Lý Mộc và Từ Hồi nhìn nhau một cái.
Từ Hồi nói: “Chúng ta nói gì sai rồi hả?”
Lý Mộc đột nhiên ‘a’ một tiếng, anh đã hiểu: “Chúng ta thật sự quá thông minh.”
Từ Hồi: “…”
Âu Dương Duệ quả thật được gợi ý.
Nếu có thể giả xe bảo trì, như vậy cũng có thể giả xe cứu thương.
Trong hoàn cảnh hiện tại, xe cứu thương lui tới càng hợp lý hơn xe bảo trì. Hơn nữa nhân viên y tế đeo khẩu trang.
Trong rừng, Bonnie đuổi tới nửa đường, bên cạnh bỗng nhiên có một nhóm người lao ra. Bonnie đã trốn phía sau cây, chỉa họng súng qua nhưng đúng lúc dừng lại. Mọi người chỉa súng vào nhau, phát hiện là người một nhà.
Là Từ Cương dẫn người ở đội 1 chạy tới.
Bonnie ra hiệu, nói cho Từ Cương phía trước có khả năng cao có cạm bẫy, cần phải cẩn thận. Từ Cương gật đầu, Bonnie lại ra dấu, bảo Từ Cương dẫn người tiếp tục truy kích.
Bonnie lại chạy sang hướng bên cạnh.
Từ Cương hiểu ý ông, bảo đội ngũ duy trì đội hình, tiếp tục tiến lên trước.
Mọi người đều có bản đồ trong tay, mặc dù không xác định được tính chân thực nhưng cũng có thể tham khảo.
Từ Cương dẫn người nhanh chóng đuổi theo, vừa lưu ý cảnh vật chung quanh, máy dò tín hiệu bắt đầu vang lên, có đồng đội nhìn thấy rào chắn màu xanh lá. Từ Cương hét lớn một tiếng, nhiều đồng đội nhanh chóng tìm chỗ nấp.
Một tay súng bắn tỉa từ chỗ tối nổ súng, một đội viên bị trúng đạn ngay vai. Hai đội viên khác nhanh chóng xông lên trước yểm trợ, cùng nhau lui về sau. Những người khác bắn trả về hướng tay súng.
Người trốn từ một nơi bí mật nào đó nhanh chóng rút lui về sau, vừa lui vừa ném một trái lựu đạn về phía đội Từ Cương. Đám người Từ Cương nhanh chóng tản ra nằm xuống. Người nọ nhân cơ hội chạy trốn, còn chưa chạy được một đoạn, đột nhiên một người từ trên trời rơi xuống, trực tiếp cưỡi trên vai hắn, dùng lực một cái.
Người nọ kêu thảm một tiếng, ngã lăn ra đất, khớp cánh tay đã bị người tới dùng hai chân bẻ gãy, súng rơi trên đất.
Bonnie nhảy xuống đất, cũng không ngừng lại, xách người nọ lên liền chạy.
Hai tiếng súng ‘pằng pằng’ vang lên, hai phát đạn bắn vào vị trí vừa rồi của Bonnie và tay súng kia.
Bonnie kéo người nọ vào trong bụi cây, người nọ đau đến phát run, là bảo vệ mất tích trong khu trò chơi, hắn hô, “Đừng giết tôi, tôi bị ép buộc.”
Bonnie hoàn toàn không có hứng thú với hắn, cũng chẳng quan tâm để ý đến hắn. Bởi vì người vừa rồi nổ súng bắn giết bọn họ đã đuổi tới, hắn đứng từ xa ném một trái lựu đạn tới.
Bonnie liếc thấy, đá tên bảo vệ kia vào nơi sâu trong rừng cây, xoay người lại bắn vào trái lựu đạn.
Lựu đạn kia nổ tung giữa không trung.
Đối phương vụt sang một bên, từ hướng khác lao tới chỗ Bonnie.
Bonnie xoay người chạy.
Đi ngược hướng rừng cây.
Xác nhận rồi.
Là Paul.
Hơn nữa thiết bị nổ của bọn họ mất tín hiệu rồi.
Cho nên Paul không có cách nào tiếp tục dụ địch, chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất g**t ch*t ông, sau đó rời đi.
“Để lại một nhân chứng sống, các cậu đi bắt hắn.” Giữa tiếng súng đùng đoàng, Bonnie dùng tiếng Trung báo cáo với cảnh sát.
Ông chạy rất nhanh, Paul cũng vậy.
Đạn sượt qua bên tai Bonnie, bắn vào trên thân cây, lại một viên đạn sượt qua vai ông, rơi vào trong bụi cây, lưu lại chút đau rát trên bả vai.
