“Lúc chúng tôi bắt đầu làm chuyện này, Quan Phàn cùng Nghê Lam đã nói qua, nếu xảy ra bất kỳ điều gì ngoài ý muốn, nằm vùng thất bại, hay bọn họ bị hại, tôi cũng không được hiện thân bại lộ chính mình. Nếu có cơ hội thì đem đồ đã thu được, chờ đợi cơ hội thích hợp giao cho Âu Dương Duệ.” Giang Húc Hồng thở dài, “Nhưng trong cái ngoài ý muốn mà họ dự tính đó cũng không có hôn mê bất tỉnh cùng mất trí nhớ.”
Lam Diệu Dương im lặng, những chuyện này quả thật xác suất rất thấp.
“Hơn nữa ngay từ đầu tai tiếng của Nghê Lam bay đầy trời, tôi không chắc chắn lắm đây có phải là sách lược kế hoạch của hai người họ không. Tôi ở Áo Khải Tư Thụy chờ, không thấy Nghê Lam tới, tôi xem tin tức, nghe nói cô ấy mất trí, tôi không biết cô ấy có phải đang giả bộ hay không. Về sau, tôi lấy hết đồ cô ấy để trong tủ để đồ đi. Sau nữa tôi chắc chắn cô ấy thật sự xảy ra chuyện. Cô ấy gặp tập kích, cô ấy rời khỏi nơi này, cô ấy thật sự không nhớ rõ gì nữa. Để tránh lộ tin tức, tôi ở trong căn hộ này, cũng lấy đi mấy thứ kia. Nếu Nghê Lam khôi phục trí nhớ, cô ấy sẽ tìm được tôi.”
Lam Diệu Dương vội vàng hỏi: “Trong tủ để đồ của Nghê Lam ở Áo Khải Tư Thụy để thứ gì?”
“Mười vạn tiền mặt dự phòng, còn có chút quần áo, giấy chứng nhận.”
Lam Diệu Dương: “…” Đây là chuẩn bị để chạy trốn sao?
“Đừng nói với cảnh sát về những thứ này.” Lam Diệu Dương nói, anh ngẫm lại lại hỏi: “Quan Phàn biết Nghê Lam cất giấu những thứ này sao?”
Giang Húc Hồng gật đầu: “Biết.”
Lam Diệu Dương thoáng thở ra, vậy vấn đề không lớn.
Giang Húc Hồng lại nói: “Tôi thấy trong tin tức có nhắc tới cậu, cậu trợ giúp Nghê Lam. Cậu có chìa khóa của cô ấy, tùy tiện ra vào căn hộ của cô ấy, cậu còn đến Áo Khải Tư Thụy giúp cô ấy mở tủ. Cô ấy tin tưởng cậu. Ngày đó cảnh sát tới tra án, cậu mang theo người đến là muốn giúp cô ấy phải không?”
“Đúng vậy.” Lam Diệu Dương nhanh chóng nói: “Bọn họ làm chứng cứ phạm tội giả đổ tội cho Nghê Lam, hiện tại cảnh sát xem Nghê Lam là nghi phạm để thẩm tra. Nghê Lam mất trí, cô ấy không có cách nào biện hộ cho bản thân.”
Giang Húc Hồng nói: “Cậu Lam, tôi và ba Tịnh Tịnh đều lớn tuổi cả rồi, chúng tôi vẫn không từ bỏ tìm kiếm chân tướng chính là đòi lại công bằng cho con gái tôi. Tôi không sợ trả thù, cũng không sợ nguy hiểm, tôi bằng lòng làm chứng cho Nghê Lam, chứng minh Nghê Lam là người của Quan Phàn, luôn giúp con bé tra án.”
“Điều này Viên cục bọn họ có thể chứng minh. Phiền phức bây giờ là phải chứng minh thân phận của Nghê Lam trước khi về nước, chứng cứ bọn họ làm giả là hai năm rưỡi trước.”
