Nghê Lam nhìn hình chụp ngẩn người, biết sớm cô đã tự đến rồi.
Lam Diệu Dương gọi điện thoại cho Nghê Lam: “Hay là đợi anh họp xong, chiều rảnh rồi qua đón em, ổ khóa này phải dùng vân tay em mới mở được. Có điều em nên chuẩn bị tâm lý trước, chỗ này người ta tám chuyện nhiều lắm.”
Nghê Lam bỗng nhiên nhớ tới gì, cô nói: “Anh thử vân tay anh chút đi.”
“Vậy chắc chắn là mở không ra.” Lam Diệu Dương vừa nói vừa cầm khóa, ấn ngón tay cái lên.
“Em biết.” Nghê Lam lấy chiếc điện thoại bí mật của mình ra, ấn mở khóa vân tay, một icon phần mềm app đồ điện gia dụng nhảy ra, logo chính là nhãn hiệu tivi căn phòng cô thuê. Giao diện nhảy ra thông báo: ‘Có tin nhắn mới, bạn có muốn mở không?’
Nghê Lam ấn vào, tiến vào một giao diện, bên trong giao diện kia thấy một dấu vân tay và thời gian.
Lam Diệu Dương nói trong điện thoại: “Quả thật mở không ra.”
Nghê Lam nói: “Em nghĩ chỗ này thật sự có thể có đồ quan trọng.”
“Sao thế?”
“Điện thoại của em ghi nhận vân tay mở khóa và thời gian có người muốn mở.”
Lam Diệu Dương sững sờ, vừa định nói chuyện thì liếc mắt thấy có người. Anh bỗng nhiên quát: “Ai đó?”
Một cô lao công hơn năm mươi tuổi cầm cây lau nhà từ một dãy tủ khác bước qua: “Thưa anh, ở đây là phòng thay đồ nữ.”
“Tôi biết.” Lam Diệu Dương nói: “Tôi lấy ít đồ rồi đi liền.”
Cô lao công kia khẽ gật đầu: “Vậy anh nhanh lên. Còn có khách khác cũng muốn dùng phòng thay đồ.” Bà nói xong rồi đi.
Nghê Lam nhanh chóng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Lam Diệu Dương kể lại tình huống, Nghê Lam nói: “Anh đợi một chút.” Cô kết nối điện thoại với máy tính, bắt đầu xử lý.
Lam Diệu Dương hỏi cô: “Hay là em qua đây một chuyến đi, anh nói Trần Châu đi đón em. Anh sẽ canh chừng trước ngăn tủ.” Sẽ không phải lại bị người của Tần Viễn bọn họ thực sự phát hiện ra rồi, trên đường em đi qua sợ cũng sẽ bị kéo dài, anh ở đó cũng không canh được. Anh đợi em một chút, giờ em đang xử lý.”
“Em xử lý cái gì?”
“Vân tay của anh, tạm thời đừng quấy rầy em, em tập trung làm.” Nghê Lam cúp điện thoại.
Lam Diệu Dương ngậm miệng, oan ức, anh rõ ràng không có ồn ào, anh mới nói có hai câu.
Lam Diệu Dương chờ lại chờ, một lúc sau thì quản lý vào hỏi Lam Diệu Dương lúc nào thì xong, Lam Diệu Dương nói anh sắp xong rồi, quản lý lại lịch sự đi ra ngoài.
Lam Diệu Dương chọc chọc trước ngăn tủ, để ý xung quanh, không có ai đến, cô lao công vừa rồi cũng không vào nữa.
Lam Diệu Dương xem thử đồng hồ, anh chờ được khoảng mười phút thì lúc này điện thoại nhận được một chương trình Nghê Lam gửi tới, sau đó Nghê Lam gọi điện thoại tới, “Anh cài đặt đi, nếu nó nhảy ra thông báo có muốn kết nối không thì anh bấm có.”
Lam Diệu Dương làm theo, anh thấy chương trình hiện kết nối thành công, vừa giơ điện thoại đến bên tai thì nghe Nghê Lam nói: “Được rồi, kết nối rồi, giờ anh thử lại vân tay của mình xem.”
Lam Diệu Dương ấn ngón cái lên một lần nữa, chiếc khóa kia tách một cái mở ra.
Lam Diệu Dương mừng rỡ, “Mở rồi.” Anh kéo khóa xuống, mở ngăn tủ ra, vừa nhìn lại choáng váng.
Trong tủ trống không, không có gì.
Buổi sáng lúc Liêu Tân chuẩn bị đi làm, điện thoại tình báo nhận được một tin nhắn, kêu anh đi qua một siêu thị nào đó, đến tủ locker trong siêu thị lấy USB, sau đó theo chỉ thị trên đó mà làm.
Trong lòng Liêu Tân trầm xuống, mệnh lệnh này cũng giống như lúc xóa bỏ chứng cứ trong máy của Tôn Tịnh.
Cắm USB vào trong máy tính, sau đó màn hình máy tính sẽ xuất hiện một dãy code nhấp nháy, máy tính sẽ bị điều khiển từ xa, xóa bỏ điều chỉnh một ít nội dung, sau đó lại khôi phục lại như cũ. Tiếp đó anh theo chỉ thị trên tờ chỉ dẫn để thao tác, xóa đi chương trình cài đặt vào máy tính, loại bỏ dấu vết, lấy USB ra.
Liêu Tân xuống xe giữa đường, đi siêu thị kia, theo mật mã trong điện thoại mở ngăn tủ kia ra. Trong tủ có một cái túi nhỏ, bên trong có USB và một tờ giấy.
Quả nhiên là giống.
Liêu Tân bỏ tờ giấy và USB vào túi, đến cục cảnh sát.
Đến buổi trưa tất cả mọi người đều bận rộn, Liêu Tân đi qua phòng vật chứng điện tử hai lần, bên trong đều trống không. Buổi trưa mọi người đi ăn cơm, Liêu Tân đi vào, nhìn nhìn vị trí của kỹ thuật viên Thẩm Hào một chút, máy tính anh không tắt nhưng khóa màn hình. Liêu Tân không biết mật khẩu nhưng anh không cần phải để ý, anh cắm USB vào máy tính Thẩm Hào.
Chỉ một lúc, máy tính Thẩm Hào bắt đầu hoạt động, Liêu Tân tắt màn hình đi, anh không muốn nhìn.
Thẩm Hào đang mua cơm ở căn tin bên cạnh cục cảnh sát. Anh mua bánh bao và sữa đậu nành, đang đi về phía cục cảnh sát, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Âu Dương Duệ: “Đội trưởng Âu Dương, khi nào anh quay lại?”
“Đang đậu xe.” Âu Dương Duệ đáp lời. Buổi sáng anh chạy qua hiện trường vụ án khác, hiện tại cả nhóm đang trở về.
Thẩm Hào dừng bước đưa mắt nhìn, thấy nhóm Âu Dương Duệ đang dừng ở bãi đậu xe bên ngoài kia, anh liền đứng đó đợi một chút.
Một nhóm người lục tục kéo về phía cục cảnh sát, Thẩm Hào nghênh đón chào hỏi từng người một, cuối cùng giữ chặt Âu Dương Duệ nói: “Đội trưởng Âu Dương, cái thẻ nhớ hôm qua cầm về là một đoạn video giết người, chất lượng video không tốt lắm nhưng hung thủ giết người kia nhìn rất giống Nghê Lam.”
Âu Dương Duệ sững sờ, cực kỳ kinh ngạc: “Cậu nói cái gì?”
💬 Bình luận chương