Lam Diệu Dương vào thang máy, gần như không nói gì với Nghê Lam, tim đập hơi nhanh, ra sức nghĩ chủ đề, nhớ tới tấm hình chụp đánh quyền anh kia, hỏi cô: “Có phải em chưa chính thức nghe anh hát đúng không?”
Nghê Lam chịu không nổi rồi, cười đến gập cả lưng.
“Muốn hát thì hát cho vang dội…..” Lam Diệu Dương vừa mở miệng hát câu đầu tiên cũng tự mình cười rồi.
Nghê Lam che lỗ tai cười suốt, hai người cười cùng nhau, thang máy đã đến nơi rồi.
Thật nhanh nha, sao lại nhanh như vậy chứ.
Nghê Lam đi ra thang máy, vẫn còn vui vẻ bịt lỗ tai.
Lam Diệu Dương tiến lên một bước, kéo tay Nghê Lam xuống, nhẹ nhàng hôn lên tai cô một cái, “..”
Nghê Lam có chút sững sờ nhìn anh, khuôn mặt ửng đỏ.
Lam Diệu Dương trở lại thang máy, ánh mắt không rời mặt cô chút nào.
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, ngăn cách ánh mắt dính như keo của họ.
Lam Diệu Dương lại không kiềm được biểu cảm, nét mặt tràn đầy tươi cười, đưa tay che nửa mặt, aaaaaaaaa, trong lòng đang gào hát, ‘Ít nhất anh vẫn đủ dũng cảm để tán thưởng bản thân.’
Bên ngoài thang máy, Nghê Lam đã len lén cười trước cửa thang, nét cười càng lúc càng lớn, cuối cùng không nhịn được nhảy lên nắm tay ‘Yes’ một tiếng, chỉ tay về nha, xoay tròn trên đường.
“Aaaaaaa.” Cô bổ nhào lên ghế salon, lăn qua lộn lại, lại nhào lên trên giường, lăn qua lộn lại.
Cuối cùng lại bay ra ghế salon.
Nghê Lam cầm điện thoại mở album ảnh lên, nhìn thấy tấm đầu tiên Lam Diệu Dương đánh quyền anh, ai nha, nhìn lâu như vậy không thấy giả bộ chút nào, rất đẹp trai, rất đẹp trai nha.
Nghê Lam thoát khỏi album ảnh chuyển sang WeChat, muốn tìm nick Lam Diệu Dương, muốn nói với anh rất nhiều, nhưng nói gì bây giờ? Hỏi anh về tới nhà chưa sao? Chắc chắn là chưa tới rồi. Kêu anh chú ý an toàn trên đường? Cái này cũng đã nói rồi.
Lúc này Nghê Lam mới phát hiện Thiệu Gia Kỳ có nhắn mấy tin cho cô trên WeChat.
Mấy ngày nay Thiệu Gia Kỳ thường tán dóc với cô, gần đây tiết mục phát sóng gần như ngày nào cũng thét trên WeChat khen cô, sau đó còn vui vẻ vì cô trả sạch nợ lại còn ký được hợp đồng với Blue, dặn dò cô rất nhiều, làm sao để làm nghệ sĩ tốt, giới thiệu tài nguyên của Blue và mấy vị đại diện gì đó. Sau đó lại nói cho Nghê Lam bình luận trên mạng bây giờ đang theo hướng nào, bảo Nghê Lam chú ý nhiều chút.
Bây giờ Thiệu Gia Kỳ gửi cho cô năm sáu tin, nói với Nghê Lam cô mới theo nghệ sĩ đóng phim xong, giờ mới rảnh nhắn tin cho cô. Hai ngày nay ký giả gọi điện thoại cho cô điên cuồng, không phải để hỏi cô chuyện nghệ sĩ của Phong Phạm mà hỏi cô rốt cuộc quan hệ của Nghê Lam và Lam Diệu Dương ra sao. Cô dặn dò Nghê Lam chú ý tránh phiền phức, vừa mới ký hợp đồng đừng gây ra chuyện xấu, ban đầu nên theo thực lực chút, đừng để bị nói là cô nhờ leo lên giường cuối cùng cũng thành công, bla bla.
Tâm tình Nghê Lam cao hứng, cũng không để ý Thiệu Gia Kỳ đang nói gì, trực tiếp tuyên bố với cô, ‘Anh ấy hôn tai em’, sau đó là một loạt icon cười to.
Một lát sau Thiệu Gia Kỳ trả lời cô, ‘Thật xin lỗi, quấy rầy rồi.’
Qua một hồi lâu, đoán chừng đã tỉnh ra, mới gửi tin nhắn thoại gầm thét qua: “Mịa nó, anh ta hôn tai thì có gì ngon chớ? Khoe khoang cái giề!”
Sau khi gửi tin nhắn thoại xong lại nhắn dặn đi dặn lại, ‘Tuyệt đối đừng nói với người khác, không ai tin đâu, còn cho là em giả vờ ngây thơ. Chó săn sẽ viết bài châm biếm em chết.’
Nghê Lam: “…”
Cô đấm ghế salon, cô là được hôn lên tai nha, chính là được hôn.
Ngày hôm sau, Lam Diệu Dương có một cuộc họp ở Lam Sắc Hào, xử lý sắp xếp lại công việc quản lý sau khi đã sai thải Hạ Tề. Anh dự tính nhân tiện xem video giám sát một chút, dù sao anh biết thời gian và camera ở khu vực nào, tốn không tới hai phút đồng hồ. Nhưng Nghê Lam cũng muốn xem, lúc này cô còn muốn xem hệ thống phần mềm an ninh của Lam Sắc Hào.
Lam Diệu Dương để Nghê Lam đi thẳng đến khách sạn tìm anh.
Lúc hai người gặp mặt đều nhớ tới chuyện tối hôm qua, có chút muốn cười lại phải nhịn. Lại đang ở nơi công cộng, cũng không tiện nói gì, nhưng dù cho Nghê Lam không nói gì, Lam Diệu Dương vẫn cảm thấy mình thân thiết hơn với cô rất nhiều.
Hai người đang ở trong phòng CCTV xem camera giám sát ngày 9 tháng 9, Nghê Lam không nhìn ra được điểm khác biệt nào so với lúc xem trong văn phòng Lam Diệu Dương. Cô nhìn thoáng qua biểu cảm của Lam Diệu Dương, xác nhận file gốc này cũng đã bị sửa.
Vì hai người đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên cũng không có phản ứng gì lớn.
Lam Diệu Dương nói giám đốc an ninh cấp quyền hạn cho Nghê Lam, Nghê Lam đăng nhập vào hệ thống của bọn họ, sau đó thăm dò vào server của Thụy Thuẫn.
Nghê Lam không nhìn ra được gì, Lam Diệu Dương ngồi ở một bên buồn bực, càng nghĩ anh càng hoài nghi, anh nhìn thấy người có đôi giày rất xấu kia, có khả năng chính là tên trộm ví tiền của anh. Cho nên lúc ở cửa hàng nhìn thấy người kia, anh luôn có cảm giác đã thấy qua hình ảnh này ở đâu rồi. Chỉ là bây giờ không cách nào chứng thực được, thật làm cho người ta nổi quạu.
Rốt cuộc là nội dung quan trọng gì mà phải bỏ công phiền phức xóa tới đổi lui như vậy.
Lúc này một người đàn ông đi tới, gọi anh: “Lam tổng.”
Lam Diệu Dương vừa nhìn thì thấy là Giám đốc pháp vụ, liền đứng dậy đi ra một bên với ông.
Giám đốc pháp vụ đưa một bản báo cáo cho Lam Diệu Dương, “Đây là những gì Hạ Tề đã thừa nhận, tổng cộng tám chuyện.”
Lam Diệu Dương nhìn lướt qua, kinh ngạc nói, “Sáng ngày 10 tháng 9 ông ta lấy băng ghi hình tiệc tối xuống đưa cho Lý Mộc?”
Giám đốc pháp vụ nói, “Đúng vậy, sau khi Lý Mộc chụp được hình anh đêm trước liền liên lạc với Hạ Tề, muốn mua băng ghi hình tiệc tối, bao gồm cả những đoạn mà cô Nghê đi lên lầu. Hạ Tề đồng ý, sáng ngày 10 liền đưa video cho anh ta.”
Trong lòng Lam Diệu Dương lóe lên tia sáng, video giám sát bản gốc có khả năng còn tìm lại được.
💬 Bình luận chương