Lý Mộc chửi thầm trong lòng, cô tài xế này cũng không biết là cảnh sát thật hay giả, mang theo người đàn ông và nhân viên tình báo của Nghê Lam đi đâu? Họp cái gì?
Trâu Úy đột nhiên nói: “Biển số xe đang như các anh tiết lộ ra ngoài thì tự gánh lấy hậu quả. Tôi không phải đang nói đùa.”
Lý Mộc và Từ Hồi đều ngẩn người, vậy kéo bọn họ vào trong này làm gì?
“Các vị đang ngồi đây ít nhiều đều liên quan đến vụ án lần này, bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà bị cuốn vào, cho nên các vị đều ít nhiều có chút nguy hiểm. Cái chúng ta đối mặt có khả năng rất lớn là tập đoàn tội phạm giết người phức tạp, tổ chức chặt chẽ kín đáo.”
Trâu Úy nói đến đây, Từ Hồi lại một lần nữa nhịn không được xen vào: “Đến bây giờ tôi còn chưa biết gì, bây giờ tôi ra ngoài còn kịp không?”
Trâu Úy không trực tiếp trả lời anh, cô cúi đầu chỉnh máy tính, trên màn hình chiếu trên tường trắng hiện ra tấm hình của một người ngoại quốc, hơn bốn mươi tuổi, cao lớn to khỏe, tóc vàng mắt xanh.
Lam Diệu Dương, Lý Mộc và Từ Hồi đồng thời a một tiếng, nhận ra chính là người ngoại quốc xuất hiện trong khách sạn Huy Hoàng hôm đó.
“Người này tên là Paul, còn gọi là David, và còn có những cái tên khác.” Trâu Úy mở hình kế tiếp, cho thấy hình chụp từ camera giám sát lúc Paul nhập cảnh, “Mặc dù không có chứng cứ trực tiếp nhưng theo lời đồn hắn là đầu sỏ của tổ chức giết người nào đó. Hắn đã bị điều tra rất nhiều lần vì những vụ án giết người nhưng lần nào cũng thoát thân được.”
Trâu Úy dừng một chút, “Hôm đó các anh cũng đã thấy rồi, hắn giúp Triển Huy thoát khỏi hiện trường. Nói cách khác, hắn ta biết rõ các anh là ai, các anh rõ ràng đã gặp qua hắn.”
Lý Mộc và Từ Hồi toát mồ hôi lạnh, không chỉ gặp qua, bọn họ còn đi khắp nơi hỏi hình chụp của người này.
Lý Mộc liếc mắt nhìn Lam Diệu Dương, Lam Diệu Dương mang vẻ mặt vô tội.
Trâu Úy lại nói: “Các anh đều không biết gì về bọn họ, không bằng biết rõ một chút như vậy có thể tự vệ được. Đang ngồi ở đây đều từng hỗ trợ điều tra vụ án, sở dĩ để các anh họp lại với nhau cũng là vì đảm bảo an toàn của các anh, đoàn kết sức lực của mọi người, tìm ra nhiều đầu mối hơn, nhanh chóng phá án, trả lại an bình cho xã hội.”
Từ Hồi và Lý Mộc liếc nhau một cái, Từ Hồi chân thành nói: “Vậy cô cảnh sát, phiền cô nói kỹ một chút.”
Trâu Úy khẽ gật đầu, tiếp tục chiếu tiếp những bức hình: “Vị này là cảnh sát Âu Dương Duệ, anh ấy là người phụ trách chính vụ án lần này. Căn cứ vào vấn đề trong nội bộ cảnh sát tôi vừa nói, lúc này anh ấy có việc khác cần xử lý, cho nên anh ấy không tham gia cuộc họp lần này, nhưng chắc là mọi người đều biết anh ấy rồi. Ngoại trừ tôi và anh ấy, bất luận người nào trong cục cảnh sát dùng bất kỳ phương thức nào tra hỏi mọi người, đưa ra yêu cầu, mọi người đều phải cẩn thận.”
Tất cả mọi người gật đầu.
