Tối hôm qua Nghê Lam ở trong bệnh viện bị người chụp được, trên mạng đã có người phát tin tức. Mà hệ thống cung cấp điện ở bệnh viện bị phá hoại, lại xảy ra sự kiện đấu súng, có người chết, Nghê Lam ở trong sảnh đối mặt giao thủ với kẻ lưu manh trước mặt bao người, lại còn đánh người khác, việc này đã rơi rớt ra ngoài, bị chụp được, cũng có không ít video clip.
Tuy trước mắt dư luận nói Nghê Lam lại đánh lưu manh, cho rằng cô thấy việc nghĩa hăng hái làm, nhưng vụ án lớn như vậy, phóng viên khẳng định theo vào, chắc chắn có thảo luận trên mạng, không được bao lâu mọi người sẽ biết Nghê Lam bị bắt. Cho nên phải làm công tác PR trước.
Tối hôm qua Lam Diệu Dương cũng đã sắp xếp luật sư đi theo tình huống của Nghê Lam, nhưng luật sư đến bây giờ chỉ báo là cảnh sát còn đang trong giai đoạn điều tra ban đầu, công việc rất nhiều, anh bên này liên lạc thăm hỏi không được, cũng không rõ ràng lắm trước mắt Nghê Lam ở đâu. Lam Diệu Dương yêu cầu luật sư tiếp tục theo sát.
Lam Diệu Dương gọi cho Âu Dương Duệ không được, ngay cả Trâu Úy cũng không nghe điện thoại. Lam Diệu Dương đến công ty, liên lạc nhân viên liên quan họp, PR bên kia theo sát động tĩnh của truyền thông trên mạng, đã nhìn thấy chuyện Nghê Lam ở bệnh viện bị phát tán rồi, trong đó cũng có đủ các loại suy đoán. Dù sao chuyện huyên náo rất lớn, bệnh viện mất điện, bắn nhau đều lên trang đầu các tin tức xã hội, đại diện c*̉a bệnh viện và phía cảnh sát c*̃ng đã có thông cáo tuyên bố, trong đó cũng không nhắc tới Nghê Lam, càng dẫn tới suy đoán khắp nơi.
Rất nhiều người chạy đến Weibo c*̉a phía bệnh viện và cảnh sát, còn có Nghê Lam và Blue để hỏi.
“Thời điểm thế này Nghê Lam tốt nhất có thể ra mặt một chút.” Tổng giám bộ phận PR nói, “Đã có người nói Nghê Lam liên quan tới vụ án bị bắt rồi. Tuy không có ảnh chụp hay video clip bằng chứng nhưng Nghê Lam không xuất hiện, suy đoán loại này rất dễ bị anti fan lợi dụng.”
Lam Diệu Dương lắc đầu: “Nghê Lam đang trợ giúp cảnh sát điều tra, vụ án này là cơ mật, Nghê Lam tạm thời không thể lộ diện.”
Tổng giám bộ phận PR lại nói: “Nếu không tiện, cô ấy có thể không ra mặt, chúng tôi dùng tài khoản của cô ấy lên tiếng là được. Phối hợp với tài khoản công ty cùng hỗ trợ, xóa bỏ nghi ngờ của dân mạng.”
Lam Diệu Dương nghiêm túc nghĩ ngợi: “Lúc này đang là thời kỳ nhạy cảm, vẫn không nên có hành động gì, hiện tại cảnh sát còn chưa phá án, hung thủ còn ở một nơi bí mật gần đó, nếu Nghê Lam hoạt động sôi nổi trên truyền thông chỉ sợ sẽ khiến cho hung thủ chú ý, kích động hung thủ thì không tốt. Vẫn là khiêm tốn chút, trước từ từ theo chỉ thị của cảnh sát.”
Mọi người: “…”
Hội nghị yên tĩnh không tiếng động.
Trong lòng mọi người quả thực có hàng vạn con ngựa chạy như điên, đây là ký nghệ nhân hay là ký… quay lại. Tìm không được danh từ phù hợp.
Chính là từ lúc vào nghề đến nay đen một đường, đen thui rồi còn đánh nhau suốt, đánh tới bây giờ phải cẩn thận hung thủ giết người trả thù, ‘minh tinh’ như thế nên định nghĩa thế nào?
