Đối với người chơi, khi nhìn thấy hộp, bình gì đó trong phó bản thám hiểm thì chắc chắn là sẽ muốn mở ra xem, vì biết đâu bên trong sẽ chứa vật phẩm quý hiếm gì đó, mà Tiêu Chỉ cũng không ngoại lệ.
Cậu đi qua, chuẩn bị đứng từ xa đập ra xem thử, lỡ đâu trong đó có gì nguy hiểm thì trốn cũng tiện hơn.
Bỗng nhiên, một âm thanh rất nhỏ tập kích cậu từ phía sau, nhờ vào trực giác nhiều năm của người chơi hệ chiến, Tiêu Chỉ nghiêng người một cái đã rời khỏi vị trí ban đầu, sau đó cậu vừa trở tay thì đã có một quả cầu lửa bay ra.
Cậu chẳng thấy lạ gì với thao tác này nữa, người chơi hệ Thích Khách của 600 năm trước cũng thích đâm sau lưng như vậy. Không ngờ rằng đã qua 600 năm, thế nhưng bọn họ vẫn không hề tiến bộ chút nào. Tiêu Chỉ không khỏi thấy đau lòng vì trí tưởng tượng của bọn họ.
[Trước Khi Cha Mày Chết] là một thích khách, cũng là một trong những người chơi vào được phó bản thám hiểm trong lúc này.
Nhờ vào kỹ năng ẩn thân, gã có thể tránh thoát được những tên Kiến Lính không quá mạnh ở ven đường một cách rất dễ dàng. Gã và Tiêu Chỉ gần như phát hiện căn phòng này cùng lúc, chẳng qua chỉ là đến từ hướng khác nhau mà thôi.
Đối mặt với đối thủ cạnh tranh đột nhiên xuất hiện, còn là một pháp sư yếu nhớt, nên [Trước Khi Cha Mày Chết] không thèm suy nghĩ gì, dứt khoát đâm sau lưng một phát, quyết định tiễn lên đường trước rồi tính sau.
Đánh lén thuộc về sát thương trí mạng, nên nó được tăng sát thương. Sức phòng thủ của pháp sư vốn không cao, vậy thì chỉ cần ít nhất một chiêu là có thể khiến đối thủ bị mất nửa thanh máu, rồi thêm một kỹ năng nữa là gần như có thể đưa về điểm hồi sinh rồi.
Những lại không ngờ rằng, người chẳng bị tiễn đi, mà gã lại bị cầu lửa đập vào mặt, thoát khỏi trạng thái ẩn thân.
[Trước Khi Cha Mày Chết] lập tức trở nên cảnh giác hơn, xem ra lực chiến của tên pháp sư này cao hơn tưởng tượng của gã.
Nhưng gã không hề hoảng hốt, nếu đã dám vào phó bản thám hiểm, thì đương nhiên là những người chơi trà trộn ở trấn nhỏ không thể sánh được với gã. Gã nắm chặt dao găm rồi thực hiện động tác tấn công giả, một tay khác thì đã thủ sẵn phấn mù.
Phấn mù là một kỹ năng của thích khách, rất hữu dụng khi đối phó với loại pháp sư cần có độ chính xác cao như này.
Nhưng không ngờ rằng Tiêu Chỉ cũng chú ý đến động tác giả của gã. Cậu vờ như không thấy dao găm đang xông tới, thay vào đó, cậu nâng pháp trượng lên đánh vào tay kia của [Trước Khi Cha Mày Chết], dứt khoát đánh rơi hết phấn mù.
Thôi khỏi nói, chắc chắn rất đau, vì sát thương vật lý của Truy Hồn Giả có phải tham số giả dối đâu.
[Trước Khi Cha Mày Chết] ngơ cả ra, tên này không phải pháp sư hệ hỏa à? Tại sao lại đánh đau dữ vậy? Chẳng lẽ thằng này là một thằng thần kinh lại còn mắc bệnh hoang tưởng tuổi dậy thì muốn tu luyện cả phép thuật lẫn võ công?
