Người anh yêu sâu đậm thiếu chút nữa bị người ám sát, anh em anh đã từng tín nhiệm bị kẻ ác nổ súng giết chết trước mắt anh, anh biết rõ rành rành hung thủ là ai nhưng bất lực. Bọn họ giống như chạy trên đường dao găm, không chỉ không thể lui về sau, trái phải lại còn là vách núi, cho dù luôn duy trì phương hướng chạy về phía trước, nhưng lúc nào c*̃ng có thể hụt chân.
Rõ ràng cố gắng và liều mạng như thế, rõ ràng đạt được tiến triển to lớn, lại tại mỗi bước đều bị đối phương đả kích mạnh.
Anh không phục, mẹ nó thật sự uất ức mà!
Mãi đến gần giữa trưa việc điều tra Âu Dương Duệ mới kết thúc, lại còn là vì Viên Bằng Hải trở về tự mình xử lý.
Nhưng ra khỏi phòng điều tra, Âu Dương Duệ liền thấy Liêu Đông. Liêu Đông cùng Lôi Tinh Hà c*̀ng nhau đi ra khỏi phòng thẩm vấn ở đầu kia hành lang. Âu Dương Duệ vừa nhìn liền hiểu rõ, Lôi Tinh Hà mới vừa kết thúc thẩm vấn Liêu Đông.
Âu Dương Duệ đi tới, muốn nói gì đó với Liêu Đông, lại không nói được gì. Liêu Đông nhìn thấy Âu Dương Duệ, hai tay run rẩy muốn kéo tay Âu Dương Duệ nhưng sau c*̀ng lại rụt tay về, chỉ nói: “Đồ của nó, tôi thật sự không thể lấy đi sao? Đó là di vật của nó a.”
Âu Dương Duệ khàn cổ họng: “Chúng tôi còn cần điều tra.”
Liêu Đông im lặng hồi lâu: “Vậy sau cùng sẽ trả cho tôi chứ?”
Âu Dương Duệ khẽ gật đầu.
“Tôi…” Liêu Đông nghẹn ngào, “Tôi… nó luôn tăng ca, nó có nhiều đồ để ở đơn vị, tôi phải giúp nó thu dọn.”
Âu Dương Duệ nói không ra lời.
Liêu Đông lau mắt, xoay người bỏ đi: “Đều do tôi. Nó nói ra ngoài một lát sẽ trở về ăn cơm, tôi không đợi nó.”
Âu Dương Duệ cắn chặt răng, giọng nói Liêu Đông khẽ khàng lại có thể cứa ra máu ở trong lòng, “Nó không trở về ăn cơm…”
Âu Dương Duệ đột nhiên vọt nhanh vào toilet, mở vòi nước, đưa mặt vào trong dòng nước chảy.
Chờ Âu Dương Duệ đi ra, Lôi Tinh Hà đang đợi anh. Anh biết Âu Dương Duệ muốn biết gì, anh đưa tư liệu tới cho anh: “Khẩu cung Liêu Đông, đối với chuyện nội gián ông ta không biết gì cả.”
Lam Diệu Dương tựa như kiến bò trên chảo nóng, gấp đến độ không xong nhưng từ bề ngoài của anh lại nhìn không ra.
Anh gọi cho Nghê Lam không được. Anh cũng không liên lạc được với Âu Dương Duệ. Trâu Úy bận tối mắt tối mày, chỉ nói cho anh Quan Phàn còn sống, Nghê Lam không có việc gì, nhưng đang bị điều tra, không thể gặp ai. Bọn họ đang nghĩ cách giải quyết. Viên cục đã trở lại, có người chủ trì đại cục, bảo anh đừng hoảng hốt, cho bọn họ chút thời gian, tình hình có tiến triển cô nhất định báo cho anh trước tiên.
Lam Diệu Dương không có khả năng không lo lắng, nhưng anh biết bản thân có thể làm gì. Anh tìm tới Lý Mộc và Từ Hồi. Hai người kia tối hôm qua bị tra khảo suốt đêm, nửa đêm mới thả ra. Lam Diệu Dương vẫn chờ, đón bọn họ đến một căn hộ trước.
“Đây là nhà bạn tôi, cực kỳ an toàn.” Lam Diệu Dương nói như vậy.
Lý Mộc tin tưởng đây là nhà bạn Lam Diệu Dương bởi vì vừa nhìn thấy rất sang.
Tâm tình Lý Mộc và Từ Hồi vẫn còn đang kích động, bắt đầu kể cho Lam Diệu Dương đã trải qua chuyện gì, như thế như vậy, thế này thế kia. Từ Hồi tận mắt thấy bắn nhau, cảm giác bản thân quả thực giống phóng viên chiến trường. Lý Mộc trải qua cuộc chiến xe bay, sau cùng nhìn xe Cầu Xuyên lao xuống sông, k*ch th*ch hơn nhiều so với truy đuổi ngôi sao.
Lam Diệu Dương nhíu mày: “Cho nên sau cùng chỉ tóm được một tên đồng bọn cỏn con của Cầu Xuyên thôi?”
“Đám Cầu Xuyên nhảy vào sông xong có cảnh sát tiếp tục truy bắt, nhưng tôi đã bị dẫn đi cũng không biết cuối cùng bắt được chưa.”
Lam Diệu Dương nói: “Hai anh có chụp được gì không?”
“Đều giao cho cảnh sát giao thông rồi, nhưng tôi vẫn lưu một bản.” Lý Mộc nói xong, đưa di động ra, “Còn có máy tính Nghê Lam, tôi mang trở lại. Cảnh sát tra hỏi kia tôi không biết, thái độ đặc biệt chảnh, lại không biết Trâu Úy, tình huống có phần không đúng. Tôi đã nói máy tính này của tôi, cảnh sát kia sau cùng không lấy cái này.”
Từ Hồi nói: “Tôi cũng thấy tình huống giống như có phần không đúng, cảnh sát hỏi tôi giống như muốn tôi chứng minh Nghê Lam là tội phạm, gài bẫy câu từ. Cho nên, cái đó tôi…”
Anh nói xong ngừng lại một chút, Lam Diệu Dương và Lý Mộc đều nhìn anh chằm chằm.
Từ Hồi nói: “Giống như có khả năng có phần trái pháp luật, cho nên tôi không nói với cảnh sát. Tôi lén gắn một cái máy nghe trộm dưới xe Tần Viễn rồi. Không biết Tần Viễn có phát hiện được không.”
Lam Diệu Dương: “…”
Lý Mộc: “…”
Siêu như vậy.
💬 Bình luận chương