Nghê Lam tiếp nhận, vừa nhìn: “…”
Đó là cô trước khi ra khỏi khu chung cư dựng ngón tay giữa với Lý Mộc. Bản tin độc nhất vô nhị của bên Lý Mộc: ‘Nghê Lam sau khi ký hợp đồng lần đầu tới Blue, vẫn mộc mạc bảo vệ môi trường như cũ.’
Đính kèm là tấm hình ngón tay giữa kia, còn có bóng lưng cô đạp xe, dáng vẻ cô đi vào tòa nhà Blue, cô tháo mũ khẩu trang tiến về phía tiếp tân.
Không cách nào phủ nhận, đó chính là cô, Nghê Lam.
Văn phòng Lý Mộc còn rất thân thiết giúp cô làm tấm hình này thành mặt meme: Dựng ngón tay giữa.jpg
Nghê Lam hết giữ nổi nét mặt, không giả bộ làm thục nữ được nữa rồi, khóe miệng cũng nhếch lên.
Cả phòng đều nhìn chằm chằm nét mặt của cô, Nghê Lam cũng không muốn giả vờ nữa, cô trừng mắt nhìn cái meme kia, Lý Mộc thật là đáng đáng ghét a.
Lam Diệu Dương nghiêm túc ôn hòa nói: “Sau này không được làm động tác này nữa, nhớ chưa.”
Nghê Lam rất ngoan ngoãn gật đầu.
Lam Diệu Dương hài lòng, kiêu ngạo nhìn mọi người. Xem xem, anh mới xuất mã đã nghe lời như vậy, rất dễ quản lý.
Âu Dương Duệ bước ra từ khoa tâm lý bệnh viện Thụy Tâm, anh vừa mới nhờ bác sĩ Phạm Đức Văn tư vấn xong. Phạm Đức Văn nghe xong đoạn ghi âm, xem tư liệu Âu Dương Duệ mang tới, nhìn nhận của ông cũng giống như ý kiến của phó giáo sư tâm lý học Lục Quân Âu Dương Duệ nhận được ngày hôm qua.
Hai người đều nói một đoạn đối thoại ngắn như vậy không thể đưa ra nhận định gì, nhưng điểm đáng ngờ thì có.
Ví dụ như trong cuộc nói chuyện, Tần Viễn một mực không có gọi thẳng cha mẹ mình. Anh ta thừa nhận một phần nguyên nhân bản thân về nước là nhớ cha mẹ, nhưng trong giọng nói lại không có chút tình cảm hay thương nhớ gì về cha mẹ. Lúc nói ‘bọn họ là hai người đáng thương’ lại không có tiếc thương như người bình thường lúc nói lời này, trái lại mang theo chút cao ngạo và phán xét.
Lúc Âu Dương Duệ nói ‘lúc đó chắc anh rất đau khổ’, Tần Viễn lại dùng một câu hỏi ngược, ‘chẳng lẽ có người lại hưng phấn vì chuyện như vậy sao?’
Bình thường mọi người sẽ thừa nhận hoặc phủ nhận đau khổ, sẽ dùng những từ ngữ uyển chuyển một chút để giảng giải tâm tình của mình, ví dụ như: ‘Chẳng lẽ không khiến người ta khổ sở sao.’ Hoặc là ‘Chẳng lẽ sẽ có người vui vẻ’, nhưng Tần Viễn lại dùng chữ hưng phấn.
Âu Dương Duệ lấy được ý kiến của hai vị chuyên gia, xác nhận trực giác của mình không sai.
Âu Dương Duệ đến công ty bảo hiểm hội họp cùng Liêu Tân.
Liêu Tân cũng không lấy được thông tin gì có ích từ công ty bảo hiểm, lúc đó khoản bảo hiểm bồi thường này cũng không có điểm gì bất thường. Thủ tục đầy đủ, quá trình hoàn chỉnh, chứng minh thư và chữ ký cũng đều kiểm tra qua. Tài liệu cảnh sát kết án cũng có. Đối với những khoản bồi thường lớn như vậy, công ty bảo hiểm đều sẽ kiểm tra rất cẩn thận.
Âu Dương Duệ nghe xong báo cáo của Liêu Tân, suy tư.
Liêu Tân nói chuyện rất nhiều với người của công ty bảo hiểm, khát đến uống rất nhiều nước, xong nói, “Em thấy cho dù có vấn đề nhỏ gì đi chăng nữa, đã nhiều năm như vậy rồi cũng tìm không ra được. Trước đây quá trình thẩm tra cũng không cẩn thận như bây giờ. Nhân viên cũng thay đổi. Bọn họ cũng xem như là phối hợp rồi, tìm hồ sơ hơn nửa ngày.”
“Bọn họ đánh giá thế nào về An Hàng?”
“Mấy người đồng nghiệp cũ cảm thấy trước khi An Hàng hút thuốc phiện là một người tốt. Chẳng qua cha mẹ có chút ảnh hưởng xấu đến con trai”. Liêu Tân nói, “Em đã hỏi rồi, những năm này An Hàng không có liên hệ với những người này, bọn họ cũng không có ai từng tiếp xúc với Tần Viễn. Có điều họ vẫn biết Tần Viễn, dù sao cũng là doanh nhân trong giới kinh doanh, thỉnh thoảng có nghe tin tức.”
Âu Dương Duệ khẽ gật đầu, khởi động xe, “Chúng ta đi tìm vợ cũ của An Hàng.”
