Anh hôn trán cô, xem như thưởng cho cô nghe lời, “Em chờ anh một chút.”
Anh xoay người ra ngoài, lúc trở về, trên tay cầm theo một cái giỏ tinh xảo, bên trong là quần áo mới, trên cùng là một bộ đồ ngủ. Bên cạnh còn có mỹ phẫm dưỡng da chưa mở bao bì, khăn mặt các thứ.
“Anh bảo khách sạn chuẩn bị.” Lam Diệu Dương đưa đồ cho Nghê Lam, “Cần anh giúp gì không?”
“Không cần.” Nghê Lam nghiêm túc lật ra xem, cực kỳ trôi chảy trả lời: “Em còn có thể đánh ba tên Triển Huy như vậy.”
Lam Diệu Dương: “…” Còn tưởng cô nói chân đau không thể tự về giường là nũng nịu cơ đấy, xem ra cũng là anh hiểu lầm rồi.
Lam Diệu Dương yên lặng xoay người đến phòng sách lấy roi điện qua cho Nghê Lam, cũng lấy luôn laptop cùng hai cái ổ cứng qua. Làm xong hết thảy thì nhìn thấy Nghê Lam đã thay xong quần áo đứng ở trong toilet đánh răng.
Lam Diệu Dương nói: “Trong phòng CCTV có máy nghe trộm. Anh đã chụp lại rồi.” Anh đưa di động cho Nghê Lam xem.
Nghê Lam nghiêm túc nhìn, súc miệng, lau mặt sạch sẽ.
“Kết quả cũng giống như camera lỗ kim lần trước.” Nghê Lam nói.
Đó chính là không có kết quả.
Lam Diệu Dương nói: “Anh không động vào nó, cũng không để cho bên kia biết anh phát hiện ra nó. Nhưng anh không biết điểm này có lợi gì. Anh hẹn ông chủ khách sạn Huy Hoàng ngày mai bàn về chuyện an ninh, anh cảm thấy có thể mượn chuyện này để nói chuyện của mình, chỉnh lý Thuỵ Thuẫn. Tối thiểu có lý do thỏa đáng thanh lý hợp đồng với Thụy Thuẫn.”
Nghê Lam nghĩ ngợi: “Anh cảm thấy nếu như làm rùm beng lên một chút, tìm thêm mấy nhà khiếu nại dịch vụ Thuỵ Thuẫn, lên án Thuỵ Thuẫn làm trái với điều khoản dịch vụ an ninh, khiến họ có nguy cơ bị tước đi giấy phép hành nghề sẽ như thế nào?”
“Không cần gây lớn chuyện như vậy, như vậy anh còn phải đi tìm chứng cứ, rất phiền toái. Chỉ cần anh cùng mấy người bạn trong nhà toàn bộ muốn thanh lý hợp đồng với Thụy Thuẫn, bọn họ rất nhanh sẽ tỏ thái độ ra thôi. Tuy tụi anh chỉ là một bộ phận nhỏ trong công việc kinh doanh của bọn họ nhưng Blue của tụi anh có ảnh hưởng trong xã hội. Lại thêm nữa tối nay chuyện xảy ra ở Huy Hoàng là thật, Thụy Thuẫn không cách nào trốn tránh trách nhiệm.”
“Anh nói đúng. Chuyện đêm nay Thụy Thuẫn căn bản không phủi sạch trách nhiệm được.” Nghê Lam phản ứng kịp, “Tần Viễn không quan tâm Thụy Thuẫn.”
Lam Diệu Dương theo bản năng nói: “Nhưng anh ta là cổ đông lớn.”
“Anh ta không phải pháp nhân, không tham dự kinh doanh, công ty này xảy ra chuyện anh ta không cần gánh trách nhiệm. Hơn nữa hiện tại không ai có thể chứng minh anh ta động tay động chân ở bên trong. Bên cạnh đó, không có bất kỳ bảo đảm nào một hệ thống không có lỗ hổng, phát hiện vấn đề liền nhanh chóng sửa lại, bọn họ chỉ cần xin lỗi, bồi thường, làm tốt công tác nâng cấp, hứa hẹn tăng mạnh phòng bị, cái này cũng hợp tình hợp lý.”
“Ý em là Thụy Thuẫn không phải cửa sống của Tần Viễn?” Lam Diệu Dương tựa hồ bắt được gì đó, “Sân chơi núi Kỳ Lân, phần thưởng tối cao, cái này mới đúng là tâm huyết của anh ta.”
