Âu Dương Duệ không nói lời nào.
Viên Bằng Hải nghiêm túc nói: “Cậu xử lý cẩn thận chút.”
Âu Dương Duệ trở lại phòng làm việc, trước tiên đi xem tình hình máy tính của Thẩm Hào, ổ cứng đang được sao chép. Thẩm Hào lại một lần nữa đi mua phần cơm có thịt ăn, đang ngồi nghỉ trong khu nhà ăn.
Âu Dương Duệ lại đi qua phòng giám sát, Liêu Tân và đồng nghiệp kia đang chăm chú xem, ghi chú lại.
Âu Dương Duệ nhìn Liêu Tân rất lâu, sau đó quay về phòng làm việc. Lúc anh xoay người lại, Liêu Tân liền nghiêng đầu liếc nhìn bóng lưng anh, sau đó ánh mắt lại dời sang màn hình camera giám sát.
Âu Dương Duệ xử lý một chút tình hình sau đó của hiện trường buổi sáng, kế đó gọi điện thoại cho Vu Thừa, anh muốn biết Vu Thừa có cách nào tốt hơn để nhận diện video là thật hay giả không. Vu Thừa tỏ ý là có thể đưa video sang phòng phân tích nghiên cứu của bọn họ để dùng phần mềm xem thử.
Âu Dương Duệ rất do dự không biết có nên nói với Nghê Lam không. Lúc này điện thoại của anh vang lên, là người bên tỉnh, gọi là Lưu Tống, cũng là người liên hệ bên tỉnh mà bên cảnh sát hình sự quốc tế muốn hợp tác.
Lưu Tống nói với Âu Dương Duệ: “Tài liệu của cậu chúng tôi và Jerry đã nhận được rồi, vụ án này là một trong những vụ án liên hoàn của Bird, bọn họ vẫn luôn suy đoán hung thủ là nữ, nhưng cũng không loại bỏ mục tiêu hiềm nghi. Cậu cung cấp manh mối cực kỳ quan trọng, đây là điểm đột phá quan trọng để tiêu diệt tập đoàn giết người quốc tế. Chúng tôi đã đồng ý yêu cầu xin hợp tác của Jerry, bọn họ sẽ lập tức mua vé máy bay qua đây. Bây giờ phía các cậu vẫn đang giám sát Nghê Lam sao?”
Âu Dương Duệ nhất thời có chút sững sờ: “Cái gì?” Anh gửi tài liệu lúc nào?
Lưu Tống nói: “Vừa rồi tôi đã nói chuyện điện thoại với Viên cục của các cậu rồi, anh ấy nói các cậu vẫn luôn giám sát Nghê Lam, biểu hiện của cô ta vẫn luôn tốt. Nhưng xét thấy năng lực cá nhân của cô ta, có rủi ro trong việc lẩn trốn và làm bị thương người khác, bên phía chúng tôi vẫn đề nghị sử dụng biện pháp cưỡng chế với cô ta.”
Âu Dương Duệ rốt cuộc tỉnh ra, anh nói xen vào: “Tôi không gửi email nào qua cả.”
Lúc này đến phiên Lưu Tống sững sờ: “Cái gì?”
Âu Dương Duệ mở máy tính của anh lên, kiểm tra hòm thư của mình, hỏi: “Tôi gửi email gì? Tôi nhớ không có gửi email nào cho ông.”
“Cậu gửi video Nghê Lam giết người cho tôi đó, bao gồm cả báo cáo điều tra cô ta thời gian này.”
Âu Dương Duệ vào hòm thư bằng web, rốt cuộc nhìn thấy ‘hộp thư gửi ra’ của mình.
Anh hiểu rồi, máy tính Thẩm Hào bị hack là bởi vì trong máy tính Thẩm Hào có video của Nghê Lam.
“Đây là âm mưu, âm mưu của Paul.” Âu Dương Duệ nói: “Máy tính trong cục tôi bị hack rồi, video và báo cáo không phải do tôi gửi.”
Bên Lưu Tống im lặng hồi lâu, hỏi anh: “Bên trong báo cáo có phải có phân tích của kỹ thuật viên bên các cậu nói video là thật không.”
