Gã vừa nói xong, dưới sông đột nhiên xuất hiện một bóng nước lớn bằng một người. Bóng nước bay về phía Tiêu Chỉ và sói lớn, bao lấy hai người rồi bay lên không trung, bay về một hướng bí ẩn.
Ở con sông bên dưới, Hải Yêu vẫy tay tạm biệt Tiêu Chỉ: "Hẹn gặp lại nhé Cậu Bé Quàng Khăn Tím, có cơ hội thì chúng ta lại hợp tác!"
Bóng nước trong có vẻ mong manh, nhưng khi chở một người một sói thì vẫn nhẹ tênh. Nó bay rất nhanh trên không trung, còn cực kỳ vững chắc, giống hệt như một con tàu bay có thể nhìn toàn cảnh.
Xung quanh không có gì để giải trí, Tiêu Chỉ bèn ngồi xuống. Cậu vừa ngắm nhìn phong cảnh trong rừng rậm vừa v**t v* sói. Không thể không công nhận rằng bộ lông vừa mềm mại lại vừa chắc chắn của sói có một sức quyến rũ khiến con người không thể chối từ.
Sói lớn ngoan ngoãn ghé vào người cậu, cẩn thận gối đầu lên đùi Tiêu Chỉ, để giúp cậu có thể thoải mái v**t v* bộ lông của mình.
Cứ như vậy, bọn họ bình yên đi hết cả quãng đường. Cuối cùng, khi hoàng hôn buông xuống cũng là lúc họ tới được nơi Bà Ngoại ở.
Bóng nước đưa Tiêu Chỉ và sói lớn đáp xuống đất, sau đó vỡ tan, biến thành những bọt nước nhỏ li ti. Chúng rơi trên mặt đất, chẳng mấy chốc đã bị đất hút mất.
Giọng nói đã lâu chưa xuất hiện lại vang lên: "Sau một ngày bôn ba, cuối cùng Cậu Bé Quàng Khăn Tím cũng đến được nhà của bà ngoại. Bình thường, cậu thích nhất là vào nhà của bà ngoại, nhưng không hiểu sao hôm nay cậu có một cảm giác rất lạ."
Tiêu Chỉ ngẩng đầu lên bầu trời, nhưng không thấy bất cứ kẻ khả nghi nào. Cậu lại nhìn sang sói lớn bên cạnh mình. Sói lớn không có phản ứng gì, dường như là không nghe thấy giọng nói đó.
Có lẽ chỉ có mình nhân tài như Cậu Bé Quàng Khăn Tím mới nghe được thôi.
"Cậu Bé Quàng Khăn Tím hãy đi tiếp đi, điều tra bí mật của bà ngoại." Giọng nói đó nói hết câu thì biến mất.
Trước mặt Tiêu Chỉ là một căn nhà gỗ đứng sừng sững, trái ngược hoàn toàn với căn nhà nhỏ trong rừng như cậu tưởng tượng. Cái nhà này to lớn vô cùng, mỗi tầng đều cao gấp mấy lần các căn nhà cao tầng khác. Ngay cả cửa sổ cũng cao bằng chiều cao của hai thanh niên cao lớn cộng lại.
"Có vẻ như "Bà Ngoại"này là một tên khổng lồ..." Tiêu Chỉ nhìn căn nhà rồi nói.
Vậy nên cậu mới cần đến vũ khí như vậy sao? Tiêu Chỉ lại rũ mắt nhìn vào "chiếc bánh" trong giỏ của mình.
Cậu và sói lớn nhìn nhau, sau đó Tiêu Chỉ đẩy cánh cửa gỗ ra.
Hầu hết đồ dùng trong nhà đều được làm bằng gỗ, tỏa ra một mùi hương chỉ thuộc về gỗ. Trong nhà cũng được xem là gọn gàng, sạch sẽ, nhưng lại trống không, chẳng có ai cả.
"Có ai không?" Tiêu Chỉ vừa quan sát căn nhà, vừa thử hỏi: "Tôi đến đưa bánh... Cậu... Cậu Bé Quàng Khăn Tím đây..."
Chính miệng nói ra mấy chứ "Cậu Bé Quàng Khăn Tím" làm cậu thấy ngại quá.
Trong nhà không có ai đáp lại. Khi Tiêu Chỉ đang cảm thấy rất quái dị, thì lại nghe thấy tiếng động lạ vang lên từ căn phòng ở cuối hành lang. Đó giống như là tiếng phát ra khi một v*t c*ng rơi xuống mặt đất.
"Bà Ngoại?" Tiêu Chỉ gọi một tiếng về phía đó, đồng thời nắm chặt lấy Thần Khí mang tên cục gạch của mình.
Mà trong nhà vẫn chẳng có ai đáp lại cậu.
Tiêu Chỉ và sói lớn cũng đã đi đến trước cửa. Hiện tại thì nơi khả nghi nhất chính là đây. Theo như thiết lập quái dị của thế giới này, thì có lẽ cậu buộc phải mở ra xem thử.
Tiêu Chỉ đẩy cửa ra.
Sau cửa chính là một căn phòng ngủ, nhưng trong căn phòng này có gì đó rất lạ. Nơi đây không có bất cứ đồ dùng trong nhà nào khác, chỉ có một chiếc giường cực lớn được đặt ngay chính giữa. Tất cả màn giường đều đã thả xuống, khiến người ta không thể thấy rõ tình hình bên trong, nhưng khi nhìn vào cái bóng thấp thoáng bên trong thì có vẻ như thứ trong đó khổng lồ lắm.
Tiêu Chỉ cẩn thận bước đến bên mép giường: "Bà Ngoại?"
Cuối cùng, lúc này sau màn giường cũng có âm thanh vang lên: "Goo..."
Hết phần 2
💬 Bình luận chương