Chúc Minh Huy từ thang lầu đi xuống lầu hai, nhanh chóng đi vào toilet. Trong toilet không có người, ông lấy ra một khẩu súng từ sau nắp thùng nước bồn cầu. Sau đó ông cởi đồng phục cảnh sát ra, chỉ mặc áo len, lại cởi bỏ mũ. Tiếp đó ông leo ra ngoài từ cửa sổ, từ đường ống leo xuống tầng trệt, lại từ hàng rào sân sau tầng trệt leo ra ngoài.
Chúc Minh Huy rất quen thuộc vị trí camera giám sát nơi này, ông duy trì tỉnh táo, cố gắng tránh hết camera.
Đầu kia con phố phía sau rào chắn sân sau có một chiếc xe taxi dừng lại ven đường, trên ghế lái của xe taxi có một người đàn ông chừng năm sáu mươi tuổi, chỗ ngồi phía sau là một khách nữ cũng tầm tuổi đó.
Hai người đó chính là Tôn Triết Ngôn và Giang Húc Hồng.
Taxi đang bật đèn có khách, Tôn Triết Ngôn và Giang Húc Hồng một người phụ trách quan sát phía trước, một người phụ trách quan sát phía sau.
Xe taxi là Lam Diệu Dương cho người ta lấy về, dùng danh nghĩa đoàn làm phim để thuê, là xe taxi thật.
Chúc Minh Huy vượt qua rào chắn, Tôn Triết Ngôn và Giang Húc Hồng rất nhanh đã nhìn thấy.
“Là ông ta.” Giang Húc Hồng kéo mũ áo lông lên, dùng khăn quàng cổ che kín mặt mình, xuống xe, đi về phía cuối phố.
Tôn Triết Ngôn bật đồng hồ tính tiền lên, đèn xe chuyển thành không có người. Ông nổ máy xe, chậm rãi chạy đến bên người Chúc Minh Huy.
Chúc Minh Huy ra sân nhỏ liền đi ngược hướng cửa trước, vừa khéo một chiếc taxi đến, ông nhanh chóng ngoắc lại.
Tôn Triết Ngôn dừng xe, trước khi Chúc Minh Huy lên xe nhìn kỹ tài xế, lúc này mới mở cửa xe đi lên.
Chúc Minh Huy nói địa chỉ, Tôn Triết Ngôn đáp lại một tiếng ok, ấn đồng hồ tính tiền, nổ máy xe lái đi.
Giang Húc Hồng nghe giọng nói trong tai nghe, nhanh chóng bước nhanh đi đến chỗ khúc quanh, có một chiếc xe đậu ở chỗ đậu xe nơi đó, bà lên xe khởi động máy, cũng đi về địa điểm kia.
Địa chỉ này bà biết, là một trong những địa chỉ xuất hiện trong hệ thống GPS xe Chúc Minh Huy.
Trong phòng họp, Viên Bằng Hải xoay màn hình giám sát sang chỗ các vị lãnh đạo. Hình ảnh có tin tức tôi sẽ thông báo cho anh trước.”
Tôn Triết Ngôn lái xe rất vững, ông không nhịn được thông qua kính chiếu hậu nhìn Chúc Minh Huy.
Chúc Minh Huy đột nhiên hỏi ông: “Anh làm nghề này bao lâu rồi?”
Tôn Triết Ngôn vội vàng chăm chú nhìn đường, nói: “Không lâu, hôm nay thay ca cho bạn. Sao thế? Cảm thấy tôi lái nhanh hả? Anh yên tâm, tôi là lái xe lão làng rồi.”
Chúc Minh Huy không nói chuyện. Tôn Triết Ngôn lại từ kính chiếu hậu nhìn ông một cái.
“Anh nhìn tôi làm gì?” Chúc Minh Huy hỏi.
Tôn Triết Ngôn khẩn trương trong lòng, cố gắng điềm nhiên như không có việc gì nói, “Ha ha, anh cũng không phải con gái, còn sợ người ta nhìn. Tôi là người thích nói chuyện phiếm, nhưng nhìn anh không muốn nói chuyện, tôi liền không nói chuyện.”
Chúc Minh Huy không nói tiếp.
Tôn Triết Ngôn cũng không biết bản thân mình có qua ải không. Ông không dám lại nhìn Chúc Minh Huy, chỉ chăm chú lái xe.
Chúc Minh Huy lấy điện thoại di động ra ấn mở, gửi tin tức. Tôn Triết Ngôn làm bộ không nhìn thấy.
