Paul nhìn sang hướng khác: “Cậu không phải vẫn không thoải mái sao? Cậu còn b**n th** hơn cả tôi.” Hắn ta đặt ống nhòm xuống, “Tôi giết người vì tiền, cậu lại vì vui sướng.”
Tần Viễn cười lạnh với Paul: “Giết người có thể kiếm bao nhiêu tiền? Tôi so ra thẳng thắn hơn anh.”
“Tiền đủ xài là được rồi.” Paul trả ống nhòm lại cho Tần Viễn, “Sân chơi rất tuyệt, nhưng cậu bị để mắt tới rồi, tôi cảm thấy lần này cậu vẫn chơi không được.”
Tần Viễn cầm lấy ống nhòm, đặt lên trước mắt, nhìn kỹ một vòng lãnh địa của mình, lạnh lùng nói: “Tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi, không muốn đợi nữa.”
Paul nói: “Căn cứ vào quan hệ hợp tác giữa hai ta, tôi nhất định phải nhắc nhở cậu, tình hình hiện tại cũng không thích hợp để cậu thực hiện kế hoạch.”
“Chúng ta ở Châu Âu, Nam Mỹ thành công nhiều lần như vậy, bây giờ đương nhiên cũng có thể.”
Paul nhìn ông: “Thành công nhiều lần như vậy nhưng cậu đều nói không có cảm giác hăng hái lúc ban đầu kia. Cậu cảm thấy quay về đây mở một trận lớn sẽ tìm về được loại cảm giác này sao?”
Tần Viễn dẫn hắn ta quay lại xe, “Nếu anh không có hứng thú tham dự, tôi sẽ giúp anh mua vé máy bay trở về.”
“Vốn không có hứng thú gì, nhưng hiện tại có rồi.” Paul ngồi trên ghế lái phụ: “Có lẽ, chúng ta thật sự có thể giúp đối phương hoàn thành tâm nguyện cũng không chừng.”
Tần Viễn cười cười, khởi động xe, quay về trung tâm thành phố.
Thời điểm tín hiệu điện thoại đầy sóng, Tần Viễn nhận được điện thoại.
Là Cầu Xuyên gọi tới, Cầu Xuyên nói hắn ta đã xử lý xong ba lô của Lý Mộc, tiền mặt hắn cầm, toàn bộ không thành vấn đề, nhưng vẫn không có tin tức của Triển Huy.
“Tôi đã sắp xếp một chỗ an toàn cho Triển Huy. Các người không cần liên lạc với nhau. Anh ta lần này gây động tĩnh quá lớn ở khách sạn, anh đừng để bị liên luỵ.” Tần Viễn nói, “Anh thu dọn đồ đạc trong phòng đi, chuẩn bị đổi chỗ, chờ tin tức của tôi.”
Cầu Xuyên đồng ý, cúp máy.
Paul nói: “Hắn ta cũng bại lộ rồi hả?”
“Có khả năng. Trong ba lô kia không có ổ cứng, lại ném ở đó, xem ra là trúng kế rồi.” Tần Viễn nói, “Chúng ta cùng chờ xem.”
Âu Dương Duệ dẫn theo đại đội trở lại cục cảnh sát, bố trí xong xuôi công tác điều tra sau đó về vụ án xác chết trôi sông kia thì trở lại chỗ ngồi của mình.
Anh tải hình ảnh Lam Diệu Dương gửi cho anh vào trong máy tính, truy cập vào mạng nội bộ để tra tư liệu của người này. Hệ thống máy tính chạy, di động Âu Dương Duệ vang lên.
Nhân viên cảnh sát ở lại bờ sông tiếp tục tìm kiếm manh mối gọi điện cho anh, hỏi anh cách ăn mặc của thi thể để đối chiếu với tình huống ở hiện trường một chút. Âu Dương Duệ nói chuyện điện thoại xong, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, liền đi đến phòng pháp y xem xét thi thể, lại nói vài câu, đợi anh trở lại văn phòng phát hiện Liêu Tân và Trâu Úy đều đứng trước chỗ ngồi của anh.
Liêu Tân nói với Trâu Úy: “Anh nói với đội trưởng là được rồi, đã trễ thế này, em tan làm đi.”
Trâu Úy đang muốn trả lời thì nhìn thấy Âu Dương Duệ đã trở lại, liền khẩn trương đi qua, nói một chút thủ tục vụ án và báo cáo vấn đề với Âu Dương Duệ, sau đó đưa báo cáo trong tay cho Âu Dương Duệ
Trâu Úy nói xong liền đi. Âu Dương Duệ cầm báo cáo quay về chỗ ngồi, anh nhìn lướt qua máy tính, trên màn hình máy tính đang hiển thị kết quả điều tra được.
Âu Dương Duệ ngồi xuống, ấn mở nhìn kỹ.
Cầu Xuyên, 35 tuổi. Chuyên gây hấn, cướp bóc, đánh nhau ẩu đả, cố ý đả thương người, vào tù hai lần. Hai năm rưỡi trước đã mãn hạn tù.
Bị giam cùng nhà tù với Triển Huy.
Ngón tay rê chuột của Âu Dương Duệ dừng một chút.
Nhà tù này, cũng cùng chỗ với An Hàng.
Liêu Tân lật đi lật lại báo cáo Trâu Úy để lại, rất không hài lòng: “Đã trễ thế này, chúng ta mệt gần chết rồi, mới từ hiện trường trở về, cô ấy lấy mấy báo cáo này tới làm gì. Chuyện quan trọng lắm hay sao mà ngày mai nói không được?”
Lam Diệu Dương đối phó xong đám ký giả, để Trần Châu lái xe, Lý Mộc theo phía sau, thành công đánh lạc hướng nhóm ký giả. Sau đó, anh dẫn Nghê Lam vào Lam Sắc Hào.
Lúc đưa người vào phòng 2001, anh nhận được tin nhắn Âu Dương Duệ gửi tới. Anh vừa mở ra nhìn, đưa di động cho Nghê Lam: “Tra được người này rồi.”
Bên Tần Viễn cũng gần như cùng lúc thu được tin tức, anh nói với Paul: “Ba lô kia quả nhiên là cạm bẫy, cảnh sát tra ra người của ta rồi.”
Paul cười nhạo: “Cho nên?”
Tần Viễn nói: “Tôi cảm thấy kế hoạch anh nói không tệ, cứ làm như thế đi.”
Trong phòng 2001, Nghê Lam và Lam Diệu Dương mở video giám sát trong ổ cứng của Lý Mộc ra. Lam Diệu Dương trực tiếp chỉnh tới khoảng thời gian ghi hình hành lang kia anh nhận ra bị sửa đổi, lúc đầu trong màn ảnh không có một bóng người, Lam Diệu Dương và Nghê Lam có chút khẩn trương trừng mắt nhìn màn hình.
Một lát sau, một người đàn ông nhanh chóng xuất hiện.
Tây trang, giày da, cách ăn mặc cực kỳ bình thường. Tuy hắn ta cúi đầu nhưng Nghê Lam và Lam Diệu Dương liếc mắt một cái liền nhận ra được.
Triển Huy.
Ngày đó hắn ta cũng ở Lam Sắc Hào.
“Tìm được rồi.” Nghê Lam lớn tiếng nói: “Đoạn video phá án.”
“Đúng vậy.” Lam Diệu Dương cũng cực kỳ phấn chấn, “Anh đã nói đôi giày này rất xấu mà.”
💬 Bình luận chương