Âu Dương Duệ ngồi ở trong xe một hồi, nhớ lại Cầu Xuyên đào thoát, còn Triển Huy không thấy tung tích, cái gì cũng nghĩ không ra. Anh nhìn điện thoại, ở trên có tin nhắn cha Âu Dương Hồng gửi tới, ông nói chuyến bay sáng mai mười giờ tới. Âu Dương Duệ trả lời tin nhắn đã biết, anh sẽ đi đón ông. Sau đó anh nổ máy xe về nhà.
Liêu Đông ngồi trong phòng Liêu Tân, khóc rống hồi lâu. Nhà này đã bị cảnh sát tra qua, có điều không tra ra được gì. Liêu Đông mơ hồ đoán được con trai vì sao gặp chuyện không may, rất có khả năng có liên quan tới món nợ và việc ông lỡ tay giết người lần trước. Ông càng nghĩ càng thương tâm, đã hận chính mình lại còn sợ hãi. Ông không dám nói cho cảnh sát, ông sợ lật lại bản án cũ của ông, nhưng ông lại đau lòng con trai.
Hối hận cùng đau khổ khiến ông khóc đến ngẩn ngơ, cũng không biết bản thân rốt cuộc ngồi bao lâu, sau đó ông nghe được tiếng chuông điện thoại.
Liêu Đông hít hít cái mũi, lau nước mắt, lúc này mới nhận điện.
“Xin chào, đây là cục cảnh sát thành phố. Ông là Liêu Đông đúng không?”
“Đúng.” Liêu Đông lại hít mũi, miễn cưỡng vực lại tinh thần ứng đối.
“Chúng tôi kiểm tra di vật vật chứng c*̉a Liêu Tân, phát hiện thiếu một ít đồ.”
“Cái gì?”
“Cậu ấy bình thường có hai điện thoại, nhưng chúng tôi hiện tại chỉ tìm được một cái, một cái khác có để ở nhà hay không?”
“Không có.” Liêu Đông nhớ tới bộ dáng rời khỏi nhà đêm đó của Liêu Tân, nước mắt lại chảy xuống, “Các anh không phải đã tìm rồi sao?”
“Làm phiền ông kiểm tra lại, trong điện thoại kia có tư liệu công việc khi cậu ấy còn sống.”
Liêu Đông nói: “Quả thực không có. Các anh tra xong đồ vật c*̉a nó, tôi thu dọn lại hết, không có. Trong xe nó c*̃ng không có sao?”
“Không có.”
“Vậy tôi cũng không biết.” Liêu Đông nói: “Ngày đó nó ra cửa có đeo một cái túi da, nó bình thường cũng không mang theo, bình thường c*̃ng không thích ba lô. Khẳng định là mang theo điện thoại ở trên người rồi.”
“Được, cảm ơn ông. Có tình huống gì chúng tôi sẽ liên lạc.”
Liêu Đông cúp điện thoại, không để trong lòng cuộc gọi này. Ông lau khô nước mắt, ngơ ngác ngồi.
Lam Diệu Dương nằm ở trên giường chuẩn bị ngủ, anh mở đoạn băng ghi âm 30 phút kia từ máy nghe trộm trong laptop Nghê Lam ra, nhắm mắt lại vừa ngủ vừa nghe.
Tiếng ồn ào xung quanh, có tiếng nói chuyện, có tiếng bước chân. Có tiếng xe khởi động, tiếng động xung quanh có thay đổi, xe chuyển động. ‘Rầm’ một tiếng, cửa xe đóng lại. Xe tiếp tục chạy.
“Có người lên xe.” Lam Diệu Dương yên lặng thầm nhớ lại.
Xe vẫn chạy, chung quanh yên tĩnh hơn so với bệnh viện nhưng một lát sau, có tiếng rao hàng c*̉a quầy đồ nướng. Ở đây có quán đồ nướng… Một lát sau, giống như nghe được tiếng còi hiệu c*̉a xe cảnh sát, Lam Diệu Dương bỗng nhiên có chút linh cảm, nhưng anh mệt mỏi quá, tối hôm qua một đêm không ngủ, hôm nay lại bận rộn một ngày, Lam Diệu Dương chống không lại cơn mỏi mệt, ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau Lam Diệu Dương tỉnh lại, chuyện thứ nhất là vừa rửa mặt vừa nghe lại một lần băng ghi âm. Bây giờ suy nhĩ của anh càng rõ ràng. Nhưng chín giờ anh có một cuộc họp, anh gọi cho bọn Lý Mộc, hẹn bọn họ 10 giờ rưỡi gặp mặt tại căn hộ anh cho mượn kia.