Trong lúc Bonnie chạy như bay lại dùng tiếng Anh lớn tiếng nói: “Thiết bị nổ của bọn chúng vô dụng rồi, đ*t mẹ nó đi, làm tốt lắm! Làm tốt lắm!” Phía sau là một chuỗi câu chửi thề khiến người tức giận.
Từ Cương “…”
Hoàng Nhạc “…”
Vu Thừa “…”
Âu Dương Duệ “…”
Người nước ngoài bọn họ lưu hành chiêu vừa đánh nhau vừa mắng người này à?
Hoàng Nhạc cũng muốn mắng chửi người. Bọn họ gặp tiểu đội Từ Cương cũng cùng tình huống, đuổi theo một tay súng ngoại quốc nhưng nửa đường rơi ra tên bảo vệ mất tích của khu trò chơi. Bọn họ bị ngăn cản, sau đó trơ mắt nhìn tay súng ngoại quốc kia lấy một chiếc mô tô từ trong rừng cây lái đi.
Phương hướng kia đúng là phương hướng của Bonnie.
Đối phương hiển nhiên cũng có bộ đàm và thiết bị định vị, vẫn duy trì liên lạc với Paul.
“Bonnie, tên còn lại cũng đang tìm ông. Hắn hình như muốn hội hợp với Paul.” Hoàng Nhạc nhanh chóng cảnh báo.
“Bọn chúng muốn chạy.” Từ Cương liên lạc các đội tổ chức bọc đánh.
“Trước khi không giết được tôi bọn hắn sẽ không chạy. Hắn sắp hết đạn rồi.” Bonnie phóng người nhảy qua một cây đại thụ bị ngã, bóng dáng biến mất phía sau cây.
Paul gọi Mark theo vào, hắn cũng rõ ràng súng trên tay mình sắp hết đạn, hắn không tiếp tục nổ súng, chỉ ra sức đuổi theo.
Sau khi đuổi tới gốc cây, Paul không nhảy qua mà nhanh chóng nằm sấp xuống.
‘Pằng’ một tiếng, Bonnie bắn hụt.
Paul quăng một trái lựu đạn về phía ông.
Lựu đạn phát nổ, Paul nhảy lên đang muốn xông về trước, ‘pằng’ một tiếng, Bonnie đã đổi vị trí, cách hắn rất gần.
Bản năng của Paul cứu hắn một mạng. Hắn vừa nghiêng đầu, đạn sượt qua mặt hắn, sát qua lỗ tai hắn, để lại một vệt máu, nhưng điều này không ngăn cản Paul nhảy lên trước.
Hắn nháy mắt bổ nhào vào trước mặt Bonnie, nả một phát súng vào Bonnie.
Viên đạn cuối cùng.
Bonnie nhanh chóng lắc mình lăn một vòng, đạn sượt qua cánh tay ông, vẽ ra một vệt máu. Bonnie không đợi đứng lên liền nổ súng về phía Paul. Khoảng cách hai người quá gần, đây không phải chuyện gì tốt.
Lúc Bonnie nhào xuống đất lăn một vòng Paul liền giơ báng súng lên.
‘Pằng’ một tiếng, phát súng này của Bonnie bị Paul đánh lệch. Bonnie ngưng cũng không ngưng, đạp một cước lên đầu gối Paul.
Paul rút dao đâm động mạch đùi Bonnie, Bonnie xoay người, lại bắn một phát.
Paul nháy mắt cũng di chuyển theo hướng Bonnie, lại tránh được một súng này.
Bonnie một cước đá bay dao trên tay Paul, Paul đá văng súng của Bonnie.
Súng rơi vào phía xa, mà dao ngay tại trong tầm tay Bonnie. Bonnie quơ lấy dao bổ nhào về phía Paul, mà Paul chạy nhào về phía súng.
Bonnie giơ tay lên, dao đâm tới sau lưng Paul. Paul nằm xuống né tránh mũi dao, tay với về phía súng. Bonnie đã vượt lên đá văng súng.
Paul ôm chân Bonnie kéo ông ngã xuống đất, vung quyền đánh vào huyệt Thái Dương của Bonnie.
Bonnie nâng tay ngăn, đá văng Paul.
Lúc hai người tách ra, cách đó không xa Mark cưỡi mô tô đuổi tới. Hắn vọt lên từ sườn dốc, giơ súng giữa không trung nhắm về phía Bonnie.
Lúc này một chiếc mô tô khác cũng bay lên không trung từ bên cạnh, giơ súng đối đầu với Mark.
Nghê Lam!
💬 Bình luận chương