Tiêu Chỉ vọt lên phía trước: "Còn không chạy nhanh lên?! Đuổi tới rồi kìa!"
Vừa nói xong đã mặc kệ tình anh em mà chuồn mất dạng.
"Tiểu sư đệ, em chạy nhanh thế!" Ngải Einstein thấy vậy cũng nhanh chân chạy theo, anh không muốn ở lại làm miếng lót giày cho người ta đâu.
Hai cái bóng Vong Linh nhợt nhạt vội vàng bay qua hành lang, theo sau bọn họ là âm thanh mở cửa phòng không ngừng. Tiêu Chỉ bớt chút thời gian quay đầu lại nhìn, trong những cái phòng đó đều là những con búp bê trắng bệch, bảo sao trước đây lại chẳng có âm thanh nào phát ra, thì ra đều là vật chết cả.
Bây giờ đám con rối đó đã đi ra ngoài hết, đứng bên cửa nhìn bọn họ với gương mặt thất thần, lại vừa vươn cánh tay cứng đờ về phía hai người, hình ảnh khá là ma quái.
Tình hình không ổn, bọn họ muốn đi về tìm Vi Địch trước, xách cậu ta cùng trốn.
Vừa chạy, hai người vừa thảo luận.
Tiêu Chỉ: "Em cảm thấy căn phòng vừa nãy chắc chắn là rất quan trọng, nếu không thì chẳng đến mức chúng ta vừa vào là thay đổi ngay."
Ngải Einstein: "Em tìm được manh mối gì à?"
Tiêu Chỉ: "Không có, nhưng em nghi là nó có liên quan đến bức họa, anh thì sao?"
Ngải Einstein buông tay: "Anh cũng nghĩ vậy."
Tiêu Chỉ: "Vẫn nên khiêng Thập Lục sư huynh đến đây xem thử đi."
Ngải Einstein tỏ vẻ đồng ý với việc này, gặp chuyện khó nhằn phải đi tìm người học giỏi, đó chính là thần giao cách cảm của dân học kém. Tuy là trình độ chơi game của Vi Địch có thể xem như không có, nhưng cậu ta khá nhạy bén trong phương diện tìm kiếm và phân tích manh mối.
*
Hai người chạy mấy vòng trên hành lang, cuối cùng cũng thoát khỏi sự truy đuổi của mấy con búp bê.
Trở lại phòng của bọn họ trên hành lang, nơi này vẫn yên bình như cũ, không hề bị ảnh hưởng vì cuộc hỗn loạn ở những nơi khác.
Bước vào phòng của Vi Địch, cậu ta vẫn là cái dáng vẻ trùm kín cả đầu, giống hệt cái tư thế muốn sống chết có nhau với cái ổ chăn vậy.
Ngải Einstein tiến lên trước một bước: "Mau dậy đi, bọn anh phát hiện ra manh mối rồi."
Vừa nói xong, anh đã vươn tay xốc chăn của Vi Địch lên.
Đột nhiên một bàn tay đưa đến ngay trước mặt anh, cản lại hành động đó. Ngải Einstein nghi ngờ quay đầu lại, chợt thấy Tiêu Chỉ vừa cầm sổ thông tin vừa làm một khẩu hình: Xem sổ thông tin.
Cảm thấy tình hình không ổn, Ngải Einstein dừng tay, mở sổ thông tin của mình ra, bỗng thấy trong tin nhắn nhóm ba người của bọn họ có rất nhiều tin nhắn từ Vi Địch.
Thập Lục: Mọi người cẩn thận chút, tôi treo, không biết tình hình như thế nào nhưng vừa mở mắt ra thì đã thấy đang đứng ở điểm hồi sinh.
Ngay sau đó, bọn họ đột ngột xốc chăn lên, đập cho con búp bê ngụy trang thành Vi Địch một đòn thật mạnh. Đáng thương cho con búp bê kia đang chờ cơ hội ám sát nhưng lại không ngờ đến việc hai người này không nói lý như vậy, dứt khoát lao vào đấm túi bụi đến khi nó vỡ thành từng mảnh.
Từng mảnh vỡ của con búp bê nằm trên giường lớn, gần như chẳng còn nhìn ra hình người nữa, bên trên còn bị lửa hồn thiêu cháy lởm chởm, thảm không nỡ nhìn.
Ngải Einstein hơi sầu: "Vi...Thập Lục treo rồi thì phải làm sao?"
Cảm giác này giống như là anh bạn học kém phát hiện ra cậu trai học giỏi ngồi cùng bàn xin nghỉ trước giờ thi vì bị tiêu chảy.
Tiêu Chỉ cũng phát sầu, cậu tìm khắp nơi trên giường. Dưới ánh nến chiếu rọi, cuối cùng cậu cũng thấy được chút ánh sáng phản chiếu. Cậu vươn tay cầm lấy đồ vật kia, lại phát hiện ra đó là một chiếc chìa khóa.
