Lý Đại Diệp thở dài: "Aiz, thao tác tay khó thật."
Tiêu Chỉ cảm thấy hơi ngứa tay, tuy rằng đây là trò chơi mới, nhưng nhìn một lúc cậu cũng hiểu được cách thức thao tác: "Nếu ngài không ngại, thì đưa tôi thử xem?"
Lý Đại Diệp vui vẻ đưa cho cậu ngay: "OK, cậu thử xem. Để tôi nói cậu nghe, mấy người trẻ tuổi các cậu có thể không hiểu được đâu. Chơi mấy con game cổ như này thì độ linh hoạt của ngón tay là quan trọng nhất, mà bây giờ có rất nhiều người không có được thứ này. Nghe nói, ở thời đại game bàn phím, nhóm tuyển thủ e-sports còn phải luyện tay"
Lý Đại Diệp bỗng nhiên quên mất mình muốn nói gì.
Ngón tay của người trẻ tuổi ngồi bên cạnh ông linh hoạt đến khó tin, có thể thực hiện mọi thao tác khó. Đối với ông, level này cực kỳ khó, thế nhưng người trẻ tuổi này lại đánh như thể nó chỉ là hạng xoàng, còn thuận tay giúp ông nâng kỷ lục cao nhất, cũng thu hoạch được thêm một đống cúp.
Tiêu Chỉ thỏa mãn thu tay lại, rảnh rỗi đánh một ván game đúng là sảng khoái thật.
Cậu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt nhiệt tình của Lý Đại Diệp: "Cậu, có muốn theo tôi đi học không?!"
Tiêu Chỉ: "..."
Học chơi game với ngài à? Vậy thôi...không cần đâu.
Dường như đã nhận ra được ánh mắt chê bai của Tiêu Chỉ, Lý Đại Diệp bèn giải thích: "Tôi là giáo sư của đại học Tổng hợp Hải Lam, cậu biết đại học Tổng hợp Hải Lam không? Là trường học đứng đầu thiên hà Hải Lam. Tôi thuộc khoa Lịch Sử, hướng nghiên cứu là trò chơi điện tử vào đầu thế kỷ 21. Chuyên ngành của chúng tôi rất thiếu nhân tài, đặc biệt là kiểu người có thiên phú như cậu!"
Tiêu Chỉ hơi ngơ ngác, phạm vi nghiên cứu của các đại học hiện nay đã rộng đến vậy rồi sao? Trò chơi điện tử vào đầu thế kỷ 21, chẳng phải là những thứ cậu hay chơi đó à? Vậy mà bây giờ đã thành hạng mục nghiên cứu luôn rồi.
Cảm giác này có lẽ là giống với khi cổ nhân của mấy ngàn năm trước thấy người trái đất vào thế kỷ 21 triển lãm cái bô của họ.
Lý Đại Diệp bỗng nhớ ra chuyện cậu trai trẻ này đến từ hành tinh hỗn loạn, có thể sẽ không thích học tập, cũng sẽ không hiểu rõ giá trị của trường đại học hàng đầu.
Ông lại tung ra miếng mồi mới: "Chuyên ngành của chúng tôi thuộc nhóm ngành khá hiếm thấy, có trợ cấp từ Liên bang Tinh Tế, còn được cấp nhà ở miễn phí. Nhưng đương nhiên nó cũng có khuyết điểm. Vấn đề duy nhất của chúng tôi chính là ngoại trừ làm trong lĩnh vực học thuật ra, thì rất khó để hòa nhập với các ngành nghề khác, vậy nên chúng tôi chỉ có thể tiếp tục học chuyên sâu về chuyên ngành này."
Ý là không có việc làm đấy hả? Chẳng trách lại được trợ cấp.
"Cậu cũng không cần phải lo lắng vấn đề tốt nghiệp, chuyên ngành chúng tôi chủ yếu lấy điểm thực hành, khi học tập trong game cậu chỉ cần biểu hiện tốt một chút, thì sẽ không bị rớt môn đâu."
Trong đầu Tiêu Chỉ hiện ra một hàng chữ: Chơi game công khai trong giờ học!
Nói thật thì cậu cũng hơi rung rinh.
Cậu chẳng có chút hứng thú nào với các công việc ở thời tinh tế, nhưng đi theo Lý Đại Diệp nghiên cứu khoa học còn có thể giải quyết cả vấn đề chỗ ở nữa.