Trâu Úy liền nói tiếp: “Ngày 29 tháng 9 năm ngoái, có một cô gái nhảy lầu tự tử, rất nhiều chứng cứ chứng minh đây là một vụ tự sát, nhưng Quan Phàn cảm thấy là bị sát hại.”
Trâu Úy không nói quá nhiều chi tiết, bởi vì những cái đó trước mắt những người này chưa cần biết. Nhưng cô phải nói rõ làm sao từ một vụ án tự sát lại dẫn tới một tập đoàn tội phạm.
Tôn Tịnh phát hiện ra giao dịch của Trần Viêm và Sơn Lâm nên bị ‘diệt khẩu’, vì sự chấp nhất điều tra của Quan Phàn với cái chết của Tôn Tịnh, Sơn Lâm bị lộ ra ngoài sáng, Trần Viêm gánh tội thay, Sơn Lâm biến mất trên mạng.
La Văn Tĩnh trong một lần ‘lơ đãng’ xuất hiện trên diễn đàn khiến Quan Phàn để mắt tới.
Quan Phàn làm?
“Sân chơi xây dựng trong tiết mục ‘Phần thưởng tối cao’ cũng giống như vậy.” Lam Diệu Dương nói. “Tôi đã nghiên cứu rồi, mặc kệ trò chơi online này thế nào, sân chơi đưa vào một con số ngân sách khổng lồ, lại thêm đầu tư tiết mục, không thể nào có lời.”
Lam Diệu Dương liền bắt đầu nói những con số này tính thế nào, cơ sở vật chất cần bao nhiêu tiền, nhân viên bao nhiêu tiền, vốn cơ sở bao nhiêu, giá đất, chi phí phát triển…
Anh nói cực kỳ chuyên nghiệp, phân tích logic rõ ràng, ngoại trừ Nghê Lam hai mắt sáng như sao nhìn anh, những người khác đều “….”
Cuối cùng Trâu Úy không nhịn được nói: “Lam tổng, hay là anh giữ lại để lúc phỏng vấn tài chính kinh tế hãy nói đi.”
Lam Diệu Dương: “…”
Trâu Úy cưỡng ép quay lại chủ đề, “Tóm lại, lúc này Quan Phàn đổi sang hướng suy nghĩ khác. Chị ấy bắt đầu điều tra hội viên của Sơn Lâm. Nhưng vì trước đó Trần Viêm vừa mới hợp tác với Sơn Lâm, hội viên của anh ta sau khi nộp tiền không kịp hưởng dịch vụ gì của Sơn Lâm thì Trần Viêm đã bị bắt, Sơn Lâm liền biến mất. Cho nên Quan Phàn phải tìm đến hội viên khác. Lúc này cô mới tìm được một người bạn hacker kỹ thuật rất lợi hại, rất có kinh nghiệm đối với dark web, Nghê Lam.”
Tất cả mọi người đều nhìn Nghê Lam.
Nghê Lam ngồi thẳng người.
“Nghê Lam trợ giúp Quan Phàn điều tra những thứ liên quan trong nền tảng của dark web, lúc này Quan Phàn có tiến triển, chị ấy tra ra được khoản tiền để Trần Viêm gánh tội thay là do Phong Phạm trả. Người đứng phía sau Sơn Lâm đang dùng ngành giải trí để thanh toán cho những chi phí phạm tội.”
Hai vị phóng viên chó săn đang ngồi này lập tức tỉnh táo tinh thần, cảm giác rốt cuộc đã vào sân nhà của bọn họ.
Trâu Úy nhìn thấy biểu hiện của bọn họ khẽ gật đầu, điều này cũng chính là nguyên nhân để bọn họ tham gia vào. Vai trò của ngành giải trí ở trong vụ án này rất quan trọng.
“La Văn Tĩnh, Phong Phạm đóng vai trò rất quan trọng trong vụ án này.”
“Còn có Khương Thành.” Lý Mộc lẩm bẩm nói. Cuối cùng đã rõ ràng rồi, anh chính là đào được một kho thông tin siêu cấp.
💬 Bình luận chương