La Văn Tĩnh xem video, sau đó dần dần thay đổi sắc mặt, cô vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Âu Dương Duệ nói: “Hai người bị xóa đi, một người là cô, một người là Triển Huy. Theo mạch suy nghĩ thông thường của chúng tôi, cùng bị xóa là do muốn che giấu chân tướng, là đồng bọn.”
La Văn Tĩnh lắc đầu: “Tôi không biết anh ta, hôm nay là lần đầu tiên tôi nghe nói về người này.”
“Vậy chắc là cô có mạch suy nghĩ khác có thể giải thích toàn bộ những chuyện này.”
La Văn Tĩnh lắc đầu: “Tôi không biết.” Cô khoát tay về hướng màn hình laptop, “Căn bản là tôi không biết chuyện gì xảy ra. Quả thực không hiểu vì sao, tôi căn bản không biết anh ta, người anh ta muốn định tội các người.”
La Văn Tĩnh cười lạnh, nhìn qua quả thực là thả lỏng hơn so với vừa rồi. “Suy đoán logic và suy đoán bừa là khác nhau. Cảnh sát điều tra án không nên đoán. Tôi chẳng có nội dung gì để bị định tội, tôi không biết gì về thẻ nhớ của Nghê Lam. Tôi không biết Nghê Lam nói cái gì, tinh thần cô ta bình thường sao? Trí nhớ cô ta hồi phục sao? Lời khai của cô ta có đáng tin không…”
“Tôi còn biết cô và Khương Thành là quan hệ yêu đương.” Âu Dương Duệ không chờ cô nói hết đã quăng ra câu này.
La Văn Tĩnh khẽ khựng lại nhưng rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh.
“Cảnh sát Âu Dương, anh tùy tiện bịa đặt. Tuy không phải sự thật nhưng tôi vẫn rất thích nghe câu này. Khương Thành hả, cả nước có ít nhất mấy trăm ngàn cô gái muốn yêu đương với cậu ấy. Nhưng tôi không biết là yêu đương với cậu ấy lại là phạm pháp.”
“Yêu đương đương nhiên không phạm pháp, nhưng vì quan hệ yêu đương mà giúp nhau che giấu hành động phạm tội thì không đúng.” Âu Dương Duệ nói, “Thôi Canh nói cho tôi biết một số việc….”
La Văn Tĩnh cắt ngang lời anh, rất trấn định: “Vậy anh đi tìm Thôi Canh đi. Tôi không có gì để nói thêm.”
Âu Dương Duệ im lặng. Anh càng chắc chắn là có chuyện gì đó mà cả La Văn Tĩnh và Thôi Canh đều biết, mà hiển nhiên La Văn Tĩnh cực kỳ tin tưởng Thôi Canh.
Âu Dương Duệ đang muốn mở miệng thì cửa phòng thẩm vấn bỗng nhiễn bị người ra sức đập, có giọng nữ lớn tiếng gọi bên ngoài: “Có phải La Văn Tĩnh ở đây không! Mở cửa!”
Âu Dương Duệ và La Văn Tĩnh đều ngẩn người, nghe ra được là Nghê Lam.
“Thả tôi ra, tôi muốn gặp La Văn Tĩnh.” Nghê Lam giống như đang lôi kéo giãy dụa với ai đó bên ngoài.
Âu Dương Duệ nhíu mày, đứng dậy mở cửa.
Nghê Lam vừa thấy anh liền kêu: “La Văn Tĩnh không…” Sau đó cô thấy La Văn Tĩnh trong phòng.
Nghê Lam đẩy Âu Dương Duệ ra, đánh về phía La Văn Tĩnh. Nhưng cô chống nạng, lại ra sức đẩy Âu Dương Duệ, chân không thăng bằng lập tức ngã sấp xuống.
‘Bạch’ một tiếng, cực kỳ chân thực.
Nhưng Nghê Lam không la tiếng nào, vẻ mặt thê lương như nữ quỷ bò từ đất dạy, bổ nhào vào bàn bên cạnh, một phát bắt được cổ áo La Văn Tĩnh.
Kỹ năng diễn xuất này!
Anh cảnh sát ngăn Nghê Lam ở bên ngoài trợn mắt há hốc mồm, Âu Dương Duệ cũng giật mình.
Nghê Lam nghiêm nghị nói: “Mẹ bà nó, có phải ký hợp đồng làm nghệ sĩ với tôi, sau đó đưa tôi đến cho Khương Thành đùa giỡn! Cái tên khốn rùa đen liệt dương khốn kiếp hắn ta, chuyên tìm mấy người non nớt mới vào nghề để ra tay đúng không!”
Anh cảnh sát: “…” Tiếp tục trợn mắt há hốc mồm.
Âu Dương Duệ dựa vào động tác đóng cửa nhốt cậu cảnh sát kia bên ngoài để ổn định lại cảm xúc, cố gắng bắt kịp suy nghĩ của Nghê Lam.
Kịch bản bịa đặt này l* m*ng thế sao, không phải phong cách của anh, chỉ có thể cố gắng phối hợp thôi.
“Mẹ nó, buông ra đồ khốn!” La Văn Tĩnh trước đó bị các loại khiêu khích và thăm dò của Âu Dương Duệ cũng không mất khống chế, bây giờ lại bị câu nói này của Nghê Lam hoàn toàn chọc giận.
💬 Bình luận chương