Một người đột nhiên nói. “Chúng ta rất may mắn.”
Người còn lại tiếp lời, “Đúng vậy, chúng ta tham dự nhiều như vậy cũng không bị thương.”
Người trước lại nói, “Ý tôi nói là chúng ta thực may mắn, có người bảo vệ cuộc sống của chúng ta.”
Mọi người lại im lặng.
Lý Mộc giơ lon coca lên, “Cạn một ly, vì vận may của chúng ta.”
Mọi người nhanh chóng nâng ly.
“Cụng ly, vì lần này chúng ta thành công hợp tác cảnh dân.”
“Cụng ly. Mấy người nói, lúc cảnh sát thông báo vụ án có thể cảm ơn phóng viên tụi mình một tiếng không?”
“Đừng nha, chúng ta vẫn nên khiêm tốn chút. Lỡ như người xấu còn đồng bọn, quay đầu lại trả thù chúng ta thì sao.”
“Đúng thế, đừng thông báo. Cụng ly cụng ly.”
Lân cận có xe cảnh sát đi qua, hiển nhiên là đi điều tra, Lý Mộc ăn vài ngụm đồ ăn, buông đũa xuống, nhớ tới Trâu Úy nói bị thương, nghĩ đến tình thế trên núi không rõ, có chút không yên lòng.
Trên núi đang kịch chiến mãnh liệt, có thêm nhiều cảnh sát được điều đến lục soát trong núi. Âu Dương Duệ đã xác nhận trong khu trò chơi không có phòng điều khiển khống chế mấy vụ nổ.
“Tín hiệu trên núi không mạnh, anh ta hẳn là không chọn vào sâu trong núi. Như vậy cũng không tiện cho anh ta chạy trốn.” Âu Dương Duệ nói với Quan Phàn.
Quan Phàn cũng cho là vậy.
Âu Dương Duệ nghĩ ngợi, hiện trường bên này đã do cảnh sát vũ trang khống chế, mà nhiệm vụ của anh là bắt cho được Tần Viễn.
Âu Dương Duệ bàn giao lại công tác rõ ràng, tự mình dẫn theo người lên xe, quyết định tự mình đi điều tra.
Tần Viễn dùng thủ đoạn giống với sự kiện máy bay không người lái lần trước.
Lần đó tập kích, bọn họ không thể tìm ra phòng điều khiển xung quanh. Anh ta tới cùng còn có thể trốn được ở đâu. Âu Dương Duệ mơ hồ có chút trực giác trong lòng, nhưng anh lại không nói ra được.
“Quan Phàn, trung tâm chỉ huy có hình ảnh tư liệu và băng ghi hình chung quanh vụ tập kích máy bay lần đó không? Anh luôn cảm thấy có thể tìm ra được gì từ trong đó. Bọn họ lần trước diễn thử qua, lần này cũng đang áp dụng kiểu cũ.”
Quan Phàn và Âu Dương Duệ rất ăn ý, lập tức hiểu gợi ý, “Em cho người tìm.”
Lưu Tống nghe nói đã bắt được Chúc Minh Huy lập tức chạy qua. Ông gọi điện cho Âu Dương Duệ, nói cho anh biết tin tức này.
“Tôi sẽ cố gắng đào ra tin tức từ chỗ Chúc Minh Huy.”
Âu Dương Duệ nhắc nhở ông. “Bình tĩnh, đội trưởng Lưu. Người có thể kết minh với Tần Viễn lâu như vậy không thể dùng tâm tính người thường để đối đãi với ông ta. Ông ta hiện tại cùng đường, ông ta rất rõ ràng quy trình cảnh sát chúng ta tra án. Ông ta sẽ giữ kín miệng. Chúng ta phải dùng một góc độ khác để suy xét. Ngoại trừ tham lam, ông ta và Tần Viễn nhất định còn có một loại nhu cầu tinh thần. Ông tìm thử nhược điểm trong mối quan hệ giữa ông ta và Tần Viễn xem.”
Chúc Minh Huy lại bị hạn chế tự do thân thể, lần này ông bị nhốt vào phòng thẩm vấn.
Viên Bằng Hải, tổ kiểm sát đang cùng nhau thẩm vấn ông.
Chúc Minh Huy không nói gì. Ông trầm mặc, bình tĩnh nhìn mọi người.
