Lam Diệu Dương nhìn Bonnie trong ảnh ánh mắt nửa khép rất buồn cười, muốn đề nghị chụp lại, nhưng Bonnie đã vứt chân gà xuống bàn bắt đầu lau tay. Lam Diệu Dương nuốt lời muốn khuyên vào trong.
Nghê Lam muốn xem ảnh chụp, sau khi xem xong cười ha ha. “Tấm này đặc biệt đẹp, thật đẹp.”
Lam Diệu Dương hoàn toàn không dám nói lời nào.
Bonnie nhìn ảnh chụp liếc mắt một cái, lại liếc nhìn Lam Diệu Dương, Lam Diệu Dương càng không dám nói tiếp nữa.
Bộ dáng đẹp trai có ích gì? Nếu không biết tạo dáng thì không được, hiểu không? Nếu không nghệ sĩ cần phải vất vả tập luyện làm gì?
Bonnie đen mặt, Lam Diệu Dương cảm thấy ông không hiểu cũng không sao.
“Mau nhìn!” Nghê Lam hoàn toàn không nghĩ tới an toàn sinh mệnh của Lam Diệu Dương, cô lôi kéo Bonnie nói: “Trần Thế Kiệt, ba nhìn ảnh chụp rồi nói lần nữa xem, trong nhà này ai đẹp nhất?”
Ngây thơ chết mất. Lam Diệu Dương lượn ra xa.
Đã nói cô gái này vừa được như ý liền quên mất hình tượng mà. Nhưng lần này anh quản không nổi cô.
Bonnie mặt đen sẫm cuối cùng cũng không yêu cầu chụp lại lần nữa. Ông dẫn theo Anderson lên máy bay.
Nghê Lam nhìn cha đi qua khu vực kiểm tra an ninh, cũng không lại cười đùa. Cô ôm vai mẹ, nói: “Lúc gặp lại sẽ là một cuộc sống mới.”
Lam Diệu Dương ở bên nghe, thật sự cảm động vì bọn họ.
Nhưng Nghê An lại nói: “Ba con có việc giao cho con.”
Nghê Lam: “…”
Nghê An dùng cằm hất về phía Lam Diệu Dương: “Xét duyệt đánh giá, ký hợp đồng cho hệ thống bảo an của Blue. Ba con không rảnh, ông ấy nói con theo vào.”
Lam Diệu Dương: “…” Bonnie ném hạng mục quan trọng của tập đoàn bọn họ cho Nghê Lam như vậy sao? Anh tin Nghê Lam, nhưng làm thế nào giải thích với thành viên hội đồng quản trị, nghệ sỹ công ty bọn họ ký hợp đồng thuận tiện tham dự một chút công tác kỹ thuật của tập đoàn bọn họ.
Nghê Lam ở bên cạnh còn hỏi: “Ba có trả lương cho con không?”
“Ông ấy cũng có thu học phí với con đâu.” Nghê An trả lời dứt khoát.
Nghê Lam không mấy vui vẻ.
Lam Diệu Dương vì dỗ cô, lúc đi qua cửa hàng trong sân bay mua cho cô áo len áo khoác, còn phối với mũ len.
Nghê Lam soi gương liền vui vẻ rồi.
Thật dễ dỗ.
Lam Diệu Dương cũng không lo, có cái gì hay mà giải thích, làm tốt việc nên làm là được. Nếu không thì bọn họ lại tìm một cao thủ máy tính tới so tài với Nghê Lam.
Lam Diệu Dương đưa cho Nghê Lam chiếc mũ len có đính kim cương. Nghê Lam lại kiên trì muốn một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, nói trên poster là như vậy. Lam Diệu Dương cũng theo ý cô. Sau cùng anh còn yêu cầu cửa hàng mở tủ trang trí lấy bong bóng ra cho bọn họ.
Nghê Lam ăn mặc xong xuôi, vô cùng hưng phấn.
Lam Diệu Dương ngồi xuống đưa lưng về phía cô, Nghê Lam không chút do dự nhảy lên lưng anh. Lam Diệu Dương cõng cô trên lưng, đi được một đoạn hỏi cô: “Trên tấm poster kia là như thế này sao?”
“Không phải, là cưỡi trên vai.”
“À.” Vậy thì thôi đi, anh vẫn cần thể diện. Bị người chụp được thì toi.
Nghê Lam cũng không phản đối, không đưa ra yêu cầu. Lam Diệu Dương an tâm tiếp tục đi về phía trước.
Lại đi một đoạn, Lam Diệu Dương bỗng nhiên nhớ tới cái gì, anh đột ngột dừng bước: “Nguy rồi, quên mất mẹ em.”
“Bà ấy tự đi theo rồi.” Phía sau truyền đến giọng nói bình tĩnh của Nghê An.
Lam Diệu Dương có chút nóng mặt.
Anh không phải cố ý, vừa rồi lúc chọn nón cho Nghê Lam anh còn muốn mua cho bà một cái túi xách hay một đôi giày. Nhưng Nghê Lam chọn tới chọn lui liền quên mất.
“Dì.” Lam Diệu Dương muốn giải thích hai câu. Anh hất hất Nghê Lam, muốn cô nói giúp.
Nghê An nói: “Con bé ngủ thiếp đi rồi.”
Lam Diệu Dương: “…”
Nghê An đưa tay lấy bong bóng trong tay Nghê Lam, muốn lay tỉnh cô. Lam Diệu Dương nhanh chóng hạ giọng nói: “Đừng gọi cô ấy, để cô ấy ngủ đi. Cô ấy mệt rồi.”
Nghê An nhìn Lam Diệu Dương, cười cười: “Con bé rất nặng đi.”
“Con cõng được, dì.”
“Vậy là tốt rồi.” Nghê An nói xong, dẫn đầu đi về phía trước.
Lam Diệu Dương cân nhắc lời này, cảm thấy rất cao hứng.
A, giống như được công nhận cái gì ghê gớm lắm.
💬 Bình luận chương