Tiêu Chỉ lặng lẽ đi về một nơi hẻo lánh mà không để lộ chút sơ hở nào, thế là tên bám đuôi phía sau cũng đuổi theo cậu.
Cậu không biết đường đi nước bước ở nơi này, nhưng nhờ vào hướng dẫn của bản đồ game, nên cậu cứ như dân bản địa, thong thả đi qua từng con hẻm.
Cuối cùng cũng đến được một hẻm nhỏ không người.
"Phía trước, đi hướng nào vậy? Bên kia là ngõ cụt."
Tiêu Chỉ dừng chân rồi quay đầu lại nhìn, bỗng thấy hai người đàn ông khoác áo choàng màu bạc kỳ quái đang đứng ở chỗ ngoặt, áo choàng của bọn họ nát tươm, chất liệu cũng rất lạ.
Mỗi người đều cầm một cây gậy sắt trong tay, tiếp cận Tiêu Chỉ từ hai bên trái phải. Mà phía sau Tiêu Chỉ là ngõ cụt, nếu cậu muốn bỏ trốn thì chỉ có thể đi về phía trước, nhưng vị trí của bọn họ vừa khéo lại phá hỏng đường chạy trốn của cậu.
"He he, đường Tân Thành không phải là nơi mà người ngoài có thể tùy tiện đi qua."
"Tao trên mái nhà nhìn thấy mày, mày lại có thể sống sót ra khỏi cái thành phố hoang phế kia, chắc chắn là trên người mày có mặt nạ phòng độc đúng không? Giao ra đây, giao ra tao sẽ cho mày đi!"
"Đừng nghĩ đến chuyện cầu cứu, dù mày có hét to cách mấy cũng không có ai cứu đâu."
Hai người này đều là mấy tên du côn không nghề ngỗng cũng không có học thức của Tân Thành. Thật ra cư dân Tân Thành đều như thế cả, không hề có bất kỳ cư dân bình thường thật thà nào.
Bọn họ hiểu rõ hoàn cảnh ở D8796-11 khắc nghiệt như thế nào, nếu như bọn họ không có mặt nạ phòng độc thì không có cách nào sống sót ở bên ngoài, ngay cả khi ở bên trong thành phố cũng cần phải khoác thêm một cái áo choàng bạc loại này để tránh bị ánh sáng chiếu trực tiếp. Còn khi ra ngoài thì cần phải có những trang bị cao cấp có tác dụng phòng hộ, mà đó không phải là thứ mà loại vô danh tiểu tốt, gánh nặng của dân chúng như bọn họ có thể có được.
Nhưng bây giờ bỗng nhiên lại xuất hiện người chỉ cần hai chân là có thể đi được, vậy không phải dê béo thì là gì nữa?
Hai người vốn nghĩ rằng sẽ được nhìn thấy gương mặt hốt hoảng của chàng thanh niên đối diện, nhưng lại không ngờ cậu lại ngẩng mặt lên, nở một nụ cười rất mực thân thiện dịu dàng với bọn họ.
Tiêu Chỉ hỏi: "Kêu to cũng không ai cứu?"
Hai người bốn mắt nhìn nhau, chợt cảm thấy rằng não người này có vấn đề, bọn họ bèn giơ gậy sắt lên, nhào về phía Tiêu Chỉ.
"A!!!..."
"Ây dzaaa!..."
"ĐM, tao lạy mày, đừng có đánh nữa!"
"Ba ơi, tha cho con đi..."
Sau một hồi náo loạn đến long trời lở đất, xung quanh lại trở về dáng vẻ yên tĩnh, cũng không có ai có hứng thú quan tâm đến mấy chuyện ở bên này.
Hai người mới nãy vừa hùng hổ bây giờ lại ôm đầu ngồi xổm ở góc tường, trông vô cùng đáng thương, giống như bị hốt tại trận khi ổ m** d*m bị điều tra vậy.
Người đàn ông vừa nãy trông có vẻ lịch sự văn nhã, nhưng lại móc ra một vật phẩm gần giống như gậy gộc từ trong áo choàng, sau đó đập cho bọn họ mấy cái thật mạnh. Bọn họ còn chưa kịp phản ứng thì đã biến thành bộ dạng như bây giờ.
Gậy sắt của bọn họ không thấy đâu, áo choàng trên người cũng bị Tiêu Chỉ đánh rớt, lộ ra cái quần xà lỏn hoa hòe chắp vá lung tung, trên mặt toàn là mấy vết xanh xanh tím tím, thảm không nỡ nhìn.
Hình ảnh này làm người ta không thể phân biệt nổi ai là ăn cướp còn ai là người bị cướp.
Tiêu Chỉ mới hoạt động tay chân có tí thôi mà đã tìm ra được ưu điểm của game này rồi.
Tuy rằng trong trò chơi, cậu chỉ là một pháp sư yếu ớt, nhưng khi đến hiện thực, năng lực phản ứng của cơ thể này lại khá hơn người bình thường rất nhiều, khi ra tay đánh người cũng mượt mà lạ kỳ, hơn nữa còn có sức mạnh phát ra từ Truy Hồn Giả, khiến cậu kìm lòng không đậu, muốn thử thêm lần nữa.
Hai người trên mặt đất cảm thấy hơi lạnh sống lưng, bọn họ nhìn gương mặt luôn mỉm cười của Tiêu Chỉ, rồi thảo luận:
"Mày nói coi có khi nào nó là tinh tặc không? Nhìn đáng sợ quá!"
"Có lẽ nó là tinh tặc bị truy nã, còn là cái loại cực kỳ nguy hiểm đến mức bị cả ba ngân hà lớn truy nã."
"Hic, chúng ta chết chắc rồi!"
"Suỵt, đừng nói nhiều, cứ giả vờ không biết, biết nhiều quá sẽ bị người ta diệt khẩu."
Tiêu Chỉ đột nhiên quay đầu, bước mấy bước đến trước mặt bọn họ, sau đó lấy ra hai miếng đen đen tròn tròn nhét vào miệng bọn họ trong ánh mắt hoảng sợ của hai người.
Sau đó, chỉ trong nháy mắt, sắc mặt hai người bỗng trở nên trắng bệch.
Ánh mắt họ dần trở nên sợ hãi, bản năng sinh tồn khiến bọn họ muốn nhổ thứ trong miệng ra, nhưng lại sợ hãi "Tên tội phạm bị rất nhiều hành tinh truy nã" nên không dám, chỉ có thể nuốt nó trong uất ức.
Tiêu rồi...chắc là bọn họ đã trúng độc...
Hu hu hu, sắp bị giết thật rồi...
Tiêu Chỉ nhìn bọn họ, nở một nụ cười rất mực 'nhân hậu':" Nếu muốn thuốc giải độc, thì phải thành thật trả lời câu hỏi của tôi, nếu không..."
Hai người rưng rưng nước mắt, liều mạng gật đầu, chẳng hề dám nghi ngờ chút nào. Cái kiểu tim đập như có thể ngừng bất cứ lúc nào như này, chắc chắn không phải giả đâu.
Thấy vậy, tâm trạng Tiêu Chỉ bỗng trở nên hơi rối ren, thứ này chính là lịch sử đen tối nhất trong thời gian học nấu ăn của A Sâm, được gọi là bánh quy, còn về vấn đề hương vị thì...Bạn xem, họ cười tươi đến thế cơ mà!
Hết chương 18
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Kỹ năng nấu ăn của A Sâm tuyệt quá (lặng lẽ uống hết một bình thuốc đỏ).
A Sâm:
💬 Bình luận chương