Viên Bằng Hải nói: “Anh không cần phí sức suy nghĩ cách giải thích, vô ích thôi. Từ Doanh đã tới rồi, cô ấy có thể chứng minh cái chết của mẹ Tần Viễn năm đó có điểm kỳ quặc. Anh thoát không được quan hệ đâu. Khi đã có kết luận thì có thể truy tra lại, chuyện xưa tới đâu cũng có thể điều tra ra. Còn có Giang Quần, có phải anh muốn qua đó giết anh ta diệt khẩu? Chúng tôi đã tìm được anh ta rồi. Anh ta không có việc gì, anh ta có thể chỉ chứng anh.”
Chúc Minh Huy nói: “Vậy các anh cũng đừng lãng phí thời gian nói chuyện với tôi, sao không đợi lời khai của bọn họ. Cầm lời khai và chứng cứ có thể phán tôi bao lâu thì phán bấy lâu. Dù sao các người cần tìm kẻ chết thay để kết án.”
Tổ trưởng tổ kiểm sát đập bàn, “Chúc Minh Huy, anh còn dám nói bậy bạ. Chúng tôi trước đó đã cho anh cơ hội, anh bị bắt tận tay day tận mặt còn gì hay để nói.”
Chúc Minh Huy nói, “Bất quá là gài bẫy tôi, cố ý thả tôi đi.”
Thái độ này, vậy mà không sám hối lỗi của mình, còn có mặt mũi trách người khác dùng kế sách điều tra ông ta sao?
Tổ trưởng tổ kiểm sát vô cùng tức giận.
Chúc Minh Huy nói, “Tôi sẽ không khai bất kỳ điều gì. Nói nhiều sai nhiều, tôi quá hiểu mấy người rồi. Hiện tại mỗi lời tôi nói sẽ bị ghi lại, các người sẽ từ trong đó bơi mói tìm chỗ sai. Đừng lãng phí thời gian, con đường làm quan của tôi đã không còn. Không cần phải nói cái gì thẳng thắn được khoan hồng, luận công phán tội. Tôi biết, đối với người như tôi không có chuyện này. Tôi phủ nhận toàn bộ lên án của mấy người với tôi, đây là tất cả những gì tôi có thể nói.”
Lưu Tống vào được, trực tiếp nói, “Chúc Minh Huy, giúp chúng tôi bắt Tần Viễn, anh không cần tự mình gánh tội. Anh là K hay Tần Viễn là K, anh là Maria hay Tần Viễn là Maria đối với chúng tôi mà nói đều giống nhau. Nhưng với anh mà nói thì khác biệt quá lớn.”
Chúc Minh Huy không nói lời nào.
Lưu Tống lại nói, “Chẳng lẽ anh không muốn biết Tần Viễn tới cùng có sợ anh hay không sao?”
Chúc Minh Huy chậm rãi dời ánh mắt lên mặt Lưu Tống.
“Tần Viễn xuất ngoại là sợ anh giết anh ta diệt khẩu, hay là hoàn toàn tin tưởng anh ta có thể chơi đùa anh trong lòng bàn tay. Anh ta vẫn bị anh lợi dụng hay anh ta đang lợi dụng anh? Anh thật sự hiểu biết anh ta sao? Giống anh ta hiểu biết anh vậy? Anh bảo anh ta hỗ trợ xóa sạch tất cả tội chứng của anh, hay là anh ta mượn tay anh xóa sạch chứng cứ phạm tội của mình? Chuyện các người cùng nhau làm là anh ta chỉ đạo anh hay là anh chỉ đạo anh ta?”
Chúc Minh Huy không nói gì, nhưng ánh mắt ông khác khi nãy rồi.
Lưu Tống lại nói, “Anh từng nghĩ tới muốn giết anh ta diệt khẩu sao? Anh ta đã nói với tôi, anh vẫn xem anh ta là thằng nhóc mười mấy tuổi sao? Anh ta đề phòng anh như vậy, anh ta vì sao trở về? Anh có biết anh ta muốn gì, anh khiến cho anh ta cảm thấy trở về cực kỳ an toàn có phải không? Anh vẫn luôn khống chế anh ta, nhưng lại để cho anh ta cảm thấy anh ta mới là người chủ đạo, phải không?”
