Đội trưởng của bọn họ tên là [Trước Khi Ông Mày Chết], là kiếm sĩ của đội.
Bốn người quan sát tình hình xung quanh hầm mộ chính, chợt phát hiện ra tiểu đội đổ đấu đang ăn cắp. Sau đó bọn họ dứt khoát mặc kệ đám người đó, chuyển qua xem cuộc chiến trên đài.
"Là lãnh chúa Hessen và Kiến Hậu!"
"Trông Kiến Hậu giống như không chịu nổi nữa, chúng ta có nên..."
"Lên! Cướp Kiến Hậu về đây! Chú ý đánh lén thôi, đừng để lãnh chúa Hessen đánh trúng."
Nói xong, đám người này quyết đoán xông lên đài cao.
Tiểu đội đổ đấu nhỏ giọng thì thầm:
"Bọn họ muốn cướp boss của lãnh chúa Hessen à?"
"Chúng ta có nên nói cho họ biết mấy thứ nằm đầy đất này là kiệt tác của ông trời kia không?"
"Kệ đi, chúng ta cứ phụ trách hóng biến là được."
"Tuy rằng tôi đã đoán được kết cục rồi..."
"Tôi cũng vậy."
Frost đang chiến đấu với Dana, bỗng nhiên một mũi khoan băng nhọn hoắc bất ngờ lao về phía lưng hắn. Frost khẽ nhấc chân, né đòn tấn công này.
Hắn nhìn về phía sau, lập tức thấy được một tên pháp sư hệ băng đang đứng ở phía xa niệm thần chú.
Sau đó là hai tiếng súng "đoàng đoàng" vang lên ngay bên cạnh hắn, mục tiêu chính là đầu hắn. Bóng dáng Frost lóe lên, sau đó hơi cách xa Dana.
Nhân cơ hội này, [Trước Khi Ông Mày] chết nhảy lên từ bên dưới đài, bất ngờ dùng một kiếm đâm vào lưng Dana.
Kế hoạch của gã rất hoàn hảo, dưới những đòn tấn công của lãnh chúa Hessen, lúc này Dana bị thương không nhẹ, trông có vẻ không thể đứng vững nữa. Mà gã chỉ cần tấn công vào nơi trí mạng của bà, là có thể lấy đầu Dana ngay lập tức.
Sau đó gã sẽ lợi dụng thời cơ khi Dana chết để nhặt đồ rơi ra. Cho dù lãnh chúa Hessen kịp nhận ra rồi kết liễu gã trong một chiêu, thì gã vẫn không hề lỗ.
Chiêu này của gã rất suôn sẻ, nó đâm thẳng qua lưng Dana, xuyên qua cả ngực. Mà Dana gần như không hề giãy dụa, cứ thế ngã vật xuống. Phiến đá trong tay bà cũng rơi xuống đất, biến thành vật vô chủ.
[Trước Khi Ông Mày Chết] mừng thầm trong lòng, bước lên một bước rồi nhặt phiến đá lên.
Lúc này, Kiến Hậu hoàn toàn tử vong khiến cho cả hầm mộ chính đều rung lên.
Vách tường đã bỗng bong ra từ mảnh, rồi không ngừng rơi xuống
Lãnh chúa Hessen liều mạng vung kiếm cản lại, nhưng tảng đá vừa to lại vừa nặng, còn kéo theo một áp lực không thể chống lại được, đè chặt hắn xuống.
Lãnh chúa Hessen giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng từ bả vai đến hết phần th*n d*** của hắn đều đã bị tảng đá đè lên, không còn phát huy sức mạnh được nữa.
Bộ dạng này đúng thật là mặc người xâu xé.
[Trước Khi Ông Mày Chết] mừng như điên, đây đúng là trời giúp gã! Chẳng lẽ hôm nay chính là ngày danh tiếng gã sẽ vang dội khắp thế giới của ZERO, giết cả Kiến Hậu Dana và lãnh chúa Hessen, khắp lục địa này không ai làm được cả!
Nhưng bây giờ, cơ hội đó đang bày ra trước mặt gã!
[Trước Khi Ông Mày Chết] giơ kiếm lên, đột ngột đâm về phía lãnh chúa Hessen đang nằm bẹp trên đất.
Sau hôm nay, gã chính là người chơi đỉnh nhất lục địa!!! Nhược Diệp, Longinus, Pháp sư hệ hỏa thần bí dạt ra hết đi!
Một người diệt cả hai boss, chỉ có gã mà thôi!
Kiếm của gã đâm vào cổ của lãnh chúa Hessen, nhưng mũi kiếm lại truyền đến cảm giác trống rỗng, giống như thứ gã đâm không phải thực thể, mà chỉ là không khí thôi.