Bọn Lý Mộc trải qua một ngày làm việc đầy cảnh giác, phát hiện không xảy ra chuyện gì, bên phía phòng làm việc c*̃ng không có động tĩnh dị thường nào, cho nên bọn họ lại bắt đầu lại công việc. Tối hôm qua mới chụp ảnh một nữ minh tinh về quê ngoại tình, đợi đến sáng tám giờ thấy nữ minh tinh từ trong nhà trai đi ra, bọn họ mới kết thúc công việc.
Chờ Lam Diệu Dương đuổi tới căn hộ, bọn họ đang sắp xếp tư liệu làm bản thảo. Lam Diệu Dương nhìn thấy bọn họ đang làm gì quả thực đen mặt.
Lý Mộc nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Dựa vào tám ngàn c*̉a Nghê Lam chúng tôi uống gió Tây Bắc. Hơn nữa chúng tôi c*̃ng không chậm trễ việc tra chuyện Phong Phạm cùng La Văn Tĩnh, đang thu thập thông tin đó, không có nhanh như vậy, bla bla.”
Lam Diệu Dương không để ý đến anh, anh bày ra một tấm bản đồ, lại đem máy tính của Nghê Lam ra, anh nói cách sử dụng máy nghe trộm thành máy theo dõi mà anh hỏi từ chỗ Vu Thừa. Lý Mộc nói: “Được được, hiện tại chúng ta chỉ cần có một người biết truy tìm tung tích theo tín hiệu trạm thông tin là được.”
Lam Diệu Dương trầm mặt: “Nghe ghi âm. Hai người các anh nói cho tôi biết động tĩnh tối hôm đó. Từ Hồi anh nói trước, xe Tần Viễn ngừng ở nơi nào, gắn máy nghe trộm lúc mấy giờ?”
Từ Hồi bị khí thế của Lam Diệu Dương trấn áp, ngoan ngoãn trả lời.
Lam Diệu Dương cầm giấy, bắt đầu ghi thời gian, ghi âm vẫn chạy, Từ Hồi nhớ lại tình huống lúc ấy. Trước khi Nghê Lam vào trong sảnh cho nên máy ghi âm vẫn có tiếng bãi đỗ xe.
“Được, chỗ này, lúc xe khởi động, sau đó có tiếng đụng xe. Liêu Tân bị bắn trúng, xung quanh có tiếng người thét chói tai không rõ lắm, xe đã đi được một đoạn rồi…”
Lam Diệu Dương vừa tính thời gian vừa phỏng đoán khoảng cách.
“Đi ngang qua quán đồ nướng…” Mọi người cẩn thận nghe ghi âm.
“Chỗ này.” Lý Mộc cùng Từ Hồi đồng thời chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Nơi này có chợ đêm, cả con đường đều là quán nướng.”
“A, xe cảnh sát có thể là chúng tôi.” Lý Mộc tiếp tục nghe, vạch lên trên bản đồ, “Lúc ấy Trâu Uý và tôi đuổi theo từ con đường này.”
Lam Diệu Dương tô con đường có quán nướng và con đường c*̉a bọn Lý Mộc, tìm tới điểm giao nhau.
“Xe ngừng ở chỗ này.” Lý Mộc chỉ. Nhưng trong ghi âm không có tiếng động lớn như vậy, khẳng định là xe chạy qua rồi.
Lam Diệu Dương nhìn bản đồ, ghi âm tiếp tục chạy, bọn họ nghe được tiếng xe lửa, tiếp theo là tiếng nước chảy. Lam Diệu Dương nhanh chóng xác định phương hướng, “Bọn họ đi xuống hạ lưu rồi.”
‘Ầm.’ Lại một tiếng đóng cửa xe, xe tiếp tục chạy.
“Lại có người lên xe rồi hả?” Từ Hồi nói.
“Bọn họ đón Cầu Xuyên.”
Lại một lát sau, ghi âm kết thúc.
“Tín hiệu bị đứt đoạn? Bởi vì thời gian này xe tôi và Trâu Uý rời khỏi hiện trường, cách càng lúc càng xa với xe Tần Viễn.” Lý Mộc suy đoán.
Lam Diệu Dương nhìn chằm chằm bản đồ, ở trên vẽ ra một nét: “Chúng ta tìm được đường chạy trốn của bọn họ.”
“Vậy thì thế nào?” Lý Mộc giội một gáo nước lạnh.
Từ Hồi len lén đá anh một cái, nặn ra một câu với Lam Diệu Dương. “Siêu.”
Lam Diệu Dương không để ý tới bọn họ, anh cất kỹ máy tính và bản đồ, nói với hai người bọn họ: “Tôi đi, hai anh tiếp tục tra Phong Phạm.” Anh nhìn thoáng qua máy tính hai người này bày trên bàn, nghĩ đến vừa rồi bản thân nhìn thấy hình ảnh yêu đương vụng trộm, ngón tay dừng một chút, chỉ chỉ máy tính bọn họ: “Nhớ phải điều tra Phong Phạm.”
