“Em gọi anh là gì?”
Nghê Lam lập tức nghiêm túc lại: “Lam tổng.”
Lam Diệu Dương im lặng một giây, hắng giọng: “Không phải nhất định cứ phải gọi Lam tổng mới được.”
Nghê Lam không nói gì.
Lam Diệu Dương bỗng nhiên nói: “Được rồi, em vẫn cứ gọi Lam tổng đi.”
Nghê Lam cảm thấy trong giọng nói của anh tựa hồ mang theo chút ngại ngùng, Nghê Lam cắn môi cười trộm một cái, cảm thấy anh thật đáng yêu.
Hai người đều không nói gì, một lát sau Lam Diệu Dương hắng giọng một cái nói: “Đúng rồi, hôm nay em đáp lại bình luận như vậy không thích hợp. Về sau có gặp tình huống như vậy phải bàn với công ty trước, công ty sẽ chuẩn bị làm sao để ứng phó. Trong khoảng thời gian này những tin tức liên quan đến em trên mạng sẽ nhiều, anti-fan cũng sẽ bắt lấy cơ hội, em không cần gặp ai cãi với người đó, để phía công ty thống nhất tới xử lý.”
“Em chỉ là bực Lý Mộc kia. Những anti-fan khác không quan trọng.”
“Chắc chắn sẽ có bình luận nói em được bao nuôi gì đó, mấy cái này không phải lời tốt đẹp gì, rất khó nghe, em đừng kích động quá mà lên mạng gây, công ty sẽ làm sáng tỏ.”
“Cái này có gì hay mà gây, em chỉ cần để lộ ra em ăn mì thừa, lời đồn tự dưng mất. Có lão đại ngành giải trí nào bao nuôi phụ nữ mà cho người ta ăn mì tôm đâu, anh nói đúng không?”
Lam Diệu Dương: “…Đúng thật.”
Giọng nói kia làm Nghê Lam cười rồi.
Lam Diệu Dương lại nói, “Hay là anh kêu người giao cơm đến cho em nha? Không thể cứ ăn mấy đồ không có dinh dưỡng như vậy.”
Nghê Lam ngứa ngáy trong lòng, nhịn không được nói: “Lam Diệu Dương, em phát hiện một ít manh mối, có vẻ em là người tốt. Nhưng em phải tìm chứng cứ.”
Lời nói này chuyển hướng đột ngột nhưng Lam Diệu Dương lại nghe hiểu được. Anh có phần hưng phấn: “Em đương nhiên tốt rồi.”
Lam Diệu Dương vui sướng khiến Nghê Lam cũng vui vẻ, cô đem chuyện mật mã hình ảnh Weibo kể cho anh nghe.
Lam Diệu Dương nghe xong thở dài, “Đều tại anh, nếu tấm thẻ nhớ kia không bị anh làm mất thì tốt rồi.”
Hiện tại tấm thẻ nhớ này chắc chắn không tìm lại được rồi, chỉ có thể hi vọng bắt được hai người trộm thẻ kia.
“Không trách anh, nếu như không phải do anh, em còn không biết có những thứ này.” Nghê Lam nói, “Anh có biết em trộm được thẻ phòng thế nào không? Cụ thể lúc nào? Hôm đó em tiếp xúc với ai? Có hành động nào khả nghi không?”
“Anh xem qua băng ghi hình, không phát hiện ra chỗ nào quá đặc biệt. Có điều khi đó không hiểu rõ tình huống, có thể có sơ hở cũng không chừng.” Lúc này Lam Diệu Dương mới quyết định, “Anh kêu phòng giám sát khách sạn chép lại một phần băng ghi hình. Hai ngày nay anh bận quá, hôm sau em đến họp, chúng ta cùng nhau nghiên cứu thử.”
“Được á.” Nghê Lam vui vẻ đáp lời. Hôm sau có thể gặp rồi.
Toà nhà tập đoàn Viễn Bác, văn phòng Tần Viễn.