Bỗng nhiên, gương mặt chết chóc của Dana xuất hiện ngay trước mặt [Trước Khi Ông Mày Chết].
Gương mặt kia dán sát vào mặt gã, gần như là trán chạm trán. Tròng mắt u ám như than chì nhìn chằm chằm vào gã, đến mức gã có thể ngửi được mùi của hương liệu chống phân hủy trên người Dana.
Suốt cuộc đời, Dana đã bị ám sát vô số lần, nên việc phản k*ch th*ch khách đã trở thành bản năng của bà. Đừng nói đến khả năng ám sát đầy sơ hở của tên kiếm sĩ này còn thua xa đám thích khách đứng đầu lục địa đã từng chết trong tay bà.
Mấy thủ thuật cỏn con này làm sao đánh trúng được bà?
[Trước Khi Ông Mày Chết] đã hiểu, tất cả những gì trải qua vừa rồi chỉ là ảo giác, nhưng gã không biết mình bị trúng chiêu từ lúc nào.
Bây giờ có biết thì cũng đã muộn rồi, gã cảm thấy hai mắt mình tối sầm, sau đó không còn biết gì nữa.
Thấy đội trưởng bị Dana đang trọng thương g**t ch*t bằng một chiêu, ba người còn lại của tiểu đội lập tức cuống hết lên. Mà lúc này, lãnh chúa Hessen cũng vung một đường kiếm về phía tên pháp sư.
Pháp sư hoảng loạn, co giò chạy thục mạng, còn vừa chạy vừa la: "Nhanh nhanh nhanh nhanh, cho tôi một cái khiên!!"
Mục sư nghe vậy thì bắt đầu cầu nguyện ngay, sau đó có một cái khiên tròng lên người...lãnh chúa Hessen.
Mục sư: "..."
Pháp sư: "CMM! Mày bên kia hả?"
Mục sư: "Má mày! Ai kêu mày vừa chạy vừa uốn éo như lăng quăng?! Ông đây nhắm không chuẩn!!"
Pháp sư: "Tao..."
Tên này còn chưa kịp nói xong thì đường kiếm đã đến, đưa cậu ta bay thẳng về điểm hồi sinh.
Mục sư và xạ thủ cũng không thoát được. Lãnh chúa Hessen và Dana chia nhau mỗi người một đứa, khử bọn họ rất nhanh gọn.
Sau đó hai người lại lao vào chiến đấu kịch liệt.
Sau mấy đợt tấn công, Frost mới tìm được đúng thời cơ rồi đâm một kiếm xuyên qua ngực Dana. Vết thương vốn đã trí mạng ấy bây giờ lại bị tấn công, thế là cơ thể Dana lập tức cứng đờ, đóng đinh trên quan tài.
Vết thương kiểu này không đủ để g**t ch*t hoạt thi, nhưng cũng đã đủ khiến bà tạm thời mất năng lực phản kháng. Frost không có hứng thú gì với việc giết bà, mục tiêu của hắn trước giờ vẫn luôn là Phiến Đá Hồi Ức.
Frost tiến lên một bước, chuẩn bị lấy Phiến Đá Hồi Ức trong tay Dana.
*
Khi cảm giác dịch chuyển biến mất, dựa theo suy đoán khi nãy thì nơi này phải là hầm mộ chính.
Nhưng giờ phút này, trước mắt Tiêu Chỉ chỉ có một màu bạc trắng, và cả một bóng người mặc áo giáp đen tuyền đang đứng trước mặt cậu. Khoảng cách của hai người dường như chưa bằng một nắm tay.
Mà thứ bạc trắng trước mắt cậu, chính là mái tóc của người này.
Tuy khoảng cách rất gần, nhưng Tiêu Chỉ vẫn nhận ra bóng dáng này chính là người mà khi trước cậu đã nhìn thấy ở phía xa. Chính là người đã phát lệnh truy nã cậu, cũng là người chuyên phát cơm hộp cho người chơi – lãnh chúa Hessen.
Càng đáng sợ hơn chính là, bởi vì muốn chạm đến Trận pháp Dịch Chuyển, vậy nên tay Tiêu Chỉ vẫn đang ở trạng thái vươn về phía trước.
Mọi người đều biết, áo giáp vì giúp người mặc dễ dàng hoạt động, một số bộ phận trên cơ thể sẽ không được bọc kim loại, ví dụ như...mông.
Ngay lúc này, bàn tay vươn ra của Tiêu Chỉ vừa vặn đặt lên mông của lãnh chúa Hessen.
Nhưng chưa hết đâu, cuộc đời không bao giờ ngừng quay xe, khi bạn cho rằng mình đã đủ xui xẻo rồi, thì hiện thực sẽ xé nát ảo tưởng đó của bạn.
