Thang máy hơi rung, đang đi xuống dưới. Bên cạnh có người bất mãn trừng Nghê Lam. Nghê Lam mặc kệ bọn họ, cô gọi điện cho Âu Dương Duệ, nói cho anh biết thang máy nào, lại gọi cho Từ Hồi bảo anh qua đón.
Thang máy trong bệnh viện chạy chậm, tim Nghê Lam treo lủng lẳng, không biết sẽ gặp tình huống gì. Xung quanh cô toàn là người, một hồi xuống tầng trệt khẳng định cũng toàn là người, cô không xác định tên lưu manh kia có lá gan gây án trong đám người này hay không.
Lý Mộc tới cửa hông phía Tây Nam, trong phòng bệnh đã không còn gì có thể nghe lén, anh đặt laptop lên chỗ ngồi phía sau. Sau đó anh xuống xe, đi một vòng quanh xe, làm bộ như kiểm tra xe, kỳ thật quan sát tình huống xung quanh một lần. Chỗ anh dừng xe là ở ven đường, cách bãi đỗ xe một chút, nơi này nổ máy xe là có thể chạy, anh cảm thấy nếu anh là tên côn đồ, anh nhất định sẽ ngừng ở một chỗ như vậy.
Lý Mộc đánh giá chung quanh, giống như tản bộ đi một vòng, phát hiện có chiếc xe bên trong có người, nhưng không ra ngoài cũng không đi, trong xe còn tắt đèn.
Lý Mộc quay về xe, điều chỉnh vị trí đậu xe của anh, dừng ở phía sau cách chiếc xe kia. Sau đó anh cầm máy ảnh lặng lẽ xuống xe, dùng thân xe trước làm chỗ che chắn, len lén chụp biển số kia. Tiếp theo anh lại chuyển sang hướng khác, trốn sau một chiếc xe khác, chỉnh chế độ flash, chụp bộ dáng lái xe.
Đối với kiểu chụp ảnh này Lý Mộc quá quen thuộc, các loại góc độ, chi tiết thân xe, bao gồm ghế sau xe anh đều chụp hết.
Trong xe ngoại trừ lái xe không còn ai khác.
Lúc này có hai người đàn ông đeo khẩu trang đi qua, giống như mô tả của Âu Dương Duệ. Lý Mộc tách tách thêm vài tấm, chụp toàn bộ bọn họ. Một người trong đó lên xe, tên còn lại kéo khẩu trang xuống, đứng bên cạnh xe gọi điện thoại.
Lý Mộc cả kinh, người này không phải Cầu Xuyên, kẻ trộm ba lô của anh sao.
Quả nhiên là cùng một đám người.
Lý Mộc nhanh chóng chụp mấy tấm. Nhưng góc độ Cầu Xuyên đứng dường như là đưa lưng về phía anh, Lý Mộc chụp không được mặt chính diện, anh tính lại đổi góc chụp.
Lý Mộc từ sau xe chui ra, lặng lẽ đứng lên, điềm nhiên giống như không có việc gì đi tới.
Nhưng Cầu Xuyên vừa lúc quay đầu lại, liếc thấy có người từ sau xe đi ra, mà người này hắn biết, là tên chó săn kia.
Cầu Xuyên nhất thời cảnh giác.
“Này!” Cầu Xuyên hô to về phía Lý Mộc.
Lý Mộc vờ như không thấy, tiếp tục đi.
Cầu Xuyên thấy trong tay anh có máy ảnh.
“Lý Mộc, đứng lại.” Cầu Xuyên rõ ràng gọi thẳng tên.
Lý Mộc vẫn giả vờ không biết, nhưng Cầu Xuyên đã đi tới hướng anh. Lý Mộc nhanh chân bỏ chạy, chạy như điên về phía xe mình. Anh mở cửa xe nhảy lên, cắm chìa khóa vào muốn nổ máy xe. Cầu Xuyên đã nhảy lên nắp bô, mạnh mẽ vung gậy đánh lên kính chắn gió của xe.
Lý Mộc sợ tới mức run lên, chìa khóa rớt xuống. Anh cuống quít khom người nhặt, Cầu Xuyên lại đánh vài gậy, kính trước đã nứt.
“Con mẹ nó lăn xuống xe cho tao.” Cầu Xuyên lớn tiếng quát. Hắn đứng trên nắp bô đạp mạnh vào kính xe của Lý Mộc.
Kính loảng xoảng vỡ nát, một vài mảnh nhỏ rơi trên người Lý Mộc. Lý Mộc ôm máy ảnh leo ra ghế sau, nơi này không có wifi, máy ảnh không có network, nhưng anh vẫn có cách. Lý Mộc thuần thục nhanh chóng lấy từ trong ba lô ra một sợi dây cáp dữ liệu, dù sao cũng chết, phải bảo vệ tôn nghiêm chó săn.
Lý Mộc kết nối máy ảnh với điện thoại, gửi ảnh chụp qua di động.
Cầu Xuyên vốn có chút thất thần, đợi thấy Lý Mộc đang làm gì quả thực giận không kiềm được, hắn cầm gậy hùng hổ nhảy xuống nắp bô. Chung quanh có người nhìn, có người gọi điện thoại, không biết có phải báo cảnh sát hay không. Lý Mộc quét mắt nhìn, cũng không dám trông cậy. Bởi vì anh nhìn thấy đồng bọn kia của Cầu Xuyên cũng đi qua.
