Jerry còn đang lải nhải quyền điều tra vụ án, Tăng Vĩnh Ngôn dùng tiếng Anh trả lời anh, bày tỏ mọi người liên hợp điều tra, phương thức nào có lợi để phá án thì dùng cái đó.
Lúc này một người gõ cửa đi vào nói với Lưu Tống gì đó, Nghê Lam trừng mắt nhìn mặt bàn, hoàn toàn nghe không rõ bọn họ nói gì. Cô sắp nhớ ra cái gì rồi, là cái gì chứ?
Trong thanh âm lộn xộn khiến người nóng nảy bỗng nhiên có tiếng người gọi, kinh tỉnh Nghê Lam.
“Nghê Lam.”
Nghê Lam ngẩng phắt đầu dậy, phát hiện trong phòng có thêm một người, tất cả mọi người đều đang nhìn cô.
“Cô làm sao vậy?” Lưu Tống hỏi.
Nghê Lam lắc đầu.
Lưu Tống lại nói: “Tôi hỏi lại một lần nữa, mật khẩu laptop dưới giường cô là gì?”
“Tôi không biết.” Nghê Lam lại lắc đầu. Cô chợt thấy chiếc máy tính kia của cô nằm trên bàn, gắt gỏng c*̉a cô lập tức bị nhen lửa, cô nhảy dựng lên, khiến còng tay ở trên bàn ‘leng keng’ vang dội. “Mấy người đừng đụng nó, nó chỉ có 3 cơ hội nhập mật khẩu thôi, tôi đã dùng qua 2 lần. Đừng động nó, bên trong này nhất định có gì đó quan trọng.”
“Chúng tôi giải được mật khẩu rồi.” Lưu Tống nói.
Nghê Lam sửng sốt, thì thào hỏi: “Giải thế nào?”
Lưu Tống không nói lời nào, chỉ bảo kỹ thuật viên ở bên cạnh bắt đầu thao tác.
Nghê Lam nhìn chằm chằm động tác người nọ, nhìn thấy trên máy tính cô kết nối với bộ giải mật khẩu, kỹ thuật viên cầm bộ giải mật khẩu nhìn con số phía trên, Nghê Lam mắng to: “Cái này không phải mật khẩu hệ thống, đừng nhập bậy!”
Kỹ thuật viên cực kỳ tự tin gõ xuống 6 phím, Nghê Lam dùng lực vùng vẫy, còng tay kéo cái bàn, cô thiếu chút nữa xốc cái bàn lên.
Lưu Tống cùng Tăng Vĩnh Ngôn c*̀ng nhau giữ chặt mặt bàn, một cảnh sát ở góc phòng đi qua giữ chặt Nghê Lam.
Kỹ thuật viên nhập xong mật khẩu, anh nhấc tay ấn ‘Enter’.
“**!” Nghê Lam bật thốt lên một câu tiếng Anh th* t*c.
Màn hình máy tính đột nhiên sáng lên, một dòng chữ tiếng Anh nhảy ra: Sai mật khẩu.
Tất cả mọi người sững sờ.
Kỹ thuật viên kia nháy mắt trắng mặt, nhất thời luống cuống: “Không đúng, đáng lẽ, đáng lẽ không có vấn đề chứ.”
Màn hình đột nhiên chớp lóe.
Nghê Lam trừng mắt nhìn màn hình kia, toàn thân như nhũn ra ngồi xuống.
Một phần mềm liên lạc hiện ra, trên giao diện không có gì cả, chỉ có một dãy sóng ghi âm phát ra, bên dưới có một phím hình dạng microphone, hiện tại phím này đã tự động kết nối, máy tính truyền đến tiếng tút tút.
Kỹ thuật viên ngớ ra: “Không kết nối mạng a.”
Phần mềm này tự động kết nối mạng rồi. Phía sau là ai? Điều này chứng tỏ cái gì?
Lưu Tống nhất thời quyết đoán: “Trò chuyện với hắn, kéo dài thời gian.”
Kỹ thuật viên kia trắng mặt khẩn trương ngồi xuống, kết nối máy tính c*̉a Nghê Lam với c*̉a mình, nhanh chóng gõ bàn phím muốn tìm kiếm địa chỉ IP.
Nghê Lam ngây ngốc nhìn màn hình máy tính, trong đầu trống trơn.
Đột nhiên, ‘cạch’ một tiếng, tiếng tút tút kết thúc, giống như kết nối thành công rồi.
Nhưng bên kia không ai nói chuyện.
Nghê Lam hắng giọng một cái, theo bản năng nhìn thoáng qua camera laptop, “Hello, tôi là Nghê Lam.”
Cô nói xong, ngừng một cái.
Kỹ thuật viên đã đổ đầy mồ hôi trên trán.
Đối phương không phản ứng, Nghê Lam muốn nói câu thứ hai.
‘Cạch’ một tiếng, cắt đứt rồi.
Máy tính đen thui.
Nghê Lam ngẩn người, trong đầu bỗng nhiên lập tức tràn vào hàng loạt thứ đếm không hết.
Cô nghĩ tới.
Cha.
💬 Bình luận chương