Teague nở một nụ cười hiền hòa, lễ độ với Thiên Diệp Ô, rồi nói: "Cảm ơn lời khen của điện hạ. Tôi còn giữ liên lạc với rất nhiều bạn bè khi còn sống. Tôi quen họ khi còn làm mẫu ảnh. Nếu như điện hạ có hứng thú, tôi có thể giới thiệu ngài với họ."
"Wow!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!" Ánh sáng lóe lên từ trong mắt Thiên Diệp Ô còn chói mắt hơn cả Chúa Phạt.
Trải qua một thời gian bị xã hội vùi dập, Ina lập tức nhận ra rằng sắp có chuyện chẳng lành. Cô hệt như một mãnh thú đang cố ngăn lũ lụt, lao đến đứng ngay giữa hai người họ, còn dùng tốc độ nhanh nhất để nói: "Điện hạ!! Hồng Diên không thành thạo việc hành quân trong đêm. Nếu còn rề rà nữa thì đêm nay không thể quay về Vương Thụ đâu ạ!!!"
"Ồ, thế à..." Thiên Diệp Ô trưng ra vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Thế là y chỉ đành gật đầu tạm biệt Teague: "Xin lỗi. Sau này nếu có duyên sẽ gặp lại."
Teague mỉm cười: "Điện hạ không cần phải xin lỗi. Đây là vinh hạnh của họ."
Ina nhìn Teague bằng ánh mắt đề phòng hệt như đang phòng cướp. Đến tận khi chiến đội Hồng Diên ra khỏi Hessen, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Vị nhân viên ngoại giao cương thi kia đỉnh thật đấy, cứ tung ra hết thủ đoạn này đến thủ đoạn khác, khiến cô khó mà đề phòng nổi. Vậy mà lại không khiến cho người ta ghét tí nào mới hay chứ. Nếu còn ở lại thêm mấy ngày nữa thì chỉ e là tài sản riêng của thái tử điện hạ sẽ bị moi sạch, ngay cả cái quần xà lỏn cũng mất luôn.
Teague là minh chứng sống của cái gọi là "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" của Tịch Nguyệt tộc. Nhưng không chỉ không thay đổi, mà lại còn mạnh hơn nữa kìa.
Sau khi từ biệt Mộc Linh tộc, Teague nhận được tin từ Milton: "Có công văn mới đưa đến."
Teague nín cười, bắt đầu quay về: "Ừm, phải làm việc lại rồi."
Sau trận chiến, Hessen lại tiếp tục phát triển.
Một tòa nhà mang tên Anh Linh Điện được dựng nên, thực tế là một ngôi mộ. Nơi này được xây dựng vì những xác sống không bao giờ tỉnh lại được nữa. Bọn họ trải qua một cuộc đời dài và nhiều sóng gió hơn người bình thường, nhưng cuối cùng cũng quay về cùng một điểm kết thúc với người sống.
Những xác sống do tộc nhân các tộc chết đi rồi biến đổi mà thành được bổ sung vào nhân số bị hao tổn của Hessen. Thậm chí còn nhiều hơn trước, trở thành lực lượng mới của Hessen.
Đoàn kỵ sĩ trưởng tiếp tục hành trình trốn việc. Mà các đại lão xuất hiện nhờ lệnh mộ binh của lãnh chúa cũng về nhà, tiếp tục sự nghiệp trồng nấm của mình.
Mà người vui vẻ nhất đương nhiên là Alifa rồi. Bởi số vũ khí Ishi bị hư hỏng, bao gồm nòng của Chúa Phạt đã bị tháo thiết bị phóng sau khi nghiên cứu đều trở thành đồ chơi của nó.
Có thêm mấy món đồ chơi này, ngọn núi của Alifa lại cao lên rồi. Bây giờ nó có thể nằm lăn qua lăn lại trên núi đồ chơi được luôn.
Alifa vui vẻ ca hát: "Goo goo... goo... goo goo goo goo..."
*
Cuối cùng Tiêu Chỉ cũng online.
Người kia còn đang ở Trái Đất. Chẳng biết Frost dùng cách gì mà lại kiếm được một biệt thự trên núi rất đẹp, khung cảnh xanh tươi, không khí trong lành, dễ chịu.