Chúc Minh Huy cất di động, đột nhiên mở miệng muốn đổi địa chỉ. Tôn Triết Ngôn nhảy dựng lên, vội nói được. Chỗ kia có chút hẻo lánh, Tôn Triết Ngôn âm thầm cảnh giác.
Viên Bằng Hải liên tục quan sát camera Tôn Triết Ngôn ổn định. Ông lập tức phái người tiếp ứng.
Tôn Triết Ngôn đeo một tai nghe nhỏ trong tai. Ông ngâm nga vài câu đáp lại Viên Bằng Hải, cho thấy bản thân nghe được.
Xe đi đến nửa đường, còn chưa tới địa điểm, Chúc Minh Huy bỗng nhiên bảo Tôn Triết Ngôn đến bên trong ngõ nhỏ.
Tôn Triết Ngôn hỏi: “Anh rốt cuộc muốn đi đâu? Một hồi thì chỗ này một hồi thì chỗ kia.”
“Không phải anh có đồng hồ tính tiền sao, tôi cũng không phải không trả tiền, anh quản tôi đi đâu làm gì.”
Tôn Triết Ngôn liền theo yêu cầu của ông dừng lại, Chúc Minh Huy nói ông muốn lên lầu lấy đồ xuống rồi đi tiếp, bảo Tôn Triết Ngôn xuống xe cùng, giúp ông khiêng đồ.
Tôn Triết Ngôn không làm, “Tôi lái thuê cũng không phải công ty dọn nhà.”
Chúc Minh Huy đột nhiên rút khẩu súng ra chỉa vào thắt lưng Tôn Triết Ngôn, “Hoặc là xuống xe hoặc là chết.”
Tôn Triết Ngôn cả người cứng đờ.
“Tài xế xe taxi mà bộ đàm cũng yên ắng quá rồi. Sao một chút động tĩnh cũng không có. Tin tức trung tâm điều hành hãng xe, tin tức gọi xe, đài giao thông, anh không nghe gì cả ư?”
Tôn Triết Ngôn không nói lời nào, cảnh sát quả nhiên là cảnh sát, làm lãnh đạo cơ bản vẫn còn nhạy bén.
“Mở khoá xe sau ra.”
Tôn Triết Ngôn mở khoá xe.
“Xuống xe.”
Tôn Triết Ngôn xuống xe. Chúc Minh Huy cùng lúc xuống xe cùng ông, họng súng chỉ vào ông.
“Tôi vốn không muốn mang theo con tin, rất phiền phức.” Chúc Minh Huy nói.
Tôn Triết Ngôn không nói lời nào.
Chúc Minh Huy thò người ra nhìn tai Tôn Triết Ngôn một chút, phát hiện tai nghe.
Ông lấy tai nghe ra đạp một cái, hỏi Tôn Triết Ngôn, “Anh là ai?”
“Người nhà người bị hại.”
“Cái gì?” Chúc Minh Huy hơi kinh ngạc.
“Tôi có thể xoay người lại không?” Tôn Triết Ngôn hỏi. Ông chậm rãi giơ cao hai tay, chậm rãi xoay người.
Chúc Minh Huy dùng súng chỉa vào ông.
Tôn Triết Ngôn nói: “Tôi muốn nhìn vào mắt anh, tôi muốn biết hung thủ giết người như mấy người lúc giết người rốt cuộc có biểu cảm gì.”
Chúc Minh Huy quát: “Đừng nhúc nhích!”
Tôn Triết Ngôn không nhúc nhích, ông cũng chỉ nhìn chằm chằm ánh mắt Chúc Minh Huy, nhìn đến Chúc Minh Huy sợ hãi trong lòng.
Ánh mắt kia không sắc bén, cũng không hung ác, nhưng lại khiến Chúc Minh Huy lui lại một bước.
“Anh tới cùng là ai?”
“Người nhà người bị hại.” Tôn Triết Ngôn nói lại một lần nữa.
Ông vừa dứt lời, Chúc Minh Huy bỗng nhiên đau xót trên người, mấy mũi tên quấn đến người ông, dòng điện mạnh mẽ xuyên qua toàn thân ông. Chúc Minh Huy kêu thảm một tiếng, toàn thân run lên, ngã trên đất.
Giang Húc Hồng cầm súng điện trong tay, đứng sau lưng Chúc Minh Huy.
Cửa ngõ, mấy cảnh sát cầm súng đang xông tới.
💬 Bình luận chương