Mọi người đều biết, ở trong ZERO, chuyện pháp sư muốn học kỹ năng cận chiến cũng không phải không thể. Nhưng với thân thể nhỏ nhắn yếu ớt đó của họ, thì lực sát thương nhỏ bé đến tội nghiệp. Mà họ lại không có tốc độ và kỹ năng ẩn thân như thích khách, nếu chủ động đến gần thì cũng như dâng đồ ăn đến tận miệng vậy, còn mất đi lợi thế về khoảng cách nữa.
Trừ phi bọn họ cố ý học hoàn chỉnh kỹ năng cận chiến, nhưng nếu đã vậy thì tại sao lúc đầu không chơi cận chiến luôn đi?
Theo thời gian, việc muốn tu luyện cả phép thuật và võ công đã trở thành một kiểu châm biếm về những người chơi mắc bệnh hoang tưởng tuổi dậy thì.
Lợi dụng thời gian trì trệ ngắn ngủi của đối thủ, Tiêu Chỉ bắt lấy cơ hội này để tung ra một mớ cầu lửa nhằm chia sẻ hơi ấm cho gã.
Ăn vài lần, [Trước Khi Cha Mày Chết] mới giật mình, gã phải xoay mòng mòng tại chỗ mấy lần mới thoát khỏi phạm vi tấn công của Tiêu Chỉ.
Má nó! Vậy chẳng phải là chơi cả phép thuật lẫn võ công à?
Vô lý!
[Trước Khi Cha Mày Chết] cẩn thận nhìn về phía Tiêu Chỉ, gã chợt nhận ra rằng mình không thể hiểu được kế hoạch của người này.
Tiêu Chỉ cũng nhìn lại [Trước Khi Cha Mày Chết], cậu đang chờ đối phương lộ ra sơ hở để đập thêm vài phát nữa.
Hai người đang ở thế giằng co, bỗng nhiên mặt đất hơi rung lắc, sau đó là lần hai, lần ba...hình như động tĩnh lúc hai người đánh nhau đã chọc phải thứ gì đó rồi.
Không hề có dự báo trước, mặt đất chắc chắn dưới chân bỗng nhiên lại hóa thành cát lún, lực hút cực lớn tác động lên mắt cá chân hai người, dường như muốn nuốt chửng bọn họ.
Càng nguy hiểm hơn chính là sự xuất hiện của một tên Kiến Lính cao lớn cường tráng hơn nhiều với Kiến Lính bình thường. Nó từ từ trồi lên từ cát lún, lớp giáp xác trên người nó cũng dày và lộng lẫy hơn Kiến Lính bình thường nhiều.
Là thủ lĩnh Kiến Lính
Thủ lĩnh Kiến Lính không bị ảnh hưởng bởi lực hút của đầm lầy, nó múa may trường thương trên tay, bỗng nhiên đâm về phía Tiêu Chỉ.
Trong lúc nguy cấp, Tiêu Chỉ dùng Ảo Ảnh Lửa để thoát khỏi đòn này.
Đòn đầu tiên không trúng, thế là Thủ lĩnh Kiến Lính lại giơ vũ khí lên, mà mục tiêu của nó lần này là [Trước Khi Cha Mày Chết] .
[Trước Khi Cha Mày Chết] liều mạng giãy giụa, lại phát hiện rằng mình càng lún sâu vào cát hơn. Gã buộc phải dùng dịch chuyển tức thời mới có thể tạm thoát thân, nhưng thời gian hồi chiêu của dịch chuyển tức thời rất lâu, vậy thì sau đó phải làm sao?
Bên Tiêu Chỉ cũng chẳng lạc quan hơn là bao, Ảo Ảnh Lửa cũng có thời gian hồi chiêu rất dài, hơn nữa động tác thực hiện nó cũng khá phức tạp. Cậu không thể đứng vững trong cát lún, nên cũng không có cách nào duy trì sai số thao tác trong vòng 15% để sử dụng kỹ năng phát nổ.