Liêu Tân có hơi hồ đồ, “Đội trưởng, anh cảm thấy lúc đó Tần Viễn hợp tác với An Hàng lừa gạt tiền bảo hiểm à? Nhưng chuyện này đâu có liên quan đến chuyện của Tôn Tịnh và Trần Viêm? Có phải chúng ta đi một vòng lớn quá không?”
“Có vòng lớn để đi còn hơn loanh quanh một chỗ.” Âu Dương Duệ nói.
“Nhưng có khi nào đi sai phương hướng không?”
Âu Dương Duệ nói: “Nếu như cảnh sát chạy đến công ty của cậu, muốn xem cái này tra cái kia, cậu không hiểu đang xảy ra chuyện gì, giống như Lam Diệu Dương lải nhải một đống câu hỏi làm người ta phát ghét mới đúng là phản ứng của một ông chủ bình thường.”
“Tần Viễn kia nói chuyện rất phối hợp, là có tật giật mình?”
“Không phải, muốn giở trò trước mặt cảnh sát.” Âu Dương Duệ lạnh lùng nói.
Liêu Tân: “…”
Nghê Lam họp xong, mệt không thể tả. Mặc dù cô chỉ ngồi nghe nhưng cô cũng phải phản ứng lại. Lam Diệu Dương ngồi yên bên cạnh cô, cho nên cô nghe càng chuyên tâm, mà một khi chuyên tâm thì mệt não.
Sau đó Nghê Lam và Lam Diệu Dương trở về phòng làm việc, rốt cuộc có thể co người lại thành một đống bùn.
Lam Diệu Dương bày laptop ra, phía trên có gắn một ổ cứng. Anh nói với Nghê Lam, “Anh tìm thấy cảnh em lấy được thẻ phòng từ Cao Hồng Bác rồi.”
Nghê Lam nghe thấy chuyện này nhanh chóng ngồi ngay ngắn lại, chăm chú xem máy tính.
Lam Diệu Dương ấn vào một file trong thư mục trong ổ cứng, sau đó kéo tới thời điểm nào đó, màn hình phát ra hình ảnh.
Đây là trong phòng tiệc tối ngày 9 tháng 9, Từ Tương và Cao Hồng Bác to nhỏ gì đó ở một góc khuất trong sảnh tiệc, sau đó Cao Hồng Bác hình như quơ quơ vật gì đó trước mặt Từ Tương, sau đó nhét vào túi.
Trong video vị trí của bọn họ là một góc rất nhỏ, người rất nhỏ, lại bị che khuất, chỉ mơ hồ nhìn giống như một tấm thẻ. Mà bên quầy thức ăn xéo trước mặt bọn họ, Nghê Lam đang cầm đĩa chọn bánh.
Về sau có người gọi Từ Tương, Từ Tương và Cao Hồng Bác đều nhìn sang hướng đó, Từ Tương nói với Cao Hồng Bác một câu rồi rời đi. Nghê Lam vẫn còn đang chọn đồ ăn.
Cao Hồng Bác ở lại một lúc, uống cạn ly rượu trong tay, sau đó đứng dậy cũng rời đi. Lúc này Nghê Lam buông đĩa xuống xoay người đi, vừa khéo đâm sầm vào người Cao Hồng Bác. Cao Hồng Bác đưa tay đỡ Nghê Lam, Nghê Lam nhìn như đang nói xin lỗi. Cao Hồng Bác cũng không làm khó cô.
Hai bên chính là chỉ gặp nhau mấy giây như vậy, sau đó tách riêng ra, đường ai nấy đi.
Sau đó Nghê Lam rời khỏi sảnh tiệc.
“Đoạn sau đâu?” Nghê Lam hỏi.
Lam Diệu Dương trở lại thư mục của ổ cứng, trên đó viết tên ống kính camera từng khu. Nghê Lam chọn lấy camera ngoài sảnh tiệc, ấn mở, rồi kéo đến thời gian ghi hình vừa rồi, nhìn thấy mình đi ra khỏi sảnh tiệc, đi vòng qua ngoài vườn hoa.
Nghê Lam lại trở lại thư mục, tìm đến camera ngoài vườn, tiếp tục tìm hành tung của mình.
Điện thoại của Lam Diệu Dương vang lên, anh đi nhận điện thoại, kêu Nghê Lam tự mình xem.
Nghê Lam cứ tiếp tục xem đường đi của chính mình, vào thang máy lên tầng 20, cô lướt qua những chỗ này, kéo đến chỗ sau khi cô xuống thang máy.
Cô đi trong hành lang giống như muốn quay lại sảnh tiệc, nhưng cô nhìn thấy gì đó, xoay người đi vào trong phòng vệ sinh kế bên.
Phòng vệ sinh không có camera.
Nghê Lam quay lại xem hình ảnh trong hành lang, Lam Diệu Dương bỗng nhiên đi lại: “Chỗ này bị gì rồi?”
Lam Diệu Dương đưa tay kéo lui đoạn video, ấn mở một lần nữa.
“Đây là thời gian em từ thang máy ra muốn quay lại sảnh tiệc.” Nghê Lam nói cho anh biết, “Hình như thấy ai đó, nhưng không chụp được, người đó nằm ngoài khung camera.”
“Không phải. Trước khi em tới, ở đây có người đi qua. Sao giờ lại không có?”
Nghê Lam sững sỡ.
Lam Diệu Dương kéo trước kéo sau mấy lần, chăm chú xem.
“Anh chắc chắn?” Nghê Lam trở nên nghiêm túc.
Lam Diệu Dương gật đầu, anh càng nghiêm túc, “Anh chắc chắn, video này bị người ta chỉnh sửa rồi.”
💬 Bình luận chương