Một tên tinh tặc khác nhìn lướt qua dáng vẻ già nua của Lý Đại Diệp: "Già như vậy rồi à? Nhiều khi trong cơ thể đã bị đổi sang nội tạng nhân tạo hết rồi, chắc là không bán được giá cao. Chi bằng giết quách đi cho xong, đỡ phiền."
Lý Đại Diệp bị tên kia liếc một cái làm mồ hôi lạnh đổ ra, trái tim nhảy dựng lên đập bình bịch.
Đối phương nói không sai, năm nay ông đã ngoài 200 tuổi. Nội tạng trong cơ thể gần như đều là nhân tạo, chắc chắn là chẳng có giá trị gì đối với đám người buôn nội tạng này, bọn chúng cần gì quan tâm đến việc ông có phải là giáo sư hàng đầu thời tinh tế hay không đâu.
Thứ không có giá trị, tốt nhất là thủ tiêu cho xong.
Tên tinh tặc mặt sẹo nhướng mày nhìn ông, một lúc sau mới nói: "Kệ, cứ để đó cho đại ca xử lý, mua gà thì cũng phải để lại phao câu mà. Dù gì thì cũng còn sống, cho đại ca xách đi tặng cũng được."
Gã lấy chĩa súng vào Lý Đại Diệp: "Quay về ngồi xổm xuống."
Lý Đại Diệp yên lặng ngồi xổm xuống: "..."
Tuy là sống rồi đó, nhưng ông đường đường là một giáo sư vô danh của khoa Lịch Sử,
*
Tiêu Chỉ bò theo ống thông gió về tới phòng nghỉ của nhân viên.
Cậu cũng đã thấy được trận náo loạn vừa nãy, vào lúc Lý Đại Diệp bị thương suýt chút nữa cậu đã không nhịn được mà ra tay. Nhưng vẫn may, Lý Đại Diệp là một lão cáo già, nên có thể tự mình hóa giải nguy hiểm.
Nhưng khoang thuyền khác với phòng điều khiển, bên trong có rất nhiều hành khách, hơn nữa còn có hai tên tinh tặc tuần tra liên tục.
Hai tên này rất cẩn thận, cứ luân phiên tuần tra trong ngoài, khiến Tiêu Chỉ khó mà có cơ hội giăng lưới tóm gọn bọn chúng. Nếu như để cho một tên có cơ hội nổ súng, thì dựa vào uy lực của súng mà cậu từng nhìn thấy, thì g**t ch*t vài người cũng không có gì lạ.
Tiêu Chỉ cau mày, tiếp tục chờ đợi cơ hội.
Ngay lúc này, ánh đèn trên đỉnh đầu bỗng nhiên tắt phụt, mất đi nguồn sáng nên khoang thuyền lập tức trở nên tối đen, khiến cách hành khách không chịu được mà hét lên sợ hãi.
"La hét cái gì? Câm miệng!"
"Đứa nào dám động đậy tao bắn chết!"
Trước tình hình này, hai tên tinh tặc vẫn chẳng hề hoảng hốt, thậm chí còn hô to để khống chế tình hình, chuẩn bị nổ súng bất cứ lúc nào.
Trong bóng tối, đèn ngắm của súng năng lượng vô cùng dễ thấy, giúp Tiêu Chỉ nhìn thấy rõ phương hướng của chúng.
Cơ hội này rõ ràng rất khó có được, Tiêu Chỉ bèn giơ tay phóng ra hai lưỡi dao gió song song lao thẳng đến vị trí đó, chuẩn không cần chỉnh mà đánh bay hai cây súng ra ngoài, bay về phía cuối khoang thuyền.
Các hành khách bị canh giữ đặc biệt cũng không phải người ăn chay, thấy đèn ngắm của súng năng lượng đột nhiên bị văng ra xa, nhận ra tình hình đã có chuyển biến, gan lập tức to lên gấp mấy lần, thế là lao lên vật lộn với đám tinh tặc.
Vật nhau được mấy hiệp, bỗng có người hô to: "Bọn chúng không có súng, mau bắt lại!"
Sau một hồi tranh đấu kịch liệt thì mọi thứ mới bình yên trở lại, ánh đèn cũng sáng lên.
Mọi người nhìn về vị trí phát ra âm thanh, hai tên tinh tặc đã bị đám đàn ông khống chế thành công, khắp người chúng đã bị mấy người đàn ông khóa lại chặt cứng.
Sau khi người đàn ông đó nhận được một tràng pháo tay của mọi người cũng thấy hơi nghi ngờ, người lúc đầu đánh rơi vũ khí của bọn chúng là ai? Ông ta nhìn bốn phía xung quanh cũng không có ai chịu ra nhận, có lẽ là không muốn bại lộ nên giấu mình trong đám người rồi.
Nghĩ đến việc ai cũng có bí mật, ông ta cũng không muốn hỏi nữa.
Tiêu Chỉ đi đến trước màn hình trong phòng nghỉ, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn 0724 nhé."
Trên màn hình xuất hiện một icon mặt cười, rồi không nói thêm gì nữa.
*
Tiêu Chỉ quay lại chỗ ngồi, Lý Đại Diệp nhìn cậu với ánh mắt thâm sâu: "Cậu đi đâu thế? Biết chuyện gì không? Suýt chút nữa cậu đã mất đi người thầy quan trọng nhất cuộc đời rồi!"
Ông chẳng hề khách khí tí nào, cứ xem như Tiêu Chỉ đã cam chịu trở thành học trò của ông.
