"Chờ, chờ đã..." Tiếng của tên thú nhân đầu trâu lại vang lên.
"Gì?" Tiêu Chỉ lại giơ pháp trượng lên.
Nhưng chỉ thấy gã gắng gượng đứng lên, rồi đưa cây chùy cháy đen thui đến trước mặt Tiêu Chỉ: "Đây là chiến lợi phẩm tao đã hứa."
Trong văn hoá của Thú Nhân tộc, nếu sau khi bị đánh bại mà đối thủ không nhận chiến lợi phẩm thì đó là một sự sỉ nhục rất lớn đối với bọn họ, có thể sẽ khiến ý chí muốn quyết đấu một trận sống còn của bọn họ cháy bùng lên.
Sau khi bị nướng trong nhiệt độ cao, cây chùy chất lượng không tốt ấy càng trở nên giòn hơn. Nhờ hành động của gã mà nó lập tức tách ra từng bộ phận, biến thành một cái đầu chùy và một cái thân chùy, còn có thêm mấy mảnh rác, trông rất thảm.
Thú nhân đầu trâu: "..."
Tiêu Chỉ nhìn về phía [chùy sắt (nát bét)] nằm lăn lóc trên mặt đất: "..."
Để cứu vãn tình huống xấu hổ này, Tiêu Chỉ vẫn nhặt cây chùy lên bỏ vào ba lô của mình, tạm xem như là đã nhận chiến lợi phẩm rồi, qua một thời gian nữa rồi vứt đi cũng chưa muộn.
Thú nhân đầu trâu ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn về phía Tiêu Chỉ: "Nhớ lấy, người hôm nay mày đánh bại tên là A Cường!".
Sau khi nói xong, hắn vẫn mặc chiếc q**n l*t da báo chữ T gần như tụt xuống, rồi ngẩng đầu ưỡn ngực đi thẳng.
Cậu thấy hơi đau mắt.
Tiêu Chỉ cho rằng việc gặp gỡ A Cường hôm nay đơn giản chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, lại không lường trước được việc sau này luôn bị mấy tên Thú Nhân tộc khác đến khiêu chiến.
Thú Nhân Tộc luôn thích thêm những từ linh tinh như "đại, tráng, cường, mãnh,.." vào tên, hoa mỹ một chút thì là bậc thầy rèn đúc Bruchon, hoặc là kiếm sư vĩ đại Dolestrange, còn không thì cứ thay phiên đặt là A Cường, A Tráng, A Đại. Tiêu Chỉ cũng chẳng nhớ rõ được ai là ai.
Suốt cả đường đi, trong ba lô cũng đã tích góp được gần mười loại vũ khí, mà cậu cũng đã cảm nhận được rõ ràng sự hiếu chiến và dũng mãnh của Thú Nhân tộc.
Cuối cùng cậu cũng đến được vị trí của cột sáng khổng lồ kia, Tiêu Chỉ nóng sắp chết, một phần là bị mặt trời phơi đến sắp khô, một phần là bị lửa mình tự phóng ra hun chín. Trong hoàn cảnh này, thuật đóng băng cũng chỉ có thể tạo ra một quả cầu băng bé xíu, tồn tại còn không được chứ đừng nói là làm mát.
Ở phía trước là biển người đông nghịt, bao quanh phần dưới của cột sáng, đông đúc đến mức gần như có thể nhìn thấy tất cả chủng tộc trên lục địa, có một số còn ghét bỏ đám người ồn ảo phía dưới, bay thẳng lên không trung.
Lúc tập trung đông người Tiêu Chỉ mới phát hiện ra, những người mặc áo choàng đen giống cậu rất nhiều, nhìn kỹ lại thì họ đều là hoả pháp sư. Tiêu Chỉ chợt thấy hơi hoang mang, mấy pháp sư hệ hoả này đều không sợ nóng à?
Dù sao thì bây giờ phó bản thám hiểm vẫn còn chưa mở ra, cậu rảnh rỗi lướt diễn đàn một lát.
[Topic: Phổ cập khoa học về tập tục mặc áo choàng đen của các pháp sư hệ hoả.]
Tin này là sư phụ của chủ thớt nói nhé. 600 năm trước có một vị đại lão mang pháp thuật hệ hoả, thao tác dứt khoát, đam mê PK nhưng chưa bao giờ bị đánh bại. Lần nào đốt xong cũng khoác áo choàng đen bỏ đi, chỉ để lại cho mấy kẻ bại trận một bóng lưng vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn.
Kể từ đó, truyền thuyết về vị áo choàng đen bất bại kia đã bắt đầu lan rộng trong giới hoả pháp, và được rất nhiều người chơi bắt chước làm theo. Sau này mặc áo choàng đen khi đánh nhau trở thành một trong những truyền thống của giới pháp sư hệ hỏa, dù đã trôi qua 600 năm mà vẫn còn lưu giữ được đến hiện tại.