“Thật sao?”
Lam Diệu Dương ôm Nghê Lam về giường, “Anh thấy em đứng chân anh cũng đau.”
Anh nhét cô vào trong chăn, đốc thúc cô nằm xong, lúc này mới tiếp tục nói: “Chi phí cho hạng mục ở núi Kỳ Lân rất cao. Anh tính sơ, anh ta ít nhất tám năm không thể lấy lại vốn, hơn nữa còn cần rót vào rất nhiều tiền. Theo góc độ kinh doanh mà nói, trừ phi anh ta đặc biệt yêu thích, cực kỳ chấp nhất với hạng mục này, mới có thể hạ quyết tâm đi làm.”
Trong đầu Nghê Lam lại hiện lên chút gì đó, nhưng cô nói: “Nhưng mất tiền không thể coi là phạm tội.”
“An Hàng mất tích ở khu vực đó.” Lam Diệu Dương nói: “Nhưng đây chỉ là phỏng đoán, cũng không tính là tin đồn thất thiệt. Hơn nữa coi như đoán, anh cũng đoán không ra mục đích của anh ta là gì.”
“Chuyện đêm nay chính là một bước ngoặt.” Nghê Lam nói: “Anh ta phạm sơ suất. Anh ta để lộ Thuỵ Thuẫn ra ngoài sáng rồi.”
“Quá không cẩn thận có thể có vấn đề gì không?” Lam Diệu Dương lầm bầm, “Không nghĩ nữa, em mau ngủ đi.”
Âu Dương Duệ nhận được tin tức của Lam Diệu Dương, thấy ảnh chụp máy nghe trộm.
Anh im lặng tiếp tục tăng ca, làm việc xong, anh thu dọn đồ đạc về nhà. Liêu Tân còn đang chiến đấu với các loại tài liệu, Âu Dương Duệ nói với anh: “Đừng liều mạng quá, về nhà đi.”
Liêu Tân dụi dụi mắt: “Em đã chuẩn bị tốt tinh thần tối nay ngủ ở văn phòng rồi.”
Âu Dương Duệ tạm biệt anh.
Liêu Tân hỏi anh: “Hôm nay vẫn đến thăm chị Phàn sao?”
“Ừ.”
“Thay em thăm hỏi chị Phàn.”
Âu Dương Duệ đáp lời, rời khỏi cục cảnh sát.
Lái xe tới bệnh viện, quen cửa quen nẻo đi lên phòng bệnh. Tuy đã sớm qua thời gian thăm bệnh nhưng tình huống của Quan Phàn đặc biệt, thân phận Âu Dương Duệ cũng đặc biệt, cho nên anh cực kỳ thuận lợi đi lên.
Ở cửa phòng Quan Phàn có hai nhân viên cảnh sát, nhìn thấy Âu Dương Duệ vội vàng chào hỏi.
Âu Dương Duệ chào hỏi bọn họ xong, đưa chút đồ ăn cho bọn họ, nói chuyện vài câu, sau khi hỏi tình huống hôm nay của Quan Phàn thì vào phòng bệnh.
Sau khi đi vào theo thường lệ anh nhìn dụng cụ máy móc trước giường Quan Phàn, sau đó bắt đầu nói chuyện phiếm với cô. Anh nói cho cô hôm nay vụ án nào đó rốt cục có tiến triển, bọn họ tìm được thi thể. Lại nói cho cô nghe Nghê Lam kia đã xảy ra chuyện gì, lại đánh nhau với người ta trong khách sạn. Anh lải nhải lảm nhảm giống một ông già.
Anh vừa nói vừa loay hoay tìm trong phòng bệnh Quan Phàn, hỏi cô có phải cha mẹ cô đến thăm cô hay không, hoa trên bàn hôm nay rất đẹp, anh cảm thấy đẹp hơn lần trước. Anh hy vọng cô có thể nhanh tỉnh lại để nhìn.
Âu Dương Duệ tìm qua một lượt trong phòng bệnh, sau đó khom người xuống, anh nhìn thấy một cái hộp nho nhỏ duới ván giường Quan Phàn — máy nghe trộm.
Âu Dương Duệ im lặng, tiếp tục nói chuyện với Quan Phàn.
Anh vừa nói chuyện vừa gửi tin nhắn cho Lam Diệu Dương: ‘Phòng Quan Phàn cũng có.’
💬 Bình luận chương