Tần Viễn nhận được điện thoại, người ở đầu bên kia điện thoại nói cho anh biết Lam Diệu Dương vừa mới gọi điện thoại cho phòng CCTV ở Lam Sắc Hào, yêu cầu copy lại một phần băng giám sát đại sảnh khách sạn và khu vực xung quanh từ 8 giờ tối đến 10 giờ tối ngày 9 tháng 9, đưa đến Blue cho anh.
“Có nói sẽ dùng làm gì hay không?” Tần Viễn hỏi.
“Không nói. Tôi nghe phòng CCTV bên này nghe điện thoại đáp vâng vâng liên tục, lặp lại khoảng thời gian, trò chuyện rất nhanh sau đó liền cúp máy rồi. Về sau bọn họ dặn dò sao chép nội dung, không có nhắc đến cái khác.”
Tần Viễn khẽ đáp, “Được rồi, tôi biết rồi.”
Tần Viễn cúp điện thoại, suy tư một hồi. Lúc này thư ký gọi tới, nói ở quầy tiếp tân dưới lầu có một vị cảnh sát hình sự muốn gặp Tần Viễn, người nọ tên là Âu Dương Duệ.
Tần Viễn nhíu mày, “Cho cậu ta lên đây đi.”
Một lát sau, thư ký dẫn một người đàn ông trẻ tuổi cao to đi vào.
Tần Viễn đứng lên, sửa sang lại vạt áo vest, vươn tay: “Xin chào, tôi là Tần Viễn.”
Âu Dương Duệ đưa tay bắt chặt tay anh, “Âu Dương Duệ, đội trinh sát hình sự thành phố.”
Tần Viễn phất tay, kêu thư ký ra ngoài.
Âu Dương Duệ đưa danh thiếp của mình, Tần Viễn lịch sự nhận lấy, dẫn Âu Dương Duệ qua ghế salon ngồi.
“Cảnh sát Âu Dương tới đây là có chuyện gì?”
“Tôi đang tìm một người, muốn tìm hiểu tình huống từ anh Tần một chút.”
“Là người hôm thứ bảy đó cảnh sát Âu Dương muốn tìm ở khu trò chơi đúng không? Hôm đó giám đốc Tôn đã nói với tôi rồi.”
“Đúng vậy. Hôm đó cảm ơn anh Tần đã đồng ý giúp đỡ, tạo thuận lợi cho công việc.”
“Đừng khách sáo. Bạn của Lam tổng cũng là bạn của tôi, chỉ là không biết người mà cảnh sát Âu Dương muốn tìm là loại người gì? Tôi có thể giúp được gì?”
Âu Dương Duệ lấy ra một tấm hình đưa cho Tần Viễn.
“Hắn ta gọi là An Hàng. Anh Tần có gặp qua chưa?”
Tần Viễn chăm chú nhìn một chút, lắc đầu: “Không nhận ra. Hắn ta làm gì?”
Âu Dương Duệ nói: “Hắn ta ngồi tù mười năm, vừa mới ra tù.”
Tần Viễn liền cười: “Sao cảnh sát Âu Dương lại cho là tôi sẽ gặp qua hắn? Nếu như hắn đi qua khu trò chơi thì camera có thể quay được, không quay được chính là không có rồi.”
“Trước khi hắn vào tù đã làm việc ở một công ty bảo hiểm.”
Tần Viễn làm bộ mặt không hiểu.
Âu Dương Duệ tiếp tục nói: “Mười bảy năm trước, An Hàng làm việc tại công ty bảo hiểm, phụ trách bảo hiểm tai nạn cá nhân. Hắn ta xử lý hai đơn bồi thường bảo hiểm, mà hai người mua bảo hiểm đó là Tần Hướng Nam và Trâu Lỵ Nhã, bọn họ là vợ chồng, đồng thời bởi vì nổ khí ga ngoài ý muốn mà mất mạng, người thụ hưởng bảo hiểm….”
Tần Viễn chậm rãi mở mắt nhìn thẳng mắt Âu Dương Duệ.
Âu Dương Duệ nói: “Người thụ hưởng bảo hiểm là con của bọn họ, Tần Viễn, cũng chính là anh Tần đây.”
💬 Bình luận chương