Ánh mắt Chúc Minh Huy có chút không rõ ràng.
“Anh nói đúng, anh khẳng định thoát không được tội. Anh thân là cảnh sát chức to, biết pháp phạm pháp, tội thêm một bậc. Cho dù Tần Viễn có bị bắt quy án hay không, tương lai của anh đã định rồi. Thế nhưng, anh muốn biết chân tướng không? Anh muốn biết giữa anh và anh ta rốt cuộc ai thắng ai thua?” Lưu Tống nói.
Viên Bằng Hải vì ông bỏ thêm dầu, “Anh đã thua rồi, anh ở trong này mà Tần Viễn lại ở bên ngoài.”
“Tần Viễn sớm hay muộn sẽ bị bắt, chỉ là xem xem bị bắt thế nào.” Lưu Tống nói, “Tần Viễn là kẻ điên. Anh ta hôm nay khẳng định chạy không thoát, nhưng anh ta là do bản thân quá ngu nên bị bắt hay là vì có người đoán trước được hành động của anh ta mà bị bắt, điều này hoàn toàn không giống nhau.”
Viên Bằng Hải nói, “Thôi đi, đội trưởng Lưu. Anh vẫn trông cậy vào Chúc Minh Huy làm gì. Anh ta muốn tính kế Tần Viễn ngược lại bị Tần Viễn tính kế. Anh ta căn bản không biết Tần Viễn muốn làm gì, nếu không thì hiện tại có thể ở chỗ này sao?”
Sắc mặt Chúc Minh Huy khó coi, không nói chuyện.
Lưu Tống nhìn ông, nói với ông, “Tôi đoán chuyện hiện tại và tương lai anh xác định không biết, nhưng chuyện trước đó anh biết. Vụ tập kích máy bay không người lái.”
Chúc Minh Huy chống lại ánh mắt Lưu Tống.
“Vụ tập kích máy bay không người lái bọn họ tiến hành như thế nào?”
Chúc Minh Huy không nói chuyện.
“Anh còn có cơ hội nhìn thấy Tần Viễn, mặt đối mặt.” Lưu Tống nhấn mạnh giọng, “Anh còn chưa bại bởi anh ta, phó cục Chúc.”
Âu Dương Duệ lái xe, trên ghế phụ nhân viên cảnh sát cầm bản đồ khu vực trong tay, gạch bỏ từng khu vực đã đi qua. Bọn họ đã rời khỏi khu vực cảnh sát phong tỏa, vào trong thôn trên rồi.
Âu Dương Duệ cũng khá quen thuộc khu vực này, lúc trước tra tìm tung tích An Hàng anh đã từng tới thôn này tìm manh mối, đi dạo rất lâu ở trong thôn.
Một chiếc xe bảo trì cáp điện dừng ở ven đường. Âu Dương Duệ lái xe đi lướt qua chiếc xe kia. Anh nhìn lướt qua, trong buồng lái không có người. Âu Dương Duệ vẫn đi về phía trước, trong bộ đàm, các đội đang báo cáo, nhân viên cảnh sát ở ghế lái phụ nghiêm túc ghi lại.
Âu Dương Duệ đánh tay lái, quẹo sang phải, một chiếc xe con rẽ ngoặt qua trước mặt anh, lúc này trong đầu anh hiện lên gì đó.
Cùng ngày anh bị máy bay không người lái tập kích, Nghê Lam vọt tới cứu anh, bọn họ chạy lấn làn, chiếc xe nào lướt qua bọn họ?
Âu Dương Duệ vội cho nhân viên cảnh sát liên hệ trung tâm chỉ huy, anh quay đầu xe, lái trở về, đi tìm chiếc xe bảo trì cáp điện vừa rồi.
“Quan Phàn, em điều tra xem vào ngày máy bay tập kích đó, trong phạm vi điều khiển máy bay có phải có xe của bên điện lực, dịch vụ viễn thông, kiểm tra đo lường… gì không.” Âu Dương Duệ hỏi, nghe Quan Phàn nói người bên cạnh tìm tư liệu theo yêu cầu, anh không nghe được câu trả lời nhưng anh bỗng nhiên cảm thấy mình đoán đúng rồi.
Bởi vì chiếc xe vừa rồi kia đã không thấy nữa.
💬 Bình luận chương