Trong cục cảnh sát, hai người Âu Dương Duệ và Liêu Tân mở cuộc họp nhỏ, bọn họ xem lại video thu hình thẩm vấn một lần nữa.
Liêu Tân hỏi: “Thôi Canh và La Văn Tĩnh đều không thừa nhận chuyện tình cảm, có cần trực tiếp tìm Khương Thành để hỏi?”
“Tạm thời không cần. Chúng ta không có chứng cứ gì, hiện tại cũng không rõ tại sao La Văn Tĩnh lại bị xóa trong video, tìm Khương Thành đến đây sẽ kinh động đến truyền thông, như vậy trái lại càng làm sự tình thêm phức tạp. Một khi bị đối phương lợi dụng dư luận tạo áp lực điều tra cho chúng ta, phía chúng ta sẽ bị động.”
“Vậy chúng ta phải bắt đầu thế nào? Diễn xuất kia của Nghê Lam cũng không làm La Văn Tĩnh cắn câu. Cô ấy cuối cùng ép La Văn Tĩnh nói cái gì?”
“Tôi hỏi thì cô ấy cứ mập mờ, nhưng tôi nghe rõ một câu cuối cùng trong phòng thẩm vấn, hình như là muốn tạo scandal cho Khương Thành để uy h**p La Văn Tĩnh.”
“Có tác dụng không? Có lẽ có thể thử được.” Liêu Tân nói.
“Làm sao có thể thử. Nghê Lam bốc phét như vậy trước mặt La Văn Tĩnh, giờ cô ấy vừa mới dụ được Lam Diệu Dương, vừa mới bám vào được cái chân vàng này, đâu thể ngốc đến mức đi bôi đen chính mình khắp nơi là bị Khương Thành ngủ. Vậy Lam Diệu Dương có thể không để tâm không?”
Liêu Tân suy nghĩ một chút, “Đúng vậy, vậy La Văn Tĩnh đương nhiên cũng có thể nghĩ đến.”
Âu Dương Duệ bực mình: “Cho nên Nghê Lam này, kêu cô ta xông tới trước đánh nhau thì được, kêu cô ta động não thì đơn giản là khó rồi.”
“Sao lúc đó đội trưởng không ngăn lại?”
“Tôi ngăn thế nào? Cậu hỏi tiểu Lý thử, lúc đó Nghê Lam giống như đang đóng phim đột nhiên xông vào.”
Liêu Tân không nói gì, quả thật anh đã lén hỏi qua rồi.
Âu Dương Duệ nói: “Nên tôi kêu Nghê Lam về rồi. Chúng ta không thể chuyển mục tiêu. Trước mắt vẫn cô ấy trực tiếp làm luôn?”
Liêu Tân nói: “Đêm đó lúc cô ấy chỉnh sửa em ở ngay đó theo sát. Em cảm thấy chỗ này không có đồ gì có ích.”
“Cô ấy không khẩn trương gì cả, không có nhanh chóng tìm loạn, rất bình tĩnh nghiên cứu. Nếu như cô ấy là nội gián, cô ấy nhất định đã nhận được tin tức, trong này không có đồ gì giá trị.”
Âu Dương Duệ nhìn Liêu Tân một chút, nói: “Tôi cũng có cảm giác này với video bị xóa.”
“Cái gì?”
“Có khi nào, tùy tiện xóa sửa một chút, cố tình tạo ma trận, lãng phí thời gian, làm nhiễu phương hướng của chúng ta.”
“Vậy không phải là nên xóa lộ liễu một chút sao, để người ta vừa nhìn đã biết là bị lọt mất đoạn nào. Như bây giờ, cũng không biết bên Nghê Lam làm sao phát hiện ra.”
“Chắc chắn là anh ta có thể tìm được chỗ để Nghê Lam và Lam Diệu Dương phát hiện, chính là làm được đến mức mọi người đều không phát hiện ra nó mới chân thật, khiến mọi người mắc lừa.” Âu Dương Duệ nói: “Nếu như đoạn video này quan trọng như vậy, tại sao bọn họ không cướp đi? Đêm đó video trong tay Nghê Lam, bọn họ hack camera, xâm nhập Lam Sắc Hào, không phải được sao?”
“Như vậy động tĩnh quá lớn rồi chăng?”
“Giết người trong tù thì động tĩnh không lớn sao? Giết người ngay trong sân chơi của mình động tĩnh không lớn sao?” Âu Dương Duệ nói: “Còn cái chết ngoài ý muốn của cha mẹ Tần Viễn, trong đó cũng có vấn đề. Tần Viễn này cũng sẽ không lo động tĩnh có lớn hay không, phàm là anh ta cảm thấy có chút nguy hiểm, anh ta sẽ tiêu diệt. Trần Viêm thì không nói, thiếu chút nữa anh ta cắn câu, nhưng An Hàng lại không có chút sơ hở, Tần Viễn lại sắp xếp cho hắn ta biến mất không thấy tăm hơi. Giết người diệt khẩu đối với Tần Viễn mà nói chẳng qua là chuyện nhỏ.”
Bỗng nhiên Liêu Tân toát mồ hôi lạnh phía sau, anh nhớ ra bản thân đã nhắn tin ra dưới tình thế cấp bách, anh nói cho đối phương biết mình có khả năng bị lộ rồi.
Quá ngu rồi. Bây giờ rõ ràng không có chuyện gì.
Anh có thể dẫn tới họa sát thân cho mình không?
Âu Dương Duệ nhìn thoáng qua nét mặt của anh, làm như không có gì sửa sang lại đồ trên bàn.
💬 Bình luận chương