Hôm nay, Frost cứ một hai bắt cậu phải online. Tiêu Chỉ không biết hắn đang muốn làm gì, nhưng vài ngày rồi cậu không online, nên cũng rất nhớ ZERO, vậy nên bèn đăng nhập vào bằng khoang trò chơi. Mà sau khi Tiêu Chỉ vào, Frost cũng trực tiếp đi vào trò chơi thông qua kết nối dữ liệu.
Sau khi online, Tiêu Chỉ theo lời Frost đi đến tàng cây màu trắng mà trước đây bọn họ thường gặp nhau.
Frost đã ngồi đợi ở đó từ trước. Hôm nay hắn không mặc bộ áo giáp hay giáp nhẹ bình thường hay mặc nữa, thay vào đó là một bộ lễ phục màu đen. Chất vải phẳng phiu tôn lên vòng eo của hắn, những đường cắt may chỉn chu càng làm cho đôi chân dài của hắn hấp dẫn hơn. Những họa tiết trên lễ phục đã khiến cho người thường ngày trông có vẻ thờ ơ, lạnh nhạt bỗng trở nên quyến rũ.
Từ bộ quần áo này, Tiêu Chỉ có thể nhận ra rằng buổi hẹn hôm nay có gì đó khác với bình thường.
Tim cậu lén lút đập nhanh hơn một tí.
Bước đến dưới tàng cây, Tiêu Chỉ nhìn vào gương mặt thân quen đó của Frost, rồi hỏi: "Ừm... anh tìm em có gì không?"
Frost nhìn Tiêu Chỉ, trong đôi mắt bạch kim của hắn dường như đang có ngàn vạn ánh sao: "Tiểu Thất..."
Tiêu Chỉ tập trung lắng nghe, không thể không âm thầm nín thở.
"Em cảm thấy chúng ta nên tổ chức hôn lễ ở đâu?"
Tiêu Chỉ: "!"
Bước ngoặt này là sao vậy nè?
Hình như giữa bọn họ đã bị thiếu mất một bước, ví dụ như... cầu hôn?
Có lẽ là cậu đứng hình lộ liễu quá, nên Frost khẽ nhíu mày, nghiêm túc nhìn vào mắt Tiêu Chỉ: "Chẳng phải em đã cầu hôn anh rồi à? Hơn nữa anh còn đồng ý mà."
Tiêu Chỉ chẳng hiểu gì cả. Cậu còn đang nghi rằng có khi nào mình bị dịch chuyển sang thế giới song song không đây này: "Lúc nào vậy?"
Frost: "Anh biết trong văn hóa của loài người, tặng nhẫn đồng nghĩa với cầu hôn. Em đã tặng anh 712 cái nhẫn, cũng có nghĩa là đã cầu hôn 712 lần."
Hắn chỉ vào nơi nào đó dưới gốc cây: "Sau khi ký ức khôi phục thì anh đã nhớ ra trước đây mình đã giấu chúng ở đâu."
Tiêu Chỉ: "..."
Vô vàn hình ảnh bỗng chui ra từ một xó xỉnh nào đó trong ký ức của cậu. Có một thời gian cậu rất hứng thú với việc chế tác trang sức, nên lúc rảnh rỗi thường làm mấy cái nhẫn để luyện tập. Do việc làm nhẫn cần rất ít nguyên liệu, nên nó phù hợp với newbie nghèo khổ như cậu vào thời điểm đó.
Chỉ tiếc rằng sau đó cậu lại đặt chân vào con đường người chơi hệ chiến, biến thành một con người đam mê đánh nhau, nên hành trình trở thành bậc thầy trang sức của cậu cứ thể chết yểu.
Còn những cái nhẫn sau khi cậu luyện tập xong thì thế nào?
Hình như...
Bị cậu xem như đồ chơi mà đưa hết cho A Sâm!!
Khi đó, A Sâm nhận quà với vẻ hơi do dự. Nên cậu chỉ nghĩ là A Sâm không thích nhưng lại ngại từ chối mình thôi. Thì ra là đang suy nghĩ xem có nên chấp nhận lời cầu hôn của cậu không ấy hả????
Lại còn hơn 700 lần nữa chứ!!
Cậu dám chắc rằng mình chưa bao giờ dạy A Sâm mấy kiến thức linh tinh này của con người. Vậy lẽ nào là Noah Bae dạy?!!!
