phải là sau khi nói chuyện với tôi mới xảy ra. Bác sỹ trại tạm giam khám bệnh kê thuốc cho anh ta, sau lại để cho anh ta đi bệnh viện cấp cứu giải phẫu, cũng không phải chỉ thị từ tôi. Đám người cướp tù thứ nhất bị đám thứ hai bắn chết, có tra ra được có liên quan gì tới tôi không? Giang Quần bình thường không có quan hệ gì với tôi, tôi căn bản không có khả năng sai khiến anh ta làm ra loại chuyện này.”
Chúc Minh Huy dừng một chút, lại nói: “Tôi bảo đảm, sau khi bọn họ tiếp tục tra xuống, cũng sẽ không tra ra được bất kỳ chứng cứ gì cho thấy tôi cấu kết với Tần Viễn, tôi sai Giang Quần thả người. Cái gì mà mẹ Tần Viễn quen biết với anh Huy, là thật hay giả tôi không biết. Cho dù là sự thật, cũng không quan hệ với tôi. Bởi vì tôi thật sự không làm gì cả. Nếu không thì sau khi Tần Viễn đào thoát, tôi vì sao còn dám chủ động liên lạc tổ thanh tra, chủ động tìm các anh phối hợp điều tra. Nếu tôi là tội phạm thật, làm như vậy không phải dẫn lửa thiêu thân sao?”
Vị cán bộ kia không nói lời nào, nghĩ ngợi rồi nói: “Tôi đi nói vài câu với bọn họ.”
Chúc Minh Huy khoát tay, “Kỳ thật không cần phải nói gì cả, Lưu Tống chỉ muốn cướp công mà thôi. Tôi bảo đảm, sau khi chuyện này kết thúc, điều tra đối với tôi căn bản không cách nào tra tiếp được. Đến lúc đó liền chờ xem đi.”
Lúc này có người gõ cửa, một nhân viên cảnh sát tiến vào báo cáo, nói núi Kỳ Lân bị nổ. Cấp trên triệu tập cuộc họp khẩn cấp.
Cán bộ kia kinh hãi.
Chúc Minh Huy vội nói, “Vậy mà huyên náo lớn như thế, anh mau đi đi. Lưu Tống như vậy thật không được, anh ta nóng lòng tranh công sẽ có điều lơ là. Các anh theo dõi kỹ anh ta.”
Cán bộ kia nhanh chân rời đi, đi tới cửa quay đầu, “Tôi sẽ nói với bọn họ, anh chờ chút.”
Chúc Minh Huy mỉm cười, gật đầu.
Tất cả mọi người đi rồi, cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn Chúc Minh Huy. Sắc mặt ông trầm xuống, nhìn đồng hồ đeo tay. Thời gian cũng không tệ lắm. Liền biết Tần Viễn sẽ không lặng lẽ không động tĩnh lẩn trốn, tên điên này, quấy càng lớn càng tốt.
Hiện tại mọi người ngăn một kẻ điên đang điên cuồng giết người quan trọng hơn hay là truy tra một cán bộ có hiềm nghi quan trọng hơn?
Ông hiểu rất rõ. Đương nhiên là kẻ trước.
Đây chính là thời cơ, chạy trốn sớm và chạy trốn tốt có đôi khi là hai việc khác nhau.
Chúc Minh Huy mở cửa, cảnh sát gác cửa đứng vững nhìn ông.
Chúc Minh Huy nói: “Tôi đi toilet.”
Cảnh sát cũng vội vàng đi theo ông.
Chúc Minh Huy vào toilet, cảnh sát đứng gác bên ngoài. Chúc Minh Huy vào phòng, đóng cửa lại, mở bể nước bồn cầu, ở đó có dán một cái túi nhựa chống nước, bên trong có một chiếc điện thoại. Ông lấy di động ra, mở máy, vào tin nhắn, nhìn nội dung bên trong.
Bên trong nói lại tình hình bên ngoài và tin tức mới nhất trên mạng.
Chúc Minh Huy tắt điện thoại. Ông ấn nút xả nước, lại ra mở vòi nước, sau đó ông gọi một tiếng, cảnh sát bên ngoài nhanh chóng đi vào lại bị Chúc Minh Huy đứng ở cửa đánh gục.
Lúc Chúc Minh Huy trở ra đã đổi quần áo cảnh sát. Ông quá quen thuộc với tòa nhà này, ông cúi đầu, đi về phía hành lang bên kia.
Núi Kỳ Lân.
Tay súng chạy vào rừng cây, máy bay mất dấu tung tích của hắn. Bên này đã rời xa khu vực an toàn, cũng không có camera theo dõi.
Bonnie quan sát địa hình chung quanh, nhìn mặt đất dưới chân. Ông không giảm tốc độ, chỉ cúi thấp người hơn, báo cáo tình huống với Hoàng Nhạc, đồng thời lái xe theo hình chữ S. Ông di chuyển chung quanh khu vực này.
Lúc này một chỗ khác đột nhiên vang lên tiếng nổ dữ dội. Bonnie nhanh chóng uốn éo tay lái, đi xuyên qua lại giữa mấy gốc cây.
‘Pằng, pằng.’ Hai phát súng.
Đạn bắn vào trên cây.
Bonnie hét lớn một tiếng, vòng qua bắn một phát về hướng tay súng. Đặc công từ phía rừng cây bên kia theo tiếng động bao bọc quanh vị trí tay súng. Nhưng phía sau nhóm đặc công đột nhiên xuất hiện một loạt súng máy.
Nhóm đặc công nhanh chóng nằm xuống lăn về phía boong ke ẩn nấp.
Bonnie nghiêng người xuống đất, xe mô tô trượt dài về phía hàng súng máy kia. Bonnie trong nháy mắt vọt đến phía sau cây, bắn mấy phát về phía chiếc xe mô tô. Mô tô nổ tung, đồng thời cũng phá hủy hàng súng máy kia.
Trong tiếng nổ mạnh, Bonnie đã chuyển họng súng thẳng đến phương hướng tay súng.
Hoàng Nhạc dẫn theo đội cũng nhanh chóng xông lên, mấy người khác cũng nhanh chóng tìm chỗ yểm trợ Bonnie, Hoàng Nhạc.
💬 Bình luận chương