Sau cùng tổng giám bộ phận quản lý nghệ sĩ cẩn thận hỏi một câu: “Chúng tôi có cần làm công tác bảo vệ cho các nghệ sỹ khác để đề phòng?” Nếu thực gọi tới hung thủ dễ dàng nhận ám sát trả thù, nghệ sỹ nổi tiếng hơn Nghê Lam trong công ty có quá nhiều rồi.
“Được, làm đi.” Lam Diệu Dương gật đầu. Làm các biện pháp an ninh, tất cả mọi người yểm trợ cho Nghê Lam. Như vậy phóng viên hẳn không nhìn chằm chằm một mình Nghê Lam.
Lam Diệu Dương dặn dò: “Cũng không cần lo lắng, nói với bên ngoài công ty phối hợp cảnh sát điều tra, đồng thời cũng coi trọng an toàn c*̉a nghệ sỹ, những cái khác không cần nhiều lời.”
Lam Diệu Dương vừa nói vừa gửi tin cho Lý Mộc, để cho anh dẫn dắt dư luận trên mạng, che đậy việc này cho Nghê Lam.
Cuộc họp vừa đang định kết thúc thì cảnh sát tới, hy vọng tiến hành thẩm vấn Lam Diệu Dương. Lam Diệu Dương vẫn chờ việc này, anh lấy lý do nói chuyện ở công ty không tiện, yêu cầu đến cục cảnh sát nói chuyện.
Cảnh sát vẫn là lần đầu tiên gặp phải kiểu nhân vật quý công tử chủ động yêu cầu đến cục cảnh sát, đến cục cảnh sát càng tốt, thế là dẫn Lam Diệu Dương đi.
Lam Diệu Dương vừa nhìn thấy không phải cục thành phố, trong lòng anh cũng có chút nắm chắc rồi. Anh liên lạc luật sư, nói cho anh ta biết Nghê Lam trong tay tỉnh, bảo luật sư bên này tìm kiếm người quen để liên hệ. Văn phòng luật sư bên kia cũng phái vài người qua, theo vào vụ điều tra c*̀ng Lam Diệu Dương và Nghê Lam ở c*̣c cảnh sát.
Từ cục cảnh sát trở ra, Lam Diệu Dương lại chạy về công ty. Trên đường nhận được điện thoại của Trâu Úy, Trâu Úy nói với anh công việc trước mắt của bọn họ, nhưng cũng không để lộ quá nhiều chi tiết. Lam Diệu Dương nghe giọng điệu của cô, hẳn là mấy vị lãnh đạo cấp cao vẫn còn đang họp hành nghiên cứu.
Tuy Trâu Úy nói lời trấn an, nói Viên cục sẽ sắp xếp tốt, nhưng Lam Diệu Dương không tin tưởng bọn họ lắm. Nếu chuyện thật đơn giản như thế làm gì phải kéo dài lâu như vậy, Viên cục đã không thể giải thích rõ, còn phải họp, bên trong này rõ ràng có đấu tranh nội bộ và đánh nhau với bên ngoài.
Tần Viễn thực sự ghê gớm, làm c*̣c diện rối loạn, chuyện náo lớn như thế, Nghê Lam cống hiến nhiều như vậy lại không ai có khả năng đảm bảo cho Nghê Lam, không ai có thể chứng thật thân phận của Nghê Lam, chứng minh cô vô tội.
Lam Diệu Dương nổi giận đùng đùng trong lòng, đã giận mình cũng giận những cảnh sát này. Anh cực kỳ đau lòng Nghê Lam, cảm thấy người oan ức nhất là cô. Cô bất chấp nguy hiểm quay lại giúp đỡ cảnh sát phá án, liều mạng cứu người, sau cùng lại rơi vào tình cảnh như vậy.
Tất cả đều là đồ vô dụng, bao gồm cả anh.
Nhưng anh không thể lười biếng, không thể nhụt chí. Anh phải giúp Nghê Lam rửa sạch oan khuất, anh nhất định có thể tìm ra chứng cứ chứng minh cô trong sạch.
Lam Diệu Dương ấn điện thoại, dãy số kia anh chỉ nghe một lần nhưng lại thuộc làu làu.
Giang Húc Hồng, mẹ của Tôn Tịnh.
Người mẹ đó trước kia là giáo viên trung học, hiện tại lại làm nhân viên vệ sinh.
“Xin chào, tôi là Lam Diệu Dương. Tôi có thể gặp dì nói chuyện không?”
💬 Bình luận chương