Âu Dương Duệ hạ giọng nói: “Cậu ta vẫn chưa kịp cho anh xem hình giá họa em.”
“Không thấy cũng không sao. Bây giờ đã đủ chứng minh chưa?”
“Đủ rồi.”
“Đáng tiếc cái này không thể làm chứng cứ được.” Trâu Úy nói, “Chẳng qua là anh bỏ anh ta lại đi bắt người, kêu anh ta tiếp tục lục đồ cũ, anh ta lập tức nóng nảy rồi. Tấm hình cuối kia xảy ra sau khi các anh đi, anh ta dùng điện thoại trong ngăn kéo gửi tin nhắn.”
“Ừm.” Cho nên trong lòng có quỷ cuối cùng cũng sẽ phạm sai lầm.
“Anh bắt đầu nghi ngờ anh ta từ khi nào?”
“Thẻ nhớ Nghê Lam giấu ở khách sạn cho thấy có người ở cục cảnh sát mở lên. Một người có thể lén bố trí camera, xâm nhập vào hệ thống của khách sạn không để lại chút dấu vết không nên phạm phải sai lầm nhỏ như vậy. Cho nên đó là sai lầm có mục đích.”
“Địa chỉ IP giả?”
“Vì đăng nhập ở cục cảnh sát vì vậy người không ở trong cục thì không bị hiềm nghi. Giống như em run rẩy khắp nơi tìm cảm giác tồn tại, anh ra ngoài một mình suốt cũng sẽ kích động một số người.”
Trâu Úy nhìn thoáng qua Âu Dương Duệ, có chút khâm phục. Cô nói: “Em sẽ nghĩ cách lấy được chiếc điện thoại kia.”
Âu Dương Duệ nói: “Chút nữa em cũng đến trước mặt Nghê Lam kiểm tra chút cảm giác tồn tại. Sau đó anh sẽ nói cô ấy có thể tin em được.”
“Được.” Trâu Úy cười tủm tỉm rời đi.
Âu Dương Duệ cầm ly nước quay lại chỗ ngồi, cùng mấy đồng nghiệp khác xử lý chút chuyện khác, đợi lúc anh tìm Nghê Lam thì trông thấy Trâu Úy cầm quyển sổ vui mừng hớn hở đi từ chỗ Nghê Lam ra.
Nghê Lam còn cầm bút ký tên trên tay, nhìn thấy Âu Dương Duệ, vẻ mặt vô tội: “Cô ấy nói là fan của tôi, đều đã xem qua scandal, quảng cáo với tiết mục của tôi, mãnh liệt yêu cầu tôi ký tên cho cô ấy. Cô ấy còn tự giới thiệu ba phút, lén đưa danh thiếp cho tôi, nói cô ấy là ngôi sao mới trong giới cảnh sát, là bông hoa đẹp nhất trong cục các anh.”
Âu Dương Duệ: “…” Kiểm tra cảm giác tồn tại này có hơi quá mức rồi đi.
“Người của anh à?” Nghê Lam nhìn xung quanh, không có ai, thế là thấp giọng lén hỏi.
“Đồng nghiệp của tôi.” Giọng nói Âu Dương Duệ lạnh như băng.
“Ý tôi là,” Nghê Lam tức giận, “Biết anh là người của Quan Phàn.”
“Cô ấy là đồng nghiệp có thể tin tưởng được.” Âu Dương Duệ nhỏ giọng nói, “Còn nữa, cô cũng là người của Quan Phàn.”
Nghê Lam ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Âu Dương Duệ.
“Cảm ơn cô.” Âu Dương Duệ nhìn biểu cảm của Nghê Lam, bỗng nhiên có chút xúc động, “Đêm hôm đó hẳn là cô cứu cô ấy.”
Nghê Lam cứng đờ tại chỗ, trong lòng hơi kích động, “Sao anh biết?”
“Sau khi cô về nước, Quan Phàn dẫn cô qua gặp Viên cục.”
Não Nghê Lam ong ong lên, một trận mừng như điên cùng như trút được gánh nặng dâng lên trong lòng. Cô muốn nói cho Lam Diệu Dương, muốn lập tức nói cho anh biết. Cô là người tốt, là người của chính phủ.
“Vậy ba tôi thì sao?” Nghê Lam hỏi.
“Không biết.” Âu Dương Duệ đáp lời cô, “Viên cục chỉ biết cô bất chấp nguy hiểm rất lớn quay về, còn nữa, trước khi cô về nước có giúp Quan Phàn điều tra án.”
Nghê Lam ra sức nghĩ, nghĩ không ra, nhưng cô không để tâm nữa, cô cười ha ha, cực kỳ vui vẻ.
Âu Dương Duệ nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian đủ dài để La Văn Tĩnh lo lắng rồi. “Nên đi tra hỏi La Văn Tĩnh rồi.”
Nghê Lam không để ý tới anh: “Cho tôi thêm hai phút vui vẻ.” Cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Lam Diệu Dương, khóe miệng muốn kéo đến tận mang tai.
Sau đó cô đột nhiên ngẩng đầu: “Nội gián là Liêu Tân?”
Đầu óc này xoay chuyển thật nhanh, lần trước anh khuyên bọn họ ngoại trừ anh ra đừng tin ai, lần này lại giới thiệu Trâu Úy, cô lập tức nhận ra Liêu Tân có vấn đề. Sự phẫn nộ và khổ sở của Âu Dương Duệ đã bị lần điều tra này bào mòn mất rồi, anh lấy điện thoại chọn tấm hình kia.
“Đây có lẽ là cậu ta đang liên lạc với người đứng phía sau. Nhưng hiện tại chúng tôi không có chứng cứ, thứ hai, còn cần cậu ta ở lại đội. Chỉ có cậu ta mới có thể làm lộ ra nhân vật kia.”
Nghê Lam khẽ gật đầu, mặt không đổi sắc tiếp tục nhắn tin cho Lam Diệu Dương. Cô bảo anh cắt đuôi chó săn tới đón cô, còn nữa, mang theo cái túi trên đầu giường trong phòng cô đến.
Trong túi có điện thoại di động của cô và một số dụng cụ nhỏ. Cái này không cần phải nói, Lam Diệu Dương hiểu.
Âu Dương Duệ nhìn đồng hồ một lần nữa, Nghê Lam không kiên nhẫn đứng lên, phất phất tay bước đi: “Được rồi, được rồi, bây giờ đi liền, cùng nhau giải quyết La Văn Tĩnh.”
Sau khi xác nhận mình là người tốt, thật sự toàn thân đều hăng hái.
Âu Dương Duệ đi vượt qua cô dẫn đường, lạnh lùng nói: “Cô quên nạng.”
Nghê Lam: “…”
Nghê Lam quay lại cầm nạng, chân thấp chân cao đi theo Âu Dương Duệ.
💬 Bình luận chương