Nhưng thật đáng tiếc, truyền thuyết dù sao cũng chỉ là truyền thuyết, không hề có ai biết được vị đại lão năm đó là ai.
L1. Ông trùm ruộng dưa:
Hóng drama nào. Bất bại là thật, nhưng mà để tôi bổ sung tí xíu, theo như ông cố của ông cố của ông cố của ông cố của ông cố tôi nói, thì đại lão kia xử xong không đi liền đâu, còn cướp chiến lợi phẩm nữa.
L2. Lảng vảng:
Nghe bảo một đồng vàng cũng không thèm chừa lại.
L7. Tôi rất nghèo:
Đúng rồi, tôi nghe nói mấy người bị vị này đánh xong thì ngay cả cái quần xà lỏn cũng bị lột.
L55. Thật là đáng sợ!!!:
Đại lão khủng khiếp thế!
L111. Không muốn cố gắng:
Phải giấu cái quần xà lỏn thân yêu lẹ lẹ thôi.
Tiêu Chỉ vô cảm gấp sổ thông tin lại: ""
Không phải tôi! Tôi không có! Mấy người đừng có tung tin vịt! Ai mà thèm mấy cái quần xà lỏn làm gì?
Ngay lúc này, ở phía xa đột nhiên trở nên ồn ào, Tiêu Chỉ nhìn về hướng phát ra âm thanh, lại thấy một đội Kỵ sĩ Vong Linh đang từ xa tiến đến.
Cùng với bọn họ còn có một con Cốt Long thật lớn bay ở phía xa xa.
"Là quân đoàn của Hessen!"
"Trên lưng Cốt Long là lãnh chúa Hessen hả?"
"Thật ra lần này mở phó bản gì thế? Ngay cả ông trời này cũng bị kéo tới?"
Cách nhau xa như thế, Tiêu Chỉ cũng nhìn không rõ được mặt người ngồi trên lưng con rồng, chỉ có thể thấy người đó hình như mặc áo giáp màu đen, mái tóc thì có lẽ là màu bạc, còn lại thì không thấy rõ. Cậu hơi lo lắng sờ sờ mặt mình, mặt cậu lúc này đã thay đổi rồi, chắc là không sao đâu.
Những người chơi còn lại tuy không nhìn rõ được dáng vẻ của lãnh chúa Hessen, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc họ quẩy tung trên Kênh Thế Giới:
"Mấy người nghĩ xem, liệu lãnh chúa Hessen có phải là một mỹ nhân không?"
"Tôi lại nghĩ nếu có lực chiến cỡ này thì phải là một người đàn ông cực kỳ cực kỳ mạnh mẽ."
"Tóc bạc lỡ đâu là một ông già thì sao?"
"Chắc chắn là mỹ nhân!"
"Người đàn ông siêu mạnh mẽ!"
"Ông già!"
"Có dám đến gần nhìn cho rõ không?"
"Đi thì đi! Ai sợ ai chứ?"
Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, ba bóng người từ dưới bay lên không trung, dùng tất cả vật phẩm của họ lao về phía con cốt long. Bọn họ di chuyển rất nhanh, chỉ để lại tàn ảnh trên không trung.
Không rõ vị trên lưng cốt long kia đã làm gì, nhưng tất cả mọi người ở đây chỉ nghe thấy được tiếng kiếm rời vỏ. Ba người chơi kia lập tức rơi xuống, đi du lịch thế giới Asanasi.
Nói về kỹ năng tự tìm đường chết, nếu người chơi xếp thứ hai, thì không có bất kỳ ai trên lục địa này dám đứng thứ nhất.
"ĐM! Tôi còn tưởng là tôi có thể trụ được trong ba giây! Giết người trong một giây thiệt là tàn nhẫn!!!!
"Còn chưa kịp thấy gì đã mất máu chết!"
"He he he. Cái hình này là trước khi chết tôi chụp được nè."
[Hình ảnh]
"..."
"Cái này..."
"Chẳng lẽ là 'xen xọt' trong truyền thuyết đó à?" (làm mờ)
"Mấy người nghĩ vì sao hắn lại đánh chúng ta? Mấy lời chúng ta nói trên kênh thế giới hắn cũng đâu có nhìn thấy."
"Hắn là Boss bự bậc đại lão. Hắn cần gì phải có lý do, muốn đánh thì đánh thôi."
"Anh nói cũng đúng..."
"+1"
Ngay lúc ấy, cột sáng đang bình thường bỗng nhiên tan biến. Tất cả mọi người đều cảm thấy mặt đất dưới chân sụp xuống, sau đó đồng loạt rơi xuống hố.
Phó bản thám hiểm đã mở...
Hết chương 14
💬 Bình luận chương