"Hai thằng ngu, mau lấy đồ hộp ra đây, tao biết bọn mày còn trữ hàng!" Giọng nói thô lỗ vang lên.
Đó là một tên mập cao lớn, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, trên mặt còn có rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ, khiến người ta không thể nhìn rõ mặt gã, chỉ cảm thấy gã hung dữ như dã thú mà thôi.
A11 và A12 vừa thấy người tới đã vô thức rụt cổ lại, có vẻ như ngày thường cũng bị gã cho ăn đủ.
Tiêu Chỉ hỏi: "Đây là ai?"
A11 nhỏ giọng nói: "Là Didru, là kẻ đánh nhau giỏi nhất, cũng là đại ca khu này."
Didru cũng nhìn thấy Tiêu Chỉ, thấy đó là gương mặt mới, thế là hắn phải thể hiện uy tín của mình ngay. Ánh mắt hung hăng của gã lướt qua A11 và A12: "Không có sự cho phép của tao mà bọn mày dám tự tiện đưa người đến đây!!"
A11, A12 nhìn gã, rồi lại nhìn Tiêu Chỉ, họ cảm thấy hai bên đều khó nhằn hết, vì thế không dám hé răng.
Nhưng thái độ này của họ đã chọc giận Didru, bọn họ lại không quỳ xuống cầu xin gã ngay, chứng tỏ rằng uy lực của gã trong lòng họ đã suy giảm rồi.
Gã dùng ánh mắt nguy hiểm để nhìn về phía Tiêu Chỉ đang mặc áo đen, dáng người cũng chẳng tráng kiện.
Sau đó, chỉ trong nháy mắt, Didru không nói lời nào mà nâng tay về phía Tiêu Chỉ, trong tay gã cầm một khẩu súng lắp ráp đã cũ, ầm một tiếng, bóp cò súng.
Hơi thở của A11, A12 như dừng hẳn lại, dù thế nào bọn họ cũng không thể ngờ rằng hôm nay Didru lại hung hăng đến mức này! Gã lấy súng ở đâu ra?
Bọn họ cảm thấy thật lạnh lẽo, tuy người áo đen đó rất giỏi, nhưng làm sao có thể chống lại đạn bằng cơ thể? Trên cái hành tinh luật rừng lên ngôi này, ý nghĩ tồn tại của vũ khí chính là tàn sát, cho dù chỉ là loại súng tự chế lắp ráp bằng kim loại bỏ đi, thì uy lực cũng đã đủ đả thương người khác rồi.
Chỉ e rằng hôm nay không thể thoát khỏi tình trạng máu bắn ba thước rồi, mà biểu hiện không ngoan của bọn họ vừa nãy, cũng sẽ khiến họ nằm trong diện tính sổ của Didru.
Nhưng không ngờ phát súng này lại thất bại.
Tiêu Chỉ cứ như đã biết việc Didru sẽ nổ súng từ trước, khi gã vừa nâng tay là cậu đã né ngay.
Đối với Tiêu Chỉ mà nói, động tác của Didru quá chậm, trong ZERO sẽ không có người chơi nào có động tác đánh lén chậm như vậy, ngoại trừ những tay mơ ngay cả đi nhanh cũng không được.
Tiếp theo, chỉ trong nháy mắt, một quả cầu lửa bay thẳng vào Didru, khiến cơ thể to béo của gã bắn ngược ra ngoài, súng cũng rơi xuống đất.
Didru bị đòn tấn công bất thình lình này làm cho ngơ ngác. Quần áo tóc tai của gã đều bị thiêu trụi, vươn vãi đầy đất. Khi gã nhìn Tiêu Chỉ, trong ánh mắt ngập tràn vẻ nghi ngờ cuộc sống.
Vậy là sao...
Trong ánh mắt của A11 và A12 cũng đầy vẻ khiếp sợ, chẳng lẽ là người ngoài hành tinh xâm lấn? Hay là người biến dị?
Tiêu Chỉ nhìn gã, thuận miệng bịa chuyện: "Chẳng lẽ chỉ có mỗi anh được phép có súng, còn tôi lại không được phép có súng phun lửa mini à?"
