Vị bác sĩ kia liền nói: “Anh đợi chút.” Nói xong lại vội vã chạy mất.
Rất nhanh, đã có một y tá và thực tập sinh nữ chạy tới; “Có người bị thương sao?”
Âu Dương Duệ lại nói lại một lần nữa.
Tuy anh vội vàng nhưng anh lại thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nữ bác sĩ kiểm tra cho hai vị cảnh sát dưới đất, các y tá bắt đầu mở đèn pin. “Đưa người xuống dưới lầu.” Nữ bác sĩ cũng nói như vậy. Sau đó cô lại hỏi: “Còn giường số 6 thì sao?” Nói xong liền đi vào trong, muốn vòng qua cái giường bị ngã kia.
Âu Dương Duệ khẩn trương vội vàng theo sau, nữ bác sĩ cũng làm kiểm tra cho Quan Phàn, không thấy xảy ra chuyện gì. Nhưng vì Quan Phàn bị té trên đất, mà cô không có cách nào nói rõ mình cảm nhận thế nào, nữ bác sĩ đề nghị vẫn là nên đưa xuống dưới lầu kiểm tra một phen.
“Máy phát điện bị hư rồi, đang sửa gấp, đang dùng tạm một cái khác cho lầu dưới. Nhưng thang máy và hệ thống khẩn cấp liên quan đều có thể dùng, hệ thống loa báo cũng khôi phục rồi. Đừng lo lắng.” Nữ bác sĩ nói, “Chúng tôi đi đẩy giường tới đưa bọn họ xuống dưới. Anh ở đây đợi chút nhé.”
“Được.” Âu Dương Duệ đáp lời
Nữ bác sĩ và y tá đều đã chạy đi. Âu Dương Duệ nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra, quấn lại kỹ rồi bế Quan Phàn lên. Anh chạy ra khỏi phòng, đèn khẩn cấp ở hành lang đã sáng, biển báo lối thoát hiểm màu xanh lá cũng sáng lên. Âu Dương Duệ ôm Quan Phàn lựa chọn thang thoát hiểm phía sau tòa nhà không có người để chạy.
Lẫn vào đám người có lợi lại có hại, anh có thể trà trộn vào thì tên du côn cũng có thể, anh lại không dễ nhận ra ai với ai. Trong lúc chen lấn sẽ có người thừa dịp hỗn loạn mà ra tay, không dễ phòng bị. Mà anh không thể lấy an nguy của dân chúng vô tội để đổi lấy sự an toàn của Quan Phàn.
Âu Dương Duệ dùng bả vai đẩy cửa cầu thang ra, ôm Quan Phàn đi vào. Sau khi vào cửa, ánh mắt anh liếc thấy vị nam bác sĩ kia lại tới, anh dừng lại, quan sát phía ngoài từ khe cửa.
Bác sĩ nam kia đẩy xe lăn vào phòng, rất nhanh lại vọt ra, đứng ở cửa nhìn xung quanh một vòng, lấy điện thoại ra gọi. Sau đó vị bác sĩ kia đứng nhìn phương hướng thang thoát hiểm.
Âu Dương Duệ ôm Quan Phàn liền chạy xuống lầu, chạy xuống được hai lầu thì nghe thấy phía sau có tiếng người đẩy cửa thang thoát hiểm ra. Âu Dương Duệ biết ôm theo một người không thể chạy được, liền tiện tay đẩy cửa thang ra, tiến vào khu bệnh lầu 8. Lầu này so với lầu trên còn ồn ào, lộn xộn hơn nhưng cấu trúc giống như ở trên. Âu Dương Duệ tìm một cái kho đồ trốn vào.
Phán đoán của anh là đúng. Bác sĩ gọi bệnh nhân đều gọi số giường, sẽ không nói cái gì đó mà người bệnh của phòng này.
Đã có một bác sĩ đến chẩn bệnh, sao lại có một người khác tới chẩn bệnh tiếp. Nam bác sĩ kia chẳng qua là mượn danh bác sĩ để che giấu, tới tới lui lui xen lẫn thời gian để khiến hắn ta giống như thật sự tới hỗ trợ bác sĩ.
Bác sĩ, chỉ cần nhân lúc bản thân không chú ý, lặng lẽ cho Quan Phàn một mũi kim là được.
Âu Dương Duệ khẩn trương, tim đập có chút nhanh, anh không biết bác sĩ ở đây, anh không thể mạo hiểm. Âu Dương Duệ cúi đầu ấn điện thoại, báo vị trí của mình cho Nghê Lam và Trâu Úy. Nghê Lam đã lên đến đây mà Trâu Úy sắp đến rồi, Trâu Úy sẽ xử lý chuyện tiếp viện, anh chỉ cần đưa Quan Phàn đi trốn, trốn đến khi tiếp viện tới.
Lý Mộc vừa lái xe vừa nghe máy nghe lén, anh nghe được vị nam bác sĩ kia hình như đang gọi điện thoại.
“Không thấy người. Hắn mang theo người phụ nữ kia chạy rồi. Làm sao lại có thể chứ, tôi không hề để lộ sơ hở.”
“Đi đâu rồi? Đi lầu nào? Được, biết rồi, tôi sẽ qua. Hắn cũng biết chọn chỗ ghê.”
Lý Mộc nghe thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh, mợ nó, cái đống hổ lốn này, đây là vừa tập kích không thành công chuyển sang giả làm bác sĩ sao? Còn nữa, hắn làm sao biết được Âu Dương Duệ đi xuống thang bộ?
Lý Mộc khẩn trương ngừng xe, gọi điện thoại cho Nghê Lam.
Nghê Lam nghe xong tim đập nhanh, có người theo dõi, giống như có người theo dõi ở khách sạn Huy Hoàng vậy.
Nhưng mà bệnh viện này không sử dụng an ninh của Thụy Thuẫn.
Nghê Lam thở gấp, Quan Phàn ở đây lâu như vậy, lâu đến mức Tần Viễn có đủ thời gian nghiên cứu tất cả tình huống trong ngoài của bệnh viện, cũng giống như cô lúc trước, tìm biện pháp xâm nhập, lấy quyền hạn, lúc cần dùng đều có thể ra tay.
Nghê Lam vừa chạy vừa gọi điện thoại cho Âu Dương Duệ. “Bọn họ đang theo dõi, bọn họ biết anh ở đâu. Mau rời khỏi đó!”
💬 Bình luận chương