“Được được.” Từ Hồi nhanh chóng trả lời.
Lam Diệu Dương chạy ra khỏi căn hộ, bảo Trần Châu lái về công ty, vừa mới đến dưới lầu, Âu Dương Duệ gọi điện đến.
“Lam Diệu Dương, chúng tôi sắp tìm được nội gián rồi.”
“Tìm được là tìm được, không tìm được chính là không tìm được, không có chuyện sắp này.”
Âu Dương Duệ thuật lại chuyện ổ cứng máy tính Quan Phàn bị huỷ. “Chỉ có Nghê Lam biết hình chụp nội gián sẽ được gửi tới đâu, nhưng buổi sáng Lưu Tống tới hỏi cô ấy, cô ấy kiên trì bản thân không nhớ rõ.”
“Không phải, anh là ý gì, cô ấy không nhớ rõ chính là không nhớ rõ, mấy anh lại muốn vu tội cho cô ấy sao?”
“Chúng ta nói chuyện đi.” Âu Dương Duệ nói: “Anh khẳng định lấy được tình báo từ máy nghe trộm kia phải không? Trên tay tôi cũng có manh mối, tôi lấy được di động của Liêu Tân, ở trên có lịch sử trò chuyện giữa cậu ấy và nội gián. Chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện tử tế, Nghê Lam rốt cuộc có băn khoăn gì, chúng ta phải nghĩ biện pháp giải quyết, không thì giằng co thời gian dài c*̃ng không có lợi cho cô ấy.”
Lam Diệu Dương không nói chuyện.
“Anh có thể tin tưởng tôi, Lam Diệu Dương, chỉ là một mình anh không làm được gì. Cho dù anh có tiền mời được bảo vệ và thám tử đắt nhất c*̃ng không có cách nào xác nhận bọn họ có phải người của Tần Viễn hay không. Công ty của anh, sản nghiệp nhà anh toàn bộ đều dùng giám sát bảo vệ c*̉a Thuỵ Thuẫn, không có Nghê Lam chính anh làm không được.” Âu Dương Duệ nói: “Tôi tin tưởng Nghê Lam, bởi vì Quan Phàn tin tưởng cô ấy. Nếu cô ấy có chút nào khả nghi, Quan Phàn sẽ không dẫn sói vào nhà. Tôi biết cô ấy, cô ấy là một người rất có nguyên tắc, cô ấy sẽ không phải vì phá giải cái chết bí ẩn c*̉a Tôn Tịnh mà hợp tác với sát thủ liên hoàn.”
Lam Diệu Dương vẫn không nói chuyện, anh hạ cửa kính xe, lúc này anh thấy một người đàn ông. Người đàn ông trung niên, tóc đen, đường nét thâm thuý, vô cùng anh tuấn. Ông ngồi trên ghế dài trước quãng trường nhỏ, áo khoác màu xám đậm rất vừa người, chân dài hơi duỗi, cả người có chút sắc bén lại biếng nhác. Giống như thương nhân lại không giống. Bên cạnh ông có một chiếc túi du lịch nhỏ, túi xách rất hợp với áo khoác c*̉a ông, c*̃ng rất hợp với giày c*̉a ông.
c*̃ng rất phù hợp với khí chất c*̉a ông.
Người đàn ông này quá bắt mắt, ông khiến cho Lam Diệu Dương nhớ tới Nghê Lam.
“Được rồi, anh nói muốn gặp ở đâu? Tôi hiện tại có thời gian.” Lam Diệu Dương hỏi Âu Dương Duệ.
Âu Dương Duệ nói địa điểm, Lam Diệu Dương đồng ý.
Lam Diệu Dương lại ngẩng đầu, phát hiện người đàn ông vừa rồi đến gần xe anh. Trần Châu lập tức xuống xe ngăn đón ông, không để ông tiếp sát. Lam Diệu Dương nhìn thấy người đàn ông kia đặt túi dưới đất, lại gần Trần Châu, cầm điện thoại đưa Trần Châu xem. Anh nghe người đàn ông kia dùng tiếng Anh hỏi đường, ông muốn đến chỗ cách nơi này một con đường, đi đường chỉ cần hơn mười phút, nhưng tương đối vắng vẻ, khó tìm trên đường lớn.
Trần Châu dùng tiếng Anh chỉ cho người nọ đi thế nào, người nọ gật đầu nói cảm ơn, cũng gật đầu với Lam Diệu Dương, sau đó cầm túi xoay người rời đi.
Trần Châu lại leo lên xe, anh không chú ý tới trong túi mình có thêm một cái máy nghe trộm xinh xắn.
Người đàn ông kia đi được một khoảng, đeo tai nghe điện thoại lên.
💬 Bình luận chương