"!!!" Đôi mắt của Tiêu Chỉ trợn tròn. Nếu cậu nói sự thật ra, có khi nào A Sâm sẽ trở mặt ngay tức khắc không nhỉ...
Frost đè vai Tiêu Chỉ lại, giọng điệu hắn vừa nghiêm túc vừa cẩn thận vô cùng: "Em muốn đổi ý à?"
Tiêu Chỉ đối diện với đôi mắt bạch kim trong sáng ấy, cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải. Tuy cậu thấy hơi bất ngờ, nhưng nếu ngẫm lại thì hình như cậu cũng không có ý muốn từ chối hắn.
Có vẻ như vậy cũng khá tốt. Bởi nếu không ở bên người này, cậu cũng không thể tưởng tượng ra cuộc sống sau này của mình còn có thể đồng hành cùng ai nữa.
Khóe miệng Tiêu Chỉ cong lên.
"Vậy anh thích ngày nào?"
"Hôm nay đi."
"Hình như hôm nay là ngày nghỉ toàn dân đó, không nhận đăng ký kết hôn mà?"
"Anh có thể hack hệ thống đăng ký kết hôn, rồi thêm bọn mình vào."
"Anh có thể tuân thủ pháp luật tí không hả?!"
*
Trong lúc Tiêu Chỉ không biết gì, cậu đã độc chiếm những bài đăng hot và đề tài thảo luận trên kênh thế giới suốt nhiều ngày.
Người chơi lời to trong cuộc chiến giữa Hessen và Blaise, level của toàn thể bọn họ đã tăng lên một chút. Những người đứng đầu về số điểm danh vọng cũng đã nhận được special skill mà mình hằng mong ước, khiến người ta hâm mộ cực kỳ.
Đương nhiên, người mà bọn họ hâm mộ nhất vẫn là vị Nhiếp Chính quan + đại lão áo đen kia. Đấu tay đôi với Giáo Hoàng luôn cơ mà. Còn có nguồn tin nội bộ nói rằng, cậu đã giải quyết nguy hiểm bí ẩn sau đó, nên có thể cho là lực chiến tối cao trên cõi đời này.
Vậy nên, toàn thể người chơi đều đang xoa tay, ngấp nghé, chờ đợi cơ hội để dựa hơi. Nhưng chỉ tiếc là những người chơi may mắn được thêm bạn với đại lão đều nói rằng sau khi đại lão chiến xong thì offline ngay, sau đó không online tận mấy ngày.
Mà hôm nay, cuối cùng đám người như lang như hổ đó cũng tìm được thời cơ.
"Đại lão áo đen online rồi!!!"
Kênh Thế Giới lập tức bùng nổ.
"Đại lão ơi, anh đang ở đâu đấy anh? Hessen còn nhận người không ạ? Em vừa chịu khó lại đam mê đâm đầu vào chỗ chết, chỉ muốn học mỗi Thiên Tai thôi anh ơi!!"
"Đại lão có thu đồ đệ không? Nhà em lọt top 50 người giàu nhất Tinh Tế nè anh ơi!"
"Trước 50 thì khỏi đi! Đại lão coi em nè, nhà em đứng top 10. Anh mà nhận đồ đệ là có nhà ở thủ đô liền!"
"Đại lão nhìn em đi. Tuy em nghèo, nhưng mà em biết tỏ vẻ dễ thương với làm ấm giường cho anh ó. Lãnh chúa Hessen làm được thì em cũng làm được!!! Tư thế nào cũng chơi hết luôn anh!!! Tới chà đạp em lẹ đi anh!!! Đừng ngại!!"
"Ụ é!! Đồ ác độc!!!"
"Tại sao mày cướp thoại của taoooo!!!"
"Đồ mặt dày này!! Mày xóa lẹ đi để tao viết!!!"
"Cháu ơi, nãy cháu bình luận bị bà cháu thấy rồi kìa. Bà ấy đang vác đao tới tìm cháu đấy, tìm chỗ trốn lẹ đi, đừng bao giờ offline PK với người thật nhá!"
"Bà ơi con biết lỗi rồi mà!!!"
"Lão già, ông mật báo đúng không?!!!"
"Vợ ơi anh biết lỗi rồi!!!"
Người Asanasi hôm nay vẫn nhiệt huyết như thường.
HẾT
💬 Bình luận chương