Mà Tiêu Chỉ cũng không thèm xoắn xuýt mấy chuyện này, gương mặt cậu lộ ra vẻ áy náy: "Xin lỗi, tôi mà hồi hộp quá thì nhịn không được, phải đi WC, nghe được tiếng động bên ngoài cũng không dám ra."
Lý Đại Diệp dùng gương mặt cạn lời để nhìn cậu: "Người trẻ tuổi đừng chỉ biết chơi game cả ngày, sức khỏe là quan trọng nhất, sức khỏe là vốn liếng để chơi game. Đúng rồi...Cậu rửa tay chưa?"
Tiêu Chỉ: "..."
Vì để chứng minh mình là người sạch sẽ, Tiêu Chỉ chỉ đành đứng dậy đi rửa tay.
Tiêu Chỉ xoay người đi về phía WC, lại nghe Lý Đại Diệp phía sau thấp giọng nói: "Cậu làm à?"
Tiêu Chỉ quay đầu đi với vẻ rất chi là vô tội, còn bày ra dáng vẻ "Ông nói gì? Tôi không hiểu. Tôi chỉ là một con mèo nhỏ đi ngang qua đây thôi."
Vẻ mặt Lý Đại Diệp rất thần bí: "Mỗi thiếu niên mang sứ mệnh trên người đều có rất nhiều bí mật, yên tâm đi, tôi là thầy giáo mà định mệnh đã sắp đặt cho cậu, tôi sẽ không hỏi nhiều đâu."
Tiêu Chỉ: "..."
Căn bệnh hoang tưởng tuổi dậy thì mãn tính như này còn cứu được không?
*
Hessen.
Lance là kỵ sĩ trưởng duy nhất của đội Kỵ sĩ Vong Linh của Hessen, thỉnh thoảng cũng sẽ phụ trách hầu hạ lãnh chúa.
Có được vinh hạnh này cũng không phải là vì y ưu tú nhất, mà là bởi vì da dày thịt béo, là kỵ sĩ trưởng cao lớn cường tráng nhất, cứ kháng lệnh là ăn đập, cho nên đồng nghiệp nhất trí đề cử y vào chức quan hầu cận thân.
Nhưng lãnh chúa hoàn toàn không cần người hầu cận, cũng ít khi giận dữ, thật ra công việc của y rất nhẹ nhàng.
Nhưng sau khí lãnh chúa Hessen trở về từ sa mạc Trường Nguyệt thì vẫn luôn rất u ám, áp suất trên người thấp đến nỗi khiến y cảm thấy mình có thể hy sinh trong vinh quang bất cứ lúc nào.
Ừm không đúng, y cũng giống như mấy đồ vật không có sinh mệnh, thôi...cũng không có quan trọng lắm.
Hôm nay y báo cáo lại cho lãnh chúa về việc có người Asanasi vì quá đam mê tìm đường chết nên đã đột nhập vào lãnh địa Hessen, thế là lãnh chúa lập tức tỏ vẻ: "Giết, toàn bộ."
Lance âm thầm ngậm ngùi, trước đây lãnh chúa chỉ nói duy nhất một chữ "Giết", nhưng bây giờ lại nói tận ba chữ, cho thấy tâm trạng của lãnh chúa lúc này không ổn đến mức nào.
Y lấy tay cào cào đầu mình vài cái, không biết làm thế nào để tâm trạng lãnh chúa tốt lên, hay là...cứ khử mấy tên Asanasi đó trước đã.
Lance nện bước nhanh hơn, chỉ huy bọn kỵ sĩ đi lao về phía biên giới Hessen.
*
Bên này, Tiêu Chỉ đã xuống phi thuyền.
Bởi vì trên thuyền xuất hiện người của tinh tặc Hongnak nên cảnh sát ở Bolani phải phái người đến đây áp giải bọn chúng. Còn thuận tiện kiểm tra thân phận của những người trên phi thuyền một lần, cũng rà soát xem trên người bọn họ có vũ khí hay hàng cấm hay không, để xác nhận rằng trong đó không có tinh tặc.
Có vài vị đang bị nghi ngờ thân phận đã bị mời đi uống trà.
Lúc đến lượt Tiêu Chỉ, cậu thấy hơi hồi hộp một chút vì không rõ thiết bị đầu cuối của mình có thể thông qua kiểm tra hay không, trong lòng cậu cũng không chắc chắn lắm.
Khi Tiêu Chỉ càng lúc càng thấp thỏm hơn, người nọ lại ngẩng đầu lên và tươi cười với cậu: "Xem thông tin thì có vẻ như đây là lần đầu tiên anh đến hành tinh Bolani nhỉ? Chào mừng anh đến với Bolani, mong rằng ở nơi này, tất cả mọi việc của anh đều suôn sẻ."
Tiêu Chỉ cũng cười với người nọ thật tươi: "Cảm ơn anh."
Bỗng nhiên cậu lại thấy tràn trề hy vọng đối với cuộc sống ở thời tinh tế.
Hết chương 22
Tác giả có lời muốn nói:
A Sâm (ánh mắt hung ác): Nếu ta tìm được tên khốn dám sờ mông ta, ta nhất định sẽ...
Tiêu Chỉ: Hửm?
A Sâm (ánh mắt mơ hồ,gương mặt đỏ ửng rất khả nghi):...
Tiêu Chỉ: Thật ra anh đang ảo tưởng gì thế?
💬 Bình luận chương