Lam Diệu Dương nói: “Anh tìm được một chiếc chắc là hợp, anh nói Chung Nghệ đưa em tới đó. Em đưa điện thoại cho cô ấy đi.”
Nghê Lam đưa điện thoại cho Chung Nghệ, Chung Nghệ nghe dặn dò là đưa Nghê Lam đi đâu, nói đã báo trước một tiếng với bên đó rồi. Chung Nghệ nhanh chóng nói được, nghĩ thầm ông chủ anh là họp hay là chọn quần áo vậy?
Lam Diệu Dương dặn dò xong xuôi, điện thoại lại trở về tay Nghê Lam. Lam Diệu Dương nói với cô. “Em đi thử trước đi, Chung Nghệ biết ở đâu. Anh vừa họp xong bên này, đợi anh dặn dò công việc rõ ràng xong sẽ đi qua.”
“Ok.” Nghê Lam cao hứng bừng bừng.
Chung Nghệ dẫn Nghê Lam ngồi xe đến một chỗ khác, quản lý ở đó biết các cô sắp tới đều đã chuẩn bị xong.
Đó là một chiếc váy màu xanh xám, màu sắc tương đối có phong cách, kiểu dáng cũng trầm ổn. Cổ tròn, không có tay, không bó người, hoa văn kim cương tô điểm khiến chiếc váy cũng trở nên lộng lẫy. Trên eo là một chiếc đai màu bạc loé sáng, làm cho chất vải bên trên rũ xuống hông một chút, thân váy dưới lấp lánh kim cương, xòe đủ rộng, đan xen hoa văn thêu màu bạc, lộ ra chút năng động.
Nghê Lam mặc vào, vừa nhìn đã hoàn toàn hài lòng. “Em thích cái này.”
Chung Nghệ cũng thấy đẹp. Cái này mà thêm vương miện kim cương thì chính là công chúa rồi.
Nhân viên bán hàng đưa tới một đôi giày cao gót, giày và đai lưng là cùng một màu, phía trên khảm hoa văn rất xứng đôi với chiếc váy. Gót giày dạng tròn to, không tính là nhọn, đứng trên đất vô cùng vững.
Nghê Lam mang giày vào đi vài bước, xoay một vòng trước gương, toàn bộ chiếc váy xòe ra, nhẹ nhàng xinh đẹp.
Nghê Lam cười khanh khách, sau đó cô nhìn thấy Lam Diệu Dương trong gương.
Trong mắt Lam Diệu Dương lộ ra kinh diễm, anh tiến tới mấy bước, đứng bên cạnh Nghê Lam cùng soi gương, “Nhìn rất đẹp.”
“Là khen em hay anh tự khen mình thế?” Nghê Lam mắng anh.
Trên người Lam Diệu Dương cũng mặc một bộ vest màu xanh xám, cực kỳ hợp với chiếc váy cô đang mặc.
Lam Diệu Dương quay đầu nói với Chung Nghệ. “Cô giúp cô ấy tìm đồ phối đi kèm nhé.”
Chung Nghệ ở bên một bị hai người sóng vai soi gương làm lóe cả mắt, trong lòng đang hoài nghi mấy lời đồn trên mạng rốt cuộc cái nào là thật, Lam Diệu Dương thình lình quăng mệnh lệnh ra, Chung Nghệ nhanh chóng đáp lời rồi vọt ra ngoài.
Nhân viên bán hàng rất biết nhìn mặt mà nói chuyện, vội vàng nói đi lấy túi và trang sức phối kèm.
Trong phòng thử áo rộng lớn chỉ còn lại hai người Lam Diệu Dương và Nghê Lam, Lam Diệu Dương nhìn mình và Nghê Lam trong gương, Nghê Lam cũng nhìn bọn họ trong đó, anh mắt hai người giao nhau.
Lam Diệu Dương nói. “Anh khen tụi mình đẹp.”
Có phải quá xứng hay không.
Nghê Lam quay đầu chun mũi với anh: “Em cảm thấy em đẹp hơn anh.”
Lam Diệu Dương hơi cúi đầu nhìn biểu cảm sinh động của cô, không nhịn được cười, “Đúng vậy, em đẹp hơn anh.”
Nghê Lam cũng cười, kỳ thật cô cảm thấy Lam Diệu Dương đẹp nhất, giống như hoàng tử. Nhưng mà anh đẹp quá mức rồi, cô không muốn nói cho anh biết.
Đôi mắt cô mang theo ý cười lấp lánh như sao, dịu dàng mang theo tình ý, ngọt như chiếc bánh bông lan vậy.
Lam Diệu Dương sa vào trong đôi mắt cô, kìm lòng không được cúi đầu. Chóp mũi anh đụng vào cô, mà Nghê Lam không lui ra sau.
Thế là Lam Diệu Dương nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Nghê Lam sững sờ trong nháy mắt, nhưng Lam Diệu Dương không cho cô cơ hội lui lại, anh ôm eo cô kéo lại gần, hôn sâu hơn nữa.
Nghê Lam cũng không định lui lại, cô kiễng mũi chân, nghênh hợp với anh.
Nhịp tim Lam Diệu Dương đập rất nhanh, cẩn thận từng chút một, dịu dàng mà nồng nhiệt.
Một tiếng ‘choang’ lớn đánh thức nụ hôn nồng nhiệt của hai người. Nghê Lam và Lam Diệu Dương đồng thời quay đầu lại nhìn. Chung Nghệ bưng đến mấy món đồ phối té xuống dưới đất, hiển nhiên là bị ngã rồi.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Chung Nghệ nói xin lỗi liên tục, cô còn tưởng cô đã kéo dài thời gian đủ lâu rồi, nào ngờ vẫn còn chưa đủ.
Nghê Lam đi qua đỡ Chung Nghệ dậy, “Té có đau không?”
“Không sao, không sao, da chị dày, hay té lắm.” Chung Nghệ vội vàng nói.
Nói xong cảm thấy có gì đó không đúng, Chung Nghệ lại giải thích, “À, cũng không phải hay té, không phải, ý chị là không phải nhìn thấy cái gì mà té, chính là hay té….”
Chung Nghệ nói năng lộn xộn, nhìn sắc mặt Lam Diệu Dương xong cô im ngay. Xong đời rồi, cũng không biết nói gì, boss à, tôi không phải cố ý phá chuyện vui của anh đâu.
Nghê Lam cười ha ha, cười đến mức sắc mặt Lam Diệu Dương không tốt. Rốt cuộc là có gì buồn cười chứ?
Sau đó Chung Nghệ đưa Nghê Lam đi vào phòng thay quần áo, việc này mới tính là xong.
Chung Nghệ phối cho Nghê Lam nội y và quần bảo hộ cùng màu, “Đồ thiết yếu của phụ nữ, ngã xuống cũng không sao.” Ngoài ra còn phối thêm áo khoác ngoài.
Nghê Lam mặc đầy đủ rồi, đi ra vừa nhìn đã thấy Lam Diệu Dương cầm nào là bông tai, dây chuyền, lắc tay.
Đồ trang sức là Lam Diệu Dương tự tay đeo cho Nghê Lam, mọi người đều rất tự giác ra ngoài. Nhưng lần này Lam Diệu Dương và Nghê Lam không làm gì, nhưng mỗi khi Lam Diệu Dương đeo một món đồ cho cô, trái tim Nghê Lam lại mềm nhũn một chút. Lúc anh đeo bông tai cho cô, cô nhớ tới cảnh anh hôn tai mình, cô nhìn ánh mắt anh, anh đỏ mặt trách cô, “Chuyên tâm một chút, không đeo được nè.”
Anh nắm vành tai cô, cô nhột buồn cười, phản bác anh, “Là anh không tập trung.”
Lam Diệu Dương không vui lắm, anh không tập trung được, tình cảnh này có thể tập trung được sao? Đàn ông không giống phụ nữ nha. Mắt cô sáng như vậy, mặt đỏ hây hây, vành tai mềm mại, kêu anh làm sao tập trung.
Nghê Lam bỗng nhiên nói, “Lam Diệu Dương, em có một việc không thể giấu anh nữa rồi, em phải nói cho anh biết.”
Lam Diệu Dương thầm giật mình, bông tai đeo được rồi, “Em sẽ không nói với anh là em nhớ ra em đã kết hôn rồi chứ hả?”
Nghê Lam: “…”
“Em có người yêu ở Mỹ?”
Nghê Lam: “…”
Lam Diệu Dương nhìn biểu cảm của cô liền biết không có, lập tức thở phào một hơi, “Vậy thì không sao, em nói đi.”
Nghê Lam thật sự bị anh làm cho kinh ngạc, đánh anh hai phát.
Nghê Lam không nói, cô trang điểm, tạo hình xong ở cửa hàng, đưa Lam Diệu Dương trở về nhà một chuyến.
Nghê Lam dẫn Lam Diệu Dương vào căn hộ thần bí ở đối diện, để cho anh xem nguyên tủ hàng cấm kia. Cô đem hết mọi chuyện kể cho anh, việc không giải được mật khẩu, tìm không thấy chứng cứ cô là do Quan Phàn mời đến làm nội ứng, những phiền phức những đồ vật này có thể gây ra.
Lam Diệu Dương bình tĩnh nghe xong, nói với cô, “Anh đang tìm nhà rồi, sau này chuyển đi. Những đồ này, cả em nữa, đều dọn đến nơi an toàn đi. Chuyện này đã sa vào quá sâu rồi, chúng ta giải quyết từng cái một.”
Nghê Lam nhìn anh, vậy nên không có vấn đề gì sao, cô là phần tử nguy hiểm như vậy, không có vấn đề gì sao?
Lam Diệu Dương ôm cô vào trong lòng, “Em không cần tự mình gánh vác, anh sẽ bảo vệ em.”
Anh vừa dứt lời, Nghê Lam bao trùm trong cảm động.
Cô không cần tự mình gánh vác, cái đồ trói gà không chặt này, à, không, hoàng tử này nói muốn bảo vệ cô.
Nghê Lam ửng đỏ vành mắt nhưng lại không nhịn được cười, cười hoài, càng nghĩ càng buồn cười.
Hoàng tử thư sinh này là hoàng tử của cô.
Nghê Lam ra sức hôn lên môi Lam Diệu Dương một cái, anh đau đến hít một hơi, xoa xoa miệng, “Em thật là mạnh bạo quá, sau này loại chuyện này để anh.”
Anh nhìn son môi của cô, bắt bẻ cô lây dính lên miệng mình. Anh hôn cô xong sau đó giúp cô tô lại son.
Nghê Lam không nhịn được lại cười, hào sảng vỗ vỗ lưng Lam Diệu Dương, đây là chàng trai đỏm dáng của cô.
💬 Bình luận chương