Giang Húc Hồng ngẩn người, cái này thì bà không có biện pháp rồi.
Lam Diệu Dương nói: “Dì giao đồ của Nghê Lam cho tôi. Dì không cần tiếp tục tham gia vào, bọn họ biết tôi nhưng không biết dì. Hiện tại Âu Dương Duệ cũng bị phiền phức quấn lấy, chuyện nội gián còn chưa dọn sạch sẽ, hiện tại không phải thời cơ tốt giao chứng cứ cho anh ta, tôi sẽ xem tình hình để sắp xếp. Dì từ chức, về nhà đi, có bất kỳ tin tức gì, tôi bảo đảm nhất định nói cho dì.”
“Tôi không thể từ chức.” Giang Húc Hồng nói: “Tôi có thể lấy danh sách hội viên và nhân viên c*̉a Áo Khải Tư Thuỵ, các cậu xem manh mối trước mắt xem thử có thể tìm ra người Nghê Lam, Quan Phàn muốn tra không. Tôi không thể phủi tay không liên quan, tôi có thể hỗ trợ.”
“Dì.” Lam Diệu Dương có chút cảm động.
Giọng điệu Giang Húc Hồng kiên định: “Tôi có thể hỗ trợ.”
“Được rồi.” Lam Diệu Dương đáp: “Vậy chúng ta sẽ cùng nhau…”
Điện thoại Lam Diệu Dương vang lên, anh nhận cuộc gọi, là luật sư gọi tới. Luật sư nói cảnh sát cho phép anh ta thăm hỏi Nghê Lam, nhưng người thân bạn bè thì không thể. Luật sư hỏi Lam Diệu Dương có gì muốn nhắn nhủ không?
Lam Diệu Dương vội nói: “Nói với cô ấy mọi thứ đều tốt, tôi cũng rất tốt, bảo cô ấy đừng lo lắng. Đồ cô ấy tôi đã thu dọn xong, không hư hao.”
Tuy luật sư và người hiềm nghi gặp mặt không bị cảnh sát nghe lén nhưng Lam Diệu Dương vẫn không quá yên tâm, anh không dám nói quá nhiều, chỉ nhắc luật sư hỏi xem Nghê Lam cần gì.
Luật sư đáp lời, cúp điện thoại.
Lam Diệu Dương đứng dậy, nghĩ ngợi: “Dì, đồ trong tủ đồ của Nghê Lam dì giữ giúp cô ấy trước, nhưng những thiết bị trong căn hộ này dì đưa cho tôi, tôi tìm người xử lý.”
Giang Húc Hồng đồng ý, bà dẫn Lam Diệu Dương vào phòng ngủ, nơi đó có hai va ly: “Toàn bộ ở trong này.”
Sân bay nước Mỹ.
Một người đàn ông trung niên cao lớn anh tuấn ngồi trên ghế chờ, ông đeo mắt kính, tây trang thẳng thớm, bộ dáng thương nhân, trên đùi ông đặt một chiếc laptop, ở trên là trang web tiếng Trung. Ông nhanh chóng lướt xem, trong đó có tin tức giải trí của Lam Diệu Dương và Nghê Lam. Người đàn ông kia nhìn Lam Diệu Dương vài lần, lại ấn vào xem tiết mục giải trí c*̉a Lam Diệu Dương, vừa xem vừa khẽ chau mày, biểu tình có chút ghét bỏ.
Sân bay phát loa thông báo lên máy bay. Người đàn ông kia đóng laptop lại nhét vào va ly, xách lên liền đi.
Ông lấy điện thoại gọi, dùng tiếng Anh dịu dàng nói: “Anh xuất phát đây, anh đưa con bé trở về.”
Nơi cửa đăng ký, nhân viên mặt đất kiểm tra vé máy bay c*̉a ông, ở trên viết Bonnie Trần. Nhân viên mặt đất mỉm cười đăng ký cho ông: “Chúc ông lên đường bình an.”
💬 Bình luận chương