Muốn kiếm tiền thì cậu có thể làm lại nghề chế tác búp bê, cho dù là ở thời đại nào, những món đồ thủ công được làm tỉ mỉ cũng không cần lo về vấn đề tiêu thụ. Hoặc là kiếm tiền trong ZERO cũng được.
Thấy Tiêu Chỉ hơi rung rinh, Lý Đại Diệp bèn thuyết phục tiếp: "Chúng tôi nghiên cứu rất nhiều trò chơi, ngoại trừ trò chơi cổ, còn có ZERO vẫn luôn đứng đầu ở thời điểm hiện tại. Đây là trò chơi duy nhất được phát minh nghiên cứu từ đầu thế kỷ 21, hơn nữa, nó vẫn còn tồn tại đến hiện nay, cực kỳ có giá trị nghiên cứu."
Đôi mắt Tiêu Chỉ càng ngày càng sáng, không những có thể đi học chơi game, còn có tiền trợ cấp và nhà ở, thậm chí còn có thể tìm hiểu ZERO!
Chuyên ngành mơ ước đây rồi!
Cậu gật nhẹ đầu với Lý Đại Diệp: "Tôi..."
"Đoàng..." Một tiếng súng bỗng nhiên vang lên trong phi thuyền, xen ngang lời Tiêu Chỉ chuẩn bị nói ra.
Tiêu Chỉ và Lý Đại Diệp nhìn về phía phát ra âm thanh trong vô thức.
Ba người, hai nam một nữ có dung mạo bình thường đột nhiên đứng dậy từ chỗ ngồi, trong tay bọn họ đều cầm súng. Không phải là loại súng lắp ráp tự chế như của Didru, mà là súng công nghệ cao, vừa nhìn đã biết đó là loại súng năng lượng có uy lực không tầm thường chút nào.
Bọn họ vừa mới bắn vào một ghế trống, mà bây giờ, chiếc ghế bị bắn trúng đã biến thành bột than.
Ánh mắt của các hành khách xung quanh ngập tràn hoảng sợ, không ai dám lên tiếng.
Hai tên đàn ông lấy súng chỉ vào hành khách, bảo bọn họ im lặng, còn người phụ nữ kia thì đi đến khống chế tiếp viên duy nhất: "Đưa tao đi gặp cơ trưởng."
Tiếp viên hàng không nào dám lên tiếng phản bác, chỉ có thể dẫn ả ta vào buồng điều khiển.
[ Là Hongnak ] một bàn tay vươn ra trước mặt Tiêu Chỉ, là của Lý Đại Diệp, ông đang đánh chữ trên máy chơi game.
[ Bọn họ là một đám tinh tặc, vô cùng tham lam, trên con thuyền này không ai giàu có, chắc là bọn chúng muốn lấy nội tạng của chúng ta. ]
Tiêu Chỉ dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn ông, chẳng phải kiến thức khoa học phổ thông đã nói rằng loài người hiện nay đã có thể tạo ra nội tạng nhân tạo rồi à? Sao vẫn còn những ngành nghề truyền thống như này?
[Tuy rằng nội tạng nhân tạo phát triển, nhưng vẫn có người cảm thấy tự nhiên tốt hơn nhân tạo, có lẽ là một quái nhân nào đó. Có cầu ắt có cung, đương nhiên cũng sẽ có những kẻ liều lĩnh bất chấp mọi nguy hiểm chỉ vì tiền, đặc biệt là những hành tinh xa xôi ít người giám sát. ]
Tiêu Chỉ viết:
[Ví dụ như bọn chúng? ]
Lý Đại Diệp gật đầu:
[Chắc chắn là bọn chúng muốn đổi hướng, đưa chúng ta đến một hành tinh không người nào đó. Trên người tôi có hệ thống cứu trợ khẩn cấp của trường học, nhưng mà ở nơi xa xôi như này không biết khi nào cứu viện mới tới. ]
Lý Đại Diệp viết xong mới nhìn về phía người bên cạnh, mà cậu trai trẻ bên cạnh ông đã biến mất từ lâu rồi.
Người đâu rồi?
Hết chương 21
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Không ai có thể ngăn cản tui học chơi game!!!
💬 Bình luận chương