Cầu Xuyên kéo cửa chỗ ngồi phía sau, kéo không ra, lại vung gậy đập bể kính. Lý Mộc nuốt nước miếng, nhìn màn hình di động, thanh tiến độ đang chạy, chưa gửi xong.
Cầu Xuyên vung gậy xuống, Lý Mộc theo bản năng rụt vai lại, lúc này một bóng người đột nhiên lao tới.
Người tới một cước giẫm l*n đ*nh xe, mượn lực nhảy lên, dùng chân quét tới hướng Cầu Xuyên.
Cầu Xuyên chỉ lo nhìn Lý Mộc, không lưu ý có người đánh lén, đồng bọn hắn kêu một tiếng nhưng không kịp. Cầu Xuyên không phản ứng kịp, bị người tới một cước gạt ngã.
Biến cố thình lình xảy ra, Lý Mộc sững sờ một chút, thất thanh kêu lên: “Trâu Úy!”
Trâu Úy một chiêu thành công, rơi xuống đất lăn một vòng, lại nhảy lên, bay người tung cước đá đồng bọn Cầu Xuyên đánh úp cô.
Đồng bọn kia ‘a’ một tiếng, che ngực lui về sau.
“Cẩn thận!” Lý Mộc nhìn thấy Cầu Xuyên bò dậy, vung gậy đánh về phía Trâu Úy, vội vàng hét lớn một tiếng.
Trâu Úy kéo tên đồng bọn kia lại, xoay cánh tay hắn ta, quăng hắn về phía Cầu Xuyên, thừa cơ đoạt lấy roi điện trong tay hắn. Cầu Xuyên nghiêng người né tránh, nhưng vẫn bị đồng bọn đụng trúng một chút, ngăn cản thế công. Trâu Úy tóm lấy hắn ta vung gậy công kích.
Tư thái dũng mãnh phi thường kia khiến cho Lý Mộc kinh ngạc.
Thế giới sao lại thay đổi nhanh như vậy, phụ nữ đều mạnh như vậy rồi.
Lý Mộc nhìn di động, gửi xong rồi. Anh nhanh chóng đem máy ảnh, laptop cùng mọi thứ bỏ vào trong ba lô, làm tốt công tác chuẩn bị chạy trốn bất kỳ lúc nào.
Cầu Xuyên tức giận vô cùng, đánh nhau với Trâu Uý.
Tên đồng bọn kia ngã xuống đất nhưng bên kia tên đồng bọn lái xe đã hét to: “Là cớm! Đi mau! Cô ta nhất định có chi viện!”
Cầu Xuyên xoay người chạy, Trâu Uý muốn đuổi theo, đồng bọn kia đã đứng lên muốn chạy. Tên này cách gần đó một chút, vừa vặn tới trước mặt Trâu Uý, Trâu Uý vung gậy bổ đầu hắn, đồng thời quét chân, người kia kêu thảm một tiếng, lại lần nữa ngã xuống đất.
Cầu Xuyên đã chạy xa, rất nhanh lên xe. Trâu Úy lật tên bị té xuống đất lại. Lý Mộc xuống xe, giúp cô đè người nọ lại.
Trâu Úy lấy còng tay ra, còng người nọ vào thanh bảo hiểm trên xe Lý Mộc.
Lúc này bảo vệ bệnh viện chạy tới, Trâu Úy vội vàng lấy thẻ công vụ ra: “Cảnh sát, trông chừng người này, lát nữa sẽ có cảnh sát qua áp giải hắn đi.”
Sau đó cô không chờ trả lời xoay người chạy về xe mình, Lý Mộc nhanh chóng đuổi kịp.
Trâu Úy cũng không chờ anh, Lý Mộc còn chưa ngồi yên xe liền chạy như bay.
“Bây giờ chúng ta làm gì?” Lý Mộc lớn tiếng hỏi.
“Đuổi theo!”
Lý Mộc: “…” Sớm biết thế anh ở lại hiện trường cho rồi.
Trâu Úy đặt đèn hiệu lên nóc xe, Lý Mộc nghe được tiếng còi cảnh sát ‘ú u’ kêu to. Cảm giác bản thân cũng có chút oai phong lẫm liệt.
Lý Mộc bị nghệ sỹ báo cảnh sát, ngồi nhiều lần xe cảnh sát rồi, lần này cảm giác hoàn toàn khác hẳn.
Trâu Úy lái xe đặc biệt nhanh, cũng không giống lần trước đi họp. Cô rất nhanh đuổi kịp xe bọn Cầu Xuyên, chiếc xe kia như bị điên tăng tốc chạy trốn. Trâu Úy vừa dùng bộ đàm báo cáo tình hình, yêu cầu cảnh sát giao thông chặn lại, yêu cầu tiếp viện, vừa tăng tốc truy đuổi.
Lý Mộc thắt dây an toàn, lại còn phải chăm chú nắm lấy tay vịn trên xe, lúc này anh mới không bị văng qua văng lại. Anh nhịn một hồi lâu, lúc này mới thật cẩn thận hỏi: “Không phải cô là nhân viên văn thư bình thường sao?”
“Đúng vậy.” Trâu Úy nói: “Nhân viên văn thư bình thường trong cục cảnh sát.”
Lý Mộc: “…” Anh rốt cuộc đi theo lên xe làm chi a! Cái chân đáng chết!
💬 Bình luận chương