Ngải Einstein cũng thò đầu qua: "Chìa khóa? Thứ này có vẻ như không phải của Thập Lục, cậu ta có thứ gì anh cũng biết hết mà."
Tiêu Chỉ nhìn vào chìa khóa: "Trông hơi quen mắt, có lẽ là từng gặp ở đâu đó đúng không?"
Ngải Einstein vuốt cằm suy nghĩ một lát: "Không có."
Mày của Tiêu Chỉ nhăn lại, cậu vẫn thấy rất đáng nghi. Bỗng nhiên trong đầu cậu chợt xuất hiện hình ảnh bức tranh sơn dầu trong phòng kia, người phụ nữ trong bức tranh có đeo một chiếc vòng cổ, đó là món trang sức duy nhất của cô ta, Tiêu Chỉ còn nhìn riêng thứ đó mấy lần.
Tiêu Chỉ: "Có thể là chúng ta còn phải quay lại căn phòng kia nhìn một lần nữa, em cảm thấy hoa văn trên cái vòng mà người phụ nữ kia đeo có vẻ hơi giống với hoa văn bên trên chìa khóa này."
Ngải Einstein: "Ý em là, lối ra có thể nằm trong bức tranh?"
Tiêu Chỉ: "Đi xem thử?"
Ngải Einstein: "Được thôi, dù sao bây giờ cũng không có manh mối gì khác."
Hai người lại bước đến trước cánh cửa chính hoa lệ ở hành lang.
Hành lang đã trở về dáng vẻ yên tĩnh như ban đầu, nhưng theo bước chân của hai người, hai bên lại bắt đầu xôn xao. Bước chân hai người vẫn không dừng lại, dựa vào tốc độ của Vong Linh mà lao nhanh về phía trước.
Vừa mở cửa ra đã thấy hai con búp bê ăn mặc giống hệt nhau đang chờ bọn họ, bên cạnh còn có hai con rối bắt chước cách ăn mặc của hai người Tiêu Chỉ.
Bốn con rối "nhìn" chằm chằm vào họ, ngay tại thời khắc họ bước vào, hai bên đã lao vào tấn công.
Hai con búp bê nữ sử dụng phép thuật hệ băng, còn hai con búp bê bắt chước hai người bọn họ cũng sử dụng được chiêu thức tấn công của thích khách và pháp sư, bắt chước mà còn có bài bản hẳn hoi, mạnh hơn búp bê bản Vi Địch nhiều.
Tiêu Chỉ nghĩ, cái con búp bê vừa nãy giả dạng Vi Địch có thể dễ dàng đối phó như vậy, có lẽ là vì mục tiêu mà nó bắt chước là Vi Địch nhỉ...
Ngải Einstein xoay người một cái, cản lại đòn tấn công đang đánh về phía Tiêu Chỉ: "Tiểu sư đệ, em đi trước xem thử đi, bên này có anh lo."
Tuy là học kém, nhưng khi chiến đấu thì Ngải Einstein vẫn là một sư huynh tốt, rất đáng tin cậy, cho dù có là 1vs4, anh cũng chẳng lúng túng.
Thấy vậy, Tiêu Chỉ lập tức bỏ đi, vội vàng bay về phía bức tranh.
Một kẻ đang muốn đuổi theo lập tức bị Ngải Einstein bay lên đạp trở về, anh né tránh đòn tấn công của con búp bê, có đôi khi sẽ bị sượt qua, nhìn vô cùng nguy hiểm, nhưng anh vẫn cứ ngăn chúng nó ở bên mình hết.
Nhưng người tính không bằng trời tính, bởi vì những căn phòng xung quanh lại mở ra, những thứ trong đó cũng từ từ đến gần nơi này.
Tiêu Chỉ nhanh chóng đi vào bức tranh, người phụ nữ trong tranh vẫn cứ giữ nguyên vẻ mặt không vui không buồn đó. Cậu lấy chìa khóa so với chiếc vòng trên cổ cô ta, phát hiện ra chúng rất giống nhau.
Không tìm được lỗ khóa, Tiêu Chỉ dứt khoát lấy chìa khóa dán lên trên vòng cổ của cô ta.
Trong nháy mắt, một luồng ánh sáng màu xanh nhạt phát ra, nơi đặt bức ảnh bỗng xuất hiện một Trận pháp Dịch Chuyển quen thuộc.
"Đi!" Tiêu Chỉ gọi Ngải Einstein một tiếng, cũng liên tục bắn cầu lửa để tiếp viện.
Hai người hợp sức thoát khỏi đám búp bê, rồi tiến vào trận.
Ánh sáng dịