Lam Diệu Dương kết thúc điện thoại rất nhanh. Lúc này bác sĩ cũng đã băng bó xong vết thương cho Nghê Lam. Lam Diệu Dương nhanh chóng thương lượng với cảnh sát, Nghê Lam cần điều trị trước, đến bệnh viện hãy hỏi. Từ Hồi cũng vội nói cảm thấy mình bị gãy xương rồi, cần đến bệnh viện chụp hình.
Một đám người lại lái xe đến bệnh viện. Cảnh sát sắp xếp cho hai người cảnh sát nhân dân đi theo, để lại hai người dò hỏi tình hình an ninh của khách sạn.
Trong toàn bộ hành trình giám đốc khách sạn theo cùng, cũng phái người đi theo tới bệnh viện, sợ đắc tội với nhóm người Lam Diệu Dương.
Phía sau xe Lam Diệu Dương còn có mấy chiếc xe của đám phóng viên theo sau.
Trên đoạn đường này điện thoại của Lam Diệu Dương không ngừng reo, tin nhắn cũng tới liên tục. Điện thoại của Lý Mộc cũng không ngừng vang.
Nghê Lam lạnh giọng nói: “Hai người các anh.”
Không cần nói hết lời, hai người đồng thời chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Từ Hồi cũng ngồi nghiêm chỉnh ở một bên, sợ bị nữ hiệp điểm danh.
Đến bệnh viện, Lý Mộc chạy đến quầy hướng dẫn mượn một chiếc xe lăn, Từ Hồi chịu đau trên lưng, đứng yên không dám ngồi. Lam Diệu Dương bế Nghê Lam ngồi xuống, mặt Nghê Lam vẫn đen thui.
Lý Mộc nhịn không được hỏi: “Trong camera giám sát kia rốt cuộc có gì vậy?”
“Chứng cứ vụ án.” Lam Diệu Dương đáp.
Lý Mộc do dự hồi lâu, nói: “Đừng lo lắng, trong tay tôi có khả năng vẫn còn bản copy.”
Nghê Lam đột nhiên nhảy dựng lên từ xe lăn, xoay người đá chân gạt Lý Mộc một phát, đấm một cái vào mặt anh.
Lý Mộc kêu thảm một tiếng, Nghê Lam lại muốn vung quyền thứ hai xuống thì bị Lam Diệu Dương ôm lại.
Từ Hồi trợn mắt há hốc mồm, rất muốn hỏi lão đại mình là vị nữ hiệp này đánh người đau cỡ nào. Nhớ tới lúc trước bản thân còn đến quán cà phê lén thu âm Nghê Lam nói chuyện, quay về còn biên tập chỉnh sửa, Từ Hồi vội vàng né xa hai bước, xoa xoa mặt mình.
Nghê Lam mắng Lý Mộc, “Nếu không phải anh tham tiền, xấu tính, lải nhải mấy chuyện này, mọi người có cần như vậy không?”
Lý Mộc đứng lên giải thích cho mình: “Hai người không nói thứ này quan trọng, nếu như tôi biết đã đưa thẳng cho hai người rồi. Còn nữa, mấy người cũng không nói cái này bị người khác theo sát nha, chúng tôi cũng là người bị hại có được không?”
“Người bị hại cái rắm. Không phải nói cam đoan không có copy lại sao? Anh chính là thể loại không tin được, ai dám đi nói với anh cái này quan trọng thế nào. Không quan trọng anh đã ngoạm một miếng to vậy rồi, biết quan trọng còn thế nào nữa.”
“Lời này của cô không đúng nha. Trong ngành ai cũng biết tôi là người cực kỳ có nguyên tắc.” Lý Mộc nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Copy là trước đó rất lâu đã làm rồi, mọi người phân ra xem có đoạn nào có giá trị không. Hôm nay nếu tôi giao dịch xong với Lam tổng trở về chắc chắn sẽ xóa hết mấy bản copy trước đó. Tôi chính là muốn tin tức độc nhất vô nhị mà thôi, không làm chuyện gì xấu, hơn nữa luôn nói được làm được.”