Âu Dương Duệ cắn răng: “Chúng tôi đang muốn đối chiếu lại video một lần nữa.”
Lưu Tống nói: “Cũng vì có thể là thật, như vậy thì Nghê Lam nhất định phải bị bắt giữ. Đội trưởng Âu Dương, xét thấy phản ứng của cậu, tôi thấy chuyện này để phía chúng tôi xử lý sẽ tốt hơn. Tôi sẽ nói rõ tình hình với Viên cục, vụ án này tạm thời do chúng tôi tiếp nhận, đây là vụ án hợp tác quốc tế.”
Âu Dương Duệ hít một hơi, để cho bản thân tỉnh táo lại: “Được, không thành vấn đề. Bên tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp.”
Lưu Tống hài lòng, dặn dò sắp xếp các phần việc tiếp theo sau đó với Âu Dương Duệ, cúp điện thoại.
Âu Dương Duệ nhanh chóng gọi cho Viên Bằng Hải, Viên Bằng Hải bắt máy rất nhanh. Ông giải thích giống như Lưu Tống, vì là vụ án quốc tế lớn, bên phía tỉnh cực kỳ coi trọng, việc này không phải ông có thể ngăn được, hơn nữa theo tình hình chứng cứ hiện tại, ông cũng không cách nào ngăn cản.
“Chỉ cần cuối cùng điều tra rõ ràng thì không thành vấn đề.”
“Nếu như tra không rõ?” Bây giờ Âu Dương Duệ hoàn toàn hiểu rõ dụng ý của Paul, “Cô ấy sẽ bị xem là nghi phạm bị dẫn độ về Pháp, khi đó không tới phiên chúng ta rồi.”
Viên Bằng Hải nghiêm túc nói: “Bây giờ tôi sẽ trở về ngay, tôi sẽ không để bọn họ đưa Nghê Lam ra khỏi biên giới.”
Âu Dương Duệ cúp điện thoại, hít sâu mấy hơi, lập tức sắp xếp, kêu Vu Thừa nhanh chóng đến lấy video, nhất thiết phải tra ra chân tướng. “Xem như không thể chứng minh đây là giả, cũng phải chứng minh với kỹ thuật hiện tại có thể làm ra được trình độ giả này.”
Vu Thừa đồng ý lập tức tới ngay.
Âu Dương Duệ mở những tư liệu vụ án Jerry gửi cho mình, tìm ra vụ án nhắc tới trong video kia, hơn hai năm trước ở Pháp. Thời gian đó, Quan Phàn hoàn thành huấn luyện ở nước ngoài hơn nửa năm, anh quen biết Quan Phàn rồi.
Âu Dương Duệ nhớ ra gì đó, anh mở tấm hình hôm qua phát hiện giống Nghê Lam ra, anh nhìn kỹ lại lần nữa, nhìn mãi nhìn mãi, thân hình dáng vẻ kia, một nửa khuôn mặt.
Nhưng tóc vàng, tóc vàng!
Trong video kia tóc Nghê Lam màu đen.
Âu Dương Duệ liên lạc với bạn bè trước đây của anh, anh nhờ bạn bè hỗ trợ hỏi chuyện căn cứ huấn luyện của Quan Phàn trước đây, còn hỏi bạn học của Quan Phàn, nhưng bạn học Quan Phàn cũng nói không thấy cô gái nào giống như Nghê Lam ở chỗ tập huấn.
“Cô ấy không phải học viên, tuổi cô ấy còn nhỏ, có khả năng cô ấy có công việc khác ở căn cứ, hoặc là tình nguyện viên hoặc là cái gì khác? Tôi không biết, nhưng cô ấy tóc vàng, có thể cô ấy sẽ không nói mình là người Trung Quốc, cô ấy ngụy trang thân phận, có thể cô ấy luôn trang điểm đậm, nói tiếng Anh, tiếng Pháp hoặc ngôn ngữ khác.” Âu Dương Duệ nhấn mạnh, “Là cô gái tóc vàng, cô giúp tôi nghe ngóng một chút.”
Nếu như có thể chứng minh lúc ở nước ngoài Nghê Lam để tóc vàng, vậy có hi vọng chứng minh video là giả.
Nghê Lam không thể bị dẫn độ ra nước ngoài, như vậy thì cô chết chắc rồi.
Âu Dương Duệ lướt qua mọi chuyện trong đầu một lần, sau đó anh gọi điện cho Nghê Lam, kể rõ sự tình cho cô nghe.
Nghê Lam nghe, sắc mặt càng lúc càng đen.
Điện thoại của cô có âm báo nhắc nhở, đang có một cuộc điện thoại khác gọi tới.
Âu Dương Duệ đang nói: “Người bên tỉnh lấy được lệnh bắt giữ rồi, bọn họ sẽ đến bắt cô. Cô đừng gây chuyện, chớ dùng bạo lực với bọn họ, đừng phạm pháp. Tôi sẽ cùng Viên cục xử lý, chúng tôi sẽ điều tra ra chân tướng.”
Nghê Lam nhìn thoáng qua điện thoại, ấn xem, là điện thoại của La Văn Tĩnh. Nhưng hiện cô không cách nào nhận điện thoại.
“Anh cho tôi 10 giây.” Nghê Lam nói, chuyển cuộc gọi sang phía La Văn Tĩnh.
“Tôi có thể nói chuyện với cô.” La Văn Tĩnh kiêu căng nói.
“Bây giờ tôi bận nhiều việc, chờ tôi rảnh rồi liên lạc với cô được không?” Nghê Lam nói.
“Cô đùa tôi à? Nghê Lam.” Giọng La Văn Tĩnh vốn lạnh giờ càng lạnh hơn.
“Tôi quả thật bận lắm. Tôi nhờ Lam Diệu Dương tìm cô được chứ?”
La Văn Tĩnh đột nhiên cúp điện thoại.
Nghê Lam chuyển lại phía Âu Dương Duệ nói: “Được rồi, tạm thời không nói đến cái khác. Tôi nghe rõ rồi, anh cần thời gian điều tra, nhưng có người có thể không còn thời gian rồi.”
“Cái gì?”
“Tôi sẽ không chết ngay, Âu Dương Duệ. Nhiều lắm là tôi bị giam giữ chờ xét xử. Nhưng Quan Phàn thì khác, giờ cô ấy là người biết rõ mọi chuyện, là người duy nhất biết rõ lai lịch của tôi, có thể chứng minh thân phận của tôi. Tình hình sức khỏe của cô ấy càng ngày càng ổn rồi, bác sĩ nói cô ấy sẽ tỉnh. Trước đó bọn họ vẫn không đụng vào tôi, không đụng vào Quan Phàn. Giờ đã bắt đầu đụng đến tôi rồi, còn Quan Phàn thì sao?”
Âu Dương Duệ chấn kinh.
“Đi cứu cô ấy đi.” Nghê Lam nói xong, cúp điện thoại.
Nghê Lam gọi điện thoại cho Lam Diệu Dương: “Em không có thời gian giải thích nhiều với anh, anh có thể giúp em một chuyện không? Đến căn hộ em thuê, ở dưới gầm giường có một chiếc va ly du lịch, trong đó cất một chiếc laptop, anh mang cái đó đi, chuyện khác anh đừng quản, căn hộ đó sắp bị điều tra rồi.”
“Cái gì?”
“Đi lấy máy tính trước giùm em được không? Giờ em có việc gấp phải xử lý một chút.”
“Được.” Lam Diệu Dương nghe tình hình có vẻ không ổn, xem thử thời gian, cũng năm giờ rồi, chính là thời điểm ùn tắc giao thông, “Giờ anh đi ngay.”
Lam Diệu Dương đi xuống lầu, gọi điện thoại cho Âu Dương Duệ. Âu Dương Duệ nhanh chóng nhận điện thoại: “Tôi biết anh có rất nhiều câu hỏi, nhưng giờ tôi có việc gấp, xong việc sẽ nói cho anh nghe.”
Lam Diệu Dương: “…”
Lam Diệu Dương lại gọi cho Trâu Úy, Trâu Úy cũng nói: “Giờ tôi có việc gấp…”
Lam Diệu Dương nổi giận đùng đùng: “Cô nói cho tôi biết việc gấp là việc gì?”
“Quan Phàn có khả năng gặp nguy hiểm.”
Lam Diệu Dương: “!!!”
💬 Bình luận chương