Tần Viễn nhìn báo cáo, ngây ngẩn cả người.
“Cho dù không xảy ra chuyện sau này, cho dù anh và Chúc Minh Huy đồng tâm hiệp lực, anh cũng chung quy không thể tránh khỏi lưới pháp luật.” Lưu Tống nói.
“Bởi vì chúng tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ điều tra.” Âu Dương Duệ nói, “Anh đã định sẽ thua, Tần Viễn.”
“Đây là giả.” Tần Viễn kêu lên.
“Là sự thật.”
“Đây là do Chúc MInh Huy động tay động chân, ông ta muốn vào lúc cuối cùng g**t ch*t tôi.”
“Không phải.” Âu Dương Duệ nói: “Lần này quả thật không phải. Chúc Minh Huy chính mình cũng không nghĩ tới. Ông ta thật không ngờ chúng tôi thật sự có thể đào sâu ba thước tìm ra được cái này.”
Một sợi tóc ngắn ngủn, thiếu chút nữa liền bỏ qua.
Đây là lần thứ hai Giang Hổ dẫn người tra chiếc xe kia, cũng là lần thứ tư cảnh sát đi tra chiếc xe kia.
Cuối cùng không có bỏ qua.
Mặc dù hiện tại mảnh chứng cứ nhỏ này không đáng kể so với vô số tình tiết và chứng cứ phạm tội trước mặt, nhưng sợi tóc này chọc thủng lời nói dối của Tần Viễn, nó có hiệu lực. Giống như những chứng cứ khác, tuy nhỏ nhưng cũng có hiệu lực.
“Không có chứng cứ không quan trọng.” Lưu Tống nói với Chúc Minh Huy, “Chúng tôi cái gì cũng có thể tìm ra. Không cần trái pháp luật, không cần giả tạo. Tuy chậm một chút, tuy chẳng uy phong, nhưng chúng tôi cuối cùng sẽ tìm ra chân tướng sự thật. Chúng tôi là cảnh sát chân chính phá án, không giống như anh. “
Chúc Minh Huy rốt cuộc nhận thua rồi.
Tần Viễn cũng vậy.
Tần Viễn nghe được Lưu Tống nói những lời này cười ha ha, giống như nghe được truyện cười lớn.
Âu Dương Duệ và Lưu Tống đều không cười. Âu Dương Duệ nói với anh ta, “Anh phạm tội, lại lưu lại chứng cứ, chúng tôi tìm được, định tội anh, đơn giản vậy thôi.”
Tần Viễn không cười, anh ta không nói gì. Ngày hôm sau sau khi nhìn thấy báo cáo về sợi tóc kia, anh ta không sao nói rõ được thế nhưng muốn chấm dứt sinh mạng mình.
Nhưng bởi vì anh ta bị trông coi nghiêm ngặt, cho dù muốn giấu ống kim hay cố gắng nhảy lầu đều bị ngăn cản.
Âu Dương Duệ và Quan Phàn nghe tin lại tới thăm anh ta.
“Anh sớm nói anh muốn chết, lúc ấy tôi liền bắn chệch một chút, nhắm ngay ngực anh.” Âu Dương Duệ nhìn thấy tên b**n th** bị bản thân chọc tức đến sắc mặt như đám phân đã cảm thấy đã ghiền. Bao nhiêu oan ức trước kia nhận được quả thật đã được bù lại.
“Biết anh hiện tại mọi chuyện không như ý, chúng tôi an tâm rồi. Người cặn bã như anh, ngay cả sinh mạng mình cũng không có quyền khống chế, có phải cảm thấy rất tức giận? Có thể hay không thống khổ? Anh tức giận là được rồi, anh đau khổ là tốt rồi, như vậy chúng tôi mới vui vẻ.”
Âu Dương Duệ vô cùng vui vẻ.
Chuyện anh nổ súng với Tần Viễn bị cấp trên tiến hành điều tra. Trình tự nổ súng quả thật có chút tỳ vết, nhưng cũng không phải không thể. Bởi vì lúc đó Tần Viễn cầm súng nhắm vào anh và đặc công khác. Loại tình huống này cảnh sát có quyền bắn gục tội phạm.
Còn về Tần Viễn lúc đó có khả năng nổ súng hay chỉ là khiêu khích, ai biết được, dù sao anh ta cầm súng chỉa vào cảnh sát rồi.
Âu Dương Duệ quan phục nguyên chức, một lần nữa trở lại cục.
Quan Phàn vẫn tiếp tục trị liệu nhưng cô cũng rất vui vẻ. Ngày đó Âu Dương Duệ phục chức liền cầu hôn cô.
Anh mặc đồng phục cảnh sát, cầm một chiếc nhẫn, nâng một bó hoa. Anh tuấn phóng khoáng chạy đến phòng phục hồi chức năng cầu hôn.
Toàn bộ y bác sỹ và bệnh nhân trong phòng phục hồi chức năng vỗ tay cổ vũ anh.
Quan Phàn cười, trên mặt vừa có mồ hôi vừa có nước mắt. Cô hôm qua mới vừa đi lại được, Âu Dương Duệ đã tới rồi. Cô biết, Âu Dương Duệ biết cô muốn đi về phía anh.
“Mau trả lời, mau nhận lời đi!” Tất cả mọi người kêu hô.
Cha mẹ Âu Dương Duệ và Quan Phàn cũng ở một bên kêu: “Phàn Phàn, con nói chuyện đi!”
Làm sao có thể không đồng ý?
Nhưng Quan Phàn không lập tức đồng ý. Cô nói mẹ giúp cô lấy đồng phục cảnh sát ra, cô nhất định phải thay đồ, bảo Âu Dương Duệ lại cầu hôn một lần nữa.
Đồng phục cảnh sát của Quan Phàn ở nhà, cha Quan Phàn lập tức chạy xe về lấy.
Vì chờ cô thay quần áo Âu Dương Duệ đợi thật lâu, nhưng anh không có câu oán hận.
46 phút sau, Quan Phàn cũng mặc đồng phục cảnh sát.
46 phút này đủ cho mọi người đi mua hoa mua pháo mua bánh mua kẹo, mua toàn bộ đồ có thể chúc mừng và thể hiện niềm vui.
Âu Dương Duệ lại lần nữa nâng nhẫn cầu hôn Quan Phàn, mọi người lớn tiếng cười, kéo vang pháo mừng. Quan Phàn nhận nhẫn, lau nước mắt. Cô và Âu Dương Duệ liếc nhau một cái, cùng chào kiểu quân đội với đối phương.
Sau đó bọn họ đều nở nụ cười.
💬 Bình luận chương