“Thôi đừng nói nữa.” Lam Diệu Dương kêu Lý Mộc im miệng, anh sắp giữ không nỗi cô bạn gái thẳng thắn cương nghị này rồi.
Nghê Lam bị Lam Diệu Dương chặn lại tức không chịu được, chỉ vào Lý Mộc rồi hướng Lam Diệu Dương lên án, “Anh ta có mặt mũi nào mà nói chứ.”
“Anh ta không đúng, anh ta không đúng.” Lam Diệu Dương dỗ cô, dịu dàng nhẹ nhàng. “Tạm thời đừng động tay động chân. Chân có đau không vậy?”
“Đau!” Nghê Lam đủ tinh thần rống lên không làm người ta nhìn ra cô đau chút nào.
“Dưỡng thương khỏe rồi hãy đánh anh ta, thật đó, “Lam Diệu Dương nhét Nghê Lam vào xe lăn, “Anh lấy được ổ cứng rồi, không thèm bản copy của anh ta đâu, đừng tức giận nữa.”
Lý Mộc, “Ổ cứng anh cầm vậy ba lô tôi đâu?”
“Bị người ta lấy cắp rồi.”
Lý Mộc kinh ngạc, “Ở trong đó có hơn một vạn tiền mặt nha.”
“Rất tốt.” Lam Diệu Dương an ủi anh, “Có chút tổn thất, vụ trộm của anh cảnh sát sẽ càng để tâm.”
Lý Mộc: “…”
Từ Hồi đồng tình nhìn lão đại, cái đôi nhị Lam này một người đánh người một người chọc tức người, thật khó đối phó.
Theo sự hướng dẫn Paul lái xe đến vùng ngoại ô phía Đông thành phố, Triển Huy nhận ra nơi này. Đây là một thôn trấn, có rất nhiều nhà do nông dân tự xây. Có xe buýt nối thẳng vào trong thành phố, rất nhiều công nhân thích thuê phòng ở đây.
Tần Viễn kêu Paul tiếp tục lái xe, lái được một đoạn nữa, Tần Viễn kêu Paul dừng xe bên đường, sau đó anh nói với Triển Huy. “Phải xuống xe đi một đoạn.”
Triển Huy nhìn ngoài cửa sổ một chút, bên ngoài không có gì.
“Như vậy sẽ không bị phát hiện.” Tần Viễn nói, anh nói vài câu tiếng Anh với Paul, đi trước xuống xe.
Triển Huy nghe không hiểu tiếng Anh nhưng thấy Tần Viễn xuống xe, hắn cũng đeo ba lô lên đi theo xuống.
Triển Huy xuống xe, dò xét bốn phía một phen, thấy Tần Viễn không đi liền đứng ở một bên, thế là quay sang hỏi anh ta: “Chúng ta đi đâu?”
Tần Viễn nhìn hắn, không nói gì.
Paul đứng ngay sau lưng Triển Huy.
Triển Huy còn không kịp phản ứng bỗng nhiên bị Paul ôm đầu.
Hai tay Paul vặn một cái, nghe rắc một tiếng. Cổ Triển Huy bị quẹo sang một bên, ngã xuống đất, không còn hơi thở.
Tần Viễn lạnh lùng nhìn, nhíu mày. Sau đó anh ngồi xổm xuống, mở ba lô của Triển Huy ra, lật tới lật lui quần áo của Triển Huy, tìm ra con dao kia. Anh lấy con dao ra, trên mặt dao còn có vết máu.
“Trên này có DNA của Nghê Lam.”
Paul hỏi anh ta, “Vậy ổ cứng thì sao, không phải rất quan trọng sao?”
“Có quan trọng hay không phải xem bọn họ có thể phát hiện được gì. Dù sao cũng không ngăn được, để bọn họ xem đi.” Tần Viễn nói, “Chỉ là tôi không biết bọn họ làm sao phát hiện ra được mà thôi.”
Paul đá đá xác Triển Huy, “Cái này thì sao?”
Tần Viễn nói, “Rất dễ xử lý, núi Kỳ Lân rất lớn.”
💬 Bình luận chương