Ba người nghe vậy đều nhìn pháp trượng trong tay cậu với vẻ mặt kính sợ, đây là vũ khí công nghệ cao sao?
Nghe nói các ông lớn bên ngoài đều ngụy trang vũ khí thành những đồ vật bình thường hay sử dụng, để có thể mang theo mọi lúc. Không ngờ là hôm nay lại gặp được. Hơn nữa, nhìn cái vẻ tiện tay lấy vũ khí của cậu kìa, chẳng lẽ cậu có nút không gian trong truyền thuyết sao?
Ánh mắt ba người nhìn Tiêu Chỉ giống hệt như đang chiêm ngưỡng một phú hào tỏa ra hào quang rực rỡ.
Tiêu Chỉ thở phào nhẹ nhõm, mấy tên không có văn hóa dễ lừa thật. Nhưng sau này vẫn đừng nên thi triển phép thuật trước mặt người khác, bởi vì nó không khoa học, cậu sợ phải vào mấy viện nghiên cứu dị hợm lắm.
Tiêu Chỉ tiếp tục diễn, cậu đi đến trước mặt Didru, mỉm cười nói: "Từ hôm nay trở đi, đại ca khu này sẽ đổi người, có ý kiến gì không?"
Didru nhìn "Súng phun lửa mini" đang càng lúc càng đến gần mình, mồ hôi lạnh lập tức tuôn đầy trán.
Đã ăn một lần rồi, nên gã biết nếu bị đánh trúng sẽ thảm thế nào. Gã uốn lưỡi vài lần, rồi mới nói mạch lạc được: "Đương, đương nhiên là không ạ..."
Tiêu Chỉ nhân lúc Didru còn đang chuẩn bị, nhanh tay nhét bánh quy A Sâm vào miệng gã. Khi nhìn thấy mặt gã trắng bệch trong nháy mắt thì hài lòng gật đầu: "Anh có thể đi rồi, nếu dám phiền tôi, kết cục thế nào anh tự hiểu rõ."
Didru che yết hầu của mình lại: "Đây là...cái gì..."
Tiêu Chỉ không đáp, diễn ra vẻ "Cút, đừng làm tôi chướng mắt" theo một cách rất chuyên nghiệp, cũng chẳng biết là học từ ai nữa.
Didru cũng nhận ra người ta không vui, thế là cuống cuồng bò dậy, cũng chẳng kịp che đ*ng q**n bị tét lại, chỉ biết cuống quýt lùi về sau.
Gã định nhặt cây súng của mình lên, nhưng lại nghe thấy tiếng ho nhẹ của Tiêu Chỉ. Chỉ trong nháy mắt đó, Didru ngay cả súng cũng chẳng dám nhặt nữa, co giò chạy thục mạng.
A11 và A12 thấy hết cả quá trình, vẻ sùng bái trong ánh mắt đã không thể nào giấu được nữa, vừa tàn nhẫn vừa vô tình! Chẳng lẽ đây là phong thái của tội phạm bị các hành tinh truy nã sao?
A11 kích động nói: "Đại ca! Anh nhận bọn em đi, sau này bọn em lăn lộn cùng anh!"
A12 còn thẳng thắn hơn nữa: "Ba ơi, con là con trai thất lạc nhiều năm của ngài đây!"
Tiêu Chỉ: "Cút!"
Cậu làm gì có đứa con nào có râu nhiều hơn cả tóc như thế!
A11 nói: "Đại ca, sau này anh sẽ chiếm chỗ này làm địa bàn hả? Nơi này không ai giám sát, rất thích hợp để anh phát triển thế lực!"
Tiêu Chỉ lắc đầu: "Không, tôi muốn đi nơi khác."
Có vẻ như A11 đã hiểu ra gì đó, anh ta giơ ngón tay cái lên với Tiêu Chỉ: "Thì ra anh là tội phạm vượt ngục! Chắc chắn là anh bị rất nhiều hành tinh truy nã nhỉ? Uy tín quá!"
Tiêu Chỉ: "..."
Kỹ thuật bợ đít của anh là học được từ lừa hả?
Hết chương 19
💬 Bình luận chương