Ngay sau đó, một chàng trai với mái tóc xanh biển, dung mạo vừa diễm lệ lại vừa dịu dàng ngoi lên từ dưới sông. Tuy gã đang cười, nhưng Tiêu Chỉ cứ có cảm giác như lúc nào gã cũng đang lăm le muốn lột cả cái quần xà lỏn của người ta ra.
"Chào Cậu Bé Quàng Khăn Tím, tôi là Hải Yêu." Chàng trai đó nói.
Tiêu Chỉ nhìn gã: "Teague?"
Đôi mắt của Hải Yêu đầy vẻ nghi ngờ: "Đó là gì? Tôi là Hải Yêu mà."
Tiêu Chỉ: "Nơi này là rừng rậm, Hải Yêu chui ra từ đâu được chứ?"
Hải Yêu mỉm cười: "Tại cốt truyện thiết lập như vậy đó."
Tiêu Chỉ: "Đúng nhỉ."
Hải Yêu vuốt vuốt mái tóc dài của mình: "Vậy thì hãy hoàn thành nhiệm vụ của tôi đi. Nếu như hoàn thành thì tôi sẽ đưa các anh qua sông. Nhưng anh chỉ có một cơ hội thôi, nếu thất bại thì các anh phải tự qua sông đấy. Chỉ là tôi nhắc trước cho anh, trong dòng sông này có rất nhiều thứ kỳ lạ. Bọn họ sẽ không để cho các anh qua suôn sẻ đâu."
Tiêu Chỉ nhìn sói lớn bên cạnh mình. Sói lớn vẫn cứ im lặng, như thể đã giao hết quyền quyết định cho cậu.
Tiêu Chỉ quay đầu lại nhìn Hải Yêu: "Vậy nói nhiệm vụ của cậu ra xem nào."
Đôi mắt xanh lam của Hải Yêu quan sát Tiêu Chỉ, cứ như là đang suy nghĩ gì đó: "Ừm... để tôi nghĩ lại đã."
Đôi mắt của gã liếc khắp nơi, rồi bỗng dừng lại ở một chỗ nào đó. Gã giơ tay chỉ về một hướng: "Có một Thần Sông keo kiệt sống ở bên kia, tôi muốn có chiếc nhẫn bạc của lão!"
Tiêu Chỉ nhìn theo hướng Hải Yêu chỉ, chỉ thấy được một mặt sông phẳng lặng.
Hải Yêu bèn giải thích: "Chỉ cần đứng bên bờ sông, lão sẽ trộm mất thứ quan trọng nhất của anh. Sau đó lão sẽ hỏi anh chọn vàng hay chọn bạc, anh chỉ cần đưa cái bạc cho tôi là được."
Tiêu Chỉ nghi lắm: "Vậy đồ của tôi thì sao?"
Hải Yêu nhún vai: "Bị lão lấy chứ sao. Lão thích nhất là chôm đồ của người khác mà."
Bỗng nhiên, gã nở một nụ cười xảo quyệt, rồi ghé sát vào Tiêu Chỉ, thấp giọng nói: "Cậu Bé Quàng Khăn Tím à, nếu anh không muốn thứ quan trọng của mình bị lão cướp đi thì anh có thể chiến đấu với lão. Nếu như anh thắng, thì sẽ lấy được nhẫn của lão."
Tiêu Chỉ cảm thấy đây mới là mục đích thật sự của kẻ này, bèn hỏi: "Nhưng tôi không có vũ khí, vậy thì chiến thắng Thần Sông bằng cách nào?"
Hải Yêu chỉ vào cái giỏ của Tiêu Chỉ: "Chẳng phải anh đang mang theo vũ khí mạnh nhất thế giới đó sao?"
Nói xong, Hải Yêu lặn xuống đáy nước.
Tiêu Chỉ rũ mắt nhìn thứ được gọi là bánh, nhưng thật ra là vật thể không xác định mang hình hài cục gạch màu đen kia, cậu chợt cảm thấy dù là để nó trong giỏ hay vác nó ra ngoài thì cũng có tính sát thương cực cao.
Theo như hướng dẫn của Hải Yêu, Tiêu Chỉ và sói lớn đi đến một nơi nào đó bên bờ sông.
Họ vừa đến, bỗng có một cột nước bay lên từ dưới sông. Cột nước ấy bay với tốc độ rất nhanh, lao ra khỏi mặt nước rồi xông thẳng về phía Tiêu Chỉ và sói lớn. Do đã được Hải Yêu báo trước, nên Tiêu Chỉ không hề phản kháng, mà chỉ đứng đợi cột nước này lấy đi một thứ của mình.
Vậy mà cột nước xảo quyệt đó lại cuốn mất sói lớn đi.
Tiêu Chỉ: "!!!"
Không ngờ rằng ánh mắt tên Thần Sông này cũng tinh tường lắm đấy.
Nhưng mà... sói có thể sống dưới nước được bao lâu?
Chẳng mấy chốc, mặt sông lại trở nên tĩnh lặng. Một lát sau, mặt nước gợn sóng. Có lão già gầy còm như một khúc cây khô, mặc một bộ áo bào trắng lộng lẫy ngoi từ dưới sông lên, nở một nụ cười ranh mãnh với Tiêu Chỉ.
"Andre!!!" Tiêu Chỉ ngạc nhiên.
"Chào Cậu Bé Quàng Khăn Tím, ta là Thần Sông." Thần Sông trông giống hệt như Andre nói.
Tiêu Chỉ lập tức cảm thấy ngứa tay.
Thần Sông nâng tay lên. Trên tay trái của lão là một bức tượng sói lớn bằng bạc, bên phải là một tượng sói vàng sáng lấp lánh.
Mặt Thần Sông trông cứ như rất yêu thương con người: "Thứ con đánh rơi là sói vàng hay sói bạc?"
Tiêu Chỉ hung dữ cầm cục gạch trong giỏ lên. À không, là bánh đó. Rồi cậu hùng hổ lao đến đánh Thần Sông: "Ứ phải!!! Cọng rau già nhà mi trả A Sâm lại cho ông!!!!"
Hết phần 1
💬 Bình luận chương