Cát lún dưới chân đang không ngừng kéo chân bọn họ, khiến động tác của bọn họ càng trở nên chật vật hơn.
Nhưng sự việc bất ổn hơn nữa lại xảy ra, bỗng nhiên những tiết sột soạt vang lên trong không gian tĩnh lặng, vô số bọ cánh cứng đen như mực bò ra từ bên trong, rồi lẫn vào cát lún, bò về phía hai người.
[Trước Khi Cha Mày Chết] cách chúng nó khá gần, chẳng bao lâu đã bị chúng nó cắn cho một cái, thế là cổ bỗng xuất hiện cảm giác vừa đau vừa ngứa...thế mà lại có độc!
[Trước Khi Cha Mày Chết] không nhịn được nữa, kêu lên đau đớn.
Tiêu Chỉ thấy vậy thì hiểu ngay, tốt nhất là đừng để bị cắn. Nhưng xung quanh lại không có chỗ đặt chân, thì cậu biết thoát thân thế nào đây?
Ngay lúc này, bỗng nhiên ánh mắt Tiêu Chỉ rơi vào chỗ phía sau Thủ lĩnh Kiến Lính, đen thui, tròn vo, cứng ngắc...cái mông đó, trông có vẻ vừa rộng vừa kiên cố nhỉ?
Đã có ý tưởng, thế là Tiêu Chỉ bèn triệu hồi Cơn Lốc Lửa. Đám bọ li ti đó lập tức bị ép lùi về phía [Trước Khi Cha Mày Chết], phận làm sâu bọ, nên chúng nó rất sợ lửa.
[Trước Khi Cha Mày Chết] bị một đám sâu bọ vây quanh: "Đậu xanh rau má! Người anh em à, ác đến vậy luôn đó hả?!!
Gã phẫn nộ nhìn Tiêu Chỉ, nhưng lại phát hiện ra cậu đang quay lưng với mình, rồi đi về phía Thủ lĩnh Kiến Lính.
[Trước Khi Cha Mày Chết]: "..."
Bạn tổn thương tôi, thậm chí đến kết cục của tôi thế nào bạn cũng ứ thèm nhìn.
Tiêu Chỉ không quan tâm đến tiếng la hét phía sau, chỉ cố gắng né tránh những đòn tấn công của Thủ lĩnh Kiến Lính, thậm chí còn phải cố chịu vài vết thương. Cuối cùng cậu cũng tìm được cơ hội ném một quả cầu lửa gây choáng qua.
Nhân cơ hội tên Thủ lĩnh Kiến Lính bị choáng váng trong thời gian ngắn, Tiêu Chỉ bỗng nhiên xoay người bò lên trên mông của nó. Sau khi chạy lấy đà vài bước trên mông nó, thì lập tức thả người nhảy ra ngoài.
Cú nhảy này của cậu dừng ngay rìa ngoài của bãi cát lún, lực hút của nơi này rất yếu, nên cậu không cần cố sức thì đã thoát ra khỏi cát lún rồi. Sau đó Tiêu Chỉ bỏ đi không thèm quay đầu lại, chỉ để lại một bóng lưng lạnh lùng tàn nhẫn.
[Trước Khi Cha Mày Chết] chứng kiến toàn bộ quá trình: "..."
Bây giờ gã hối hận rồi, cực kỳ hối hận. Nếu trời xanh cho gã thêm một cơ hội nữa, thì vào giây phút đầu tiên gặp Tiêu Chỉ, gã sẽ quỳ xuống hô to: Ba ơi, gánh con!
Chẳng bao lâu sau, Thủ lĩnh Kiến Lính vừa mới phục hồi tinh thần bắt tay với đám bọ đưa gã về thế giới Asanasi.
Hết chương 15
💬 Bình luận chương