Tuy rằng người nọ đưa lưng về phía Tiêu Chỉ, chỉ nhìn thấy được một mái tóc bạc xõa tung. nhưng trong khoảng cách gần như vậy, Tiêu Chỉ có thể ngửi được hương gỗ đăng đắng đặc trưng của Hessen thoang thoảng trên cơ thể người đó.
Mùi hương đó cũng có thể xem như là thơm, nhưng lại khiến cho người ta cảm nhận được cái lạnh thấu xương, tỏa ra cảm giác người sống chớ lại gần.
Ngay tại thời khắc ngửi được mùi hương ấy, Tiêu Chỉ đã biết người này là ai...
A Sâm.
Bỗng nhiên bốn chữ cực lớn, sáng rực, còn có cả hiệu ứng âm thanh xuất hiện trong đầu Tiêu Chỉ:
TRỜI – MUỐN – DIỆT – TA –
Tại sao A Sâm lại là lãnh chúa Hessen???!!!
Vì sao A Sâm lại muốn truy nã cậu???!!!
Tại sao A Sâm lại phải xuất hiện trước mặt cậu vào đúng thời khắc này? Lại còn phải dùng khoảng cách như này nữa??!!
Tiêu Chỉ không bao giờ dám nghĩ đến, cảnh tượng lâu ngày gặp lại nhau, lại xuất hiện trong tình huống còn chưa kịp nói chuyện, thì cậu đã xuất hiện từ hư không, sao đó hèn hạ sờ mông người ta.
Đúng là nơi cái chết bắt đầu.
Trên người mình vẫn còn đang treo cái lệnh truy nã của Hessen, nên dù nhìn thế nào thì bây giờ cũng không phải thời cơ để gặp nhau trong vui vẻ hòa thuận.
Thế nhưng, một suy nghĩ cực kỳ quái dị bỗng nhiên xuất hiện trong đầu Tiêu Chỉ...
...Có người tuy trông lạnh như băng vậy thôi, chứ thật ra...mông cũng mềm lắm.
Tuy rằng đã có vô số suy nghĩ chạy vèo vèo trong đầu cậu, nhưng sự thật là chỉ mới có một giây mà thôi.
Nhưng trong một giây này, dường như thế giới đã bị nhấn nút tạm dừng.
Tiêu Chỉ là do bị đả kích quá mạnh, bên chỗ Frost cũng đang bị đứng hình không rõ nguyên do, nhưng những người chơi thì chỉ là vì không hiểu tình hình mà thôi.
Live stream lập tức bùng nổ.
Từ góc quay của tiểu đội đổ đấu, thì bọn họ không thể nhìn được tay Tiêu Chỉ thật ra đang dừng ở nơi nào.
Chỉ thấy được một tia sáng lóe lên từ hư không ngay sau lưng lãnh chúa Hessen, sau đó một bóng người mặc áo choàng đen bỗng nhiên xuất hiện, dựa vào thực lực của mình khiến lãnh chúa Hessen đứng hình rồi.
Mọi người đều biết, trên lục địa này, người thích ăn mặc như vậy nhất chính là người Asanasi bọn họ.
[Như này chắc là mới cho lãnh chúa Hessen một dao nhỉ? Đâm sau lưng à?]
[ĐM! Đỉnh...]
[Dám đâm sau lưng lãnh chúa Hessen, thích khách ngầu vãi! Tôi muốn đổi!]
[Không đúng! Áo đen! Đây chắc chắn là Pháp sư! Pháp sư hệ hỏa!]
[Pháp sư cứng dữ vậy sao?]
[Đại lão à, lá gan của ngài không bình thường tí nào!]
[Chẳng lẽ tu cả phép thuật và võ công đỉnh vậy à, hay là tôi cùi quá nên luyện không được?]
[Từ từ...Sao tôi cứ cảm thấy cái vị áo đen này quen quen thế nào ấy.]
Bởi vì cảnh tượng khó tin này, người chơi đồng loạt rơi vào trạng thái tự nghi ngờ đủ thứ.
Frost bị đả kích trong giây lát, rồi tìm lại được lý trí. Tuy hắn đã từng gặp vô số người muốn ám sát mình, nhưng chưa có người nào dám làm ra việc to gan như vậy với hắn.
Hơi thở lạnh lẽo tràn ngập nguy hiểm từ trên người hắn tỏa ra, sát ý lặng lẽ lan tràn khắp nơi.
Frost từ từ quay mặt lại, hắn thật sự rất muốn nhìn xem cái tên to gan đó là ai.
Tiêu Chỉ cũng chú ý đến động tác của A Sâm. A Sâm đang từ từ quay về phía cậu, mà cậu cũng đã nhìn thấy được sống mũi cao thẳng của người ta rồi. Chỉ thêm một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi là cậu sẽ bị phát hiện mất!
Trái tim Tiêu Chỉ đập liên hồi, cậu cảm thấy như trái tim không còn nghe theo sự khống chế nữa, nó chỉ muốn phá nát xiềng xích rồi lao thẳng ra ngoài mà thôi.
Người chơi chẳng hề biết chân tướng nên vẫn cứ nín thở chờ diễn biến tiếp theo. Vậy cuối cùng là đại lão ám sát lãnh chúa Hessen thành công, hay lãnh chúa đảo ngược tình thế xử đại lão đây?
Nhưng không ngờ rằng, người vừa xuất hiện trước mắt bao người lại đột nhiên biến mất giống hệt như khi xuất hiện.
[Biến mất?]
[Thuật tàng hình?]
[Không phải đâu, thuật tàng hình cần phải có động tác thực hiện, cậu ta có làm gì đâu.]
[Tình huống này là sao thế?]
[Tình huống này là rớt mạng trong truyền thuyết của thời kỳ Trái Đất ấy hả?]
[Có mới lạ. Thời này còn ai rớt mạng nữa? Chẳng lẽ cậu ta vào viện bảo tàng dùng cáp mạng thời Trái Đất hả?]
[Tốc độ mạng của loại này chậm lắm, đường truyền cũng không ổn định. Chẳng lẽ chơi game còn cần router à? Đại lão vậy mà cũng đam mê cuộc sống phục cổ hả?]
[Bây giờ muốn kéo dây mạng này phải tốn tiền bằng N căn hộ đó.]
[Không thể nào, không thể nào. Mạng kiểu này chơi ZERO kiểu gì?]
[Bản đầu tiên của ZERO cũng hoạt động trong tình hình internet như thế mà.]
[Mấy người cũng không xem bây giờ là thời đại nào rồi. ZERO bây giờ có giống với hồi đó nữa đâu. Dung lượng nhiều như vậy, loại mạng già khú đó sao gánh nổi?]
[Mấy người get lộn trọng điểm rồi. Tôi chỉ muốn biết đại lão biến mất như nào thôi.]
[Tôi nghĩ là vật phẩm dịch chuyển. Trên lục địa có nhiều vật phẩm bí ẩn như thế, chắc chắn có thứ chúng ta chưa từng gặp.]
[Cũng có thể là kĩ năng che giấu đó, đây là phó bản Thám Hiểm, có xuất hiện thứ gì cũng chẳng lạ.]
[Má nó! Đây gọi là đã là người tài thì gan cũng lớn, thọc phát chạy ngay, không cho người ta cơ hội quay đầu lại luôn, k*ch th*ch.]
[k*ch th*ch +1]
[k*ch th*ch +2]
Người xem live stream thảo luận sôi nổi, nhưng tiểu đội đổ đấu lại im như thóc.
Bây giờ, những thứ có thể di chuyển được ở nơi này, chỉ còn lại bọn họ, và...lãnh chúa Hessen đang rất muốn giết người.
Bọn họ trơ mắt nhìn lãnh chúa Hessen liếc mắt về phía sau, khi nhận ra đã không còn ai, mới quay đầu nhìn về phía trước, đúng lúc đối mặt với mấy kẻ đang run bần bật như họ.
"Có phải chúng ta nên nói gì đó không?"
"Đầu...đầu hàng nha."
"Có khi nào hắn nhắm trúng bọn mình không?"
"Có lẽ..."
"Chắc là trong mắt hắn, level của chúng ta tương đương với không tồn tại nhỉ? Đừng nói gì hết, giả bộ như chúng ta là vật trang trí đi..."
"Cũng có lý..."
Nhưng chỉ trong nháy mắt, lãnh chúa Hessen lại thu ánh mắt về, rồi vươn tay lấy đi Phiến Đá Hồi Ức trong tay Dana.
Tiểu đội đổ đấu thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, có lẽ là nghĩ đến chuyện người chơi phải đi đường xá xa xôi như vậy để về nhà cũng chẳng dễ dàng gì, thế là lãnh chúa Hessen đột nhiên vung kiếm lên, vô cùng tốt bụng, dễ mến, ân cần đưa cả bọn về thế giới Asanasi.
Thế giới Asanasi.
"ĐM, có liên quan gì đến chúng ta đâu! Chúng ta đâu có chung đường với đại lão đâm sau lưng!"
"Hắn lạnh lùng, hắn vô tình, hắn gây sự vô cớ!"
"Tôi lại cảm thấy, hắn nhịn chúng ta lâu như vậy đã là kỳ tích rồi..."
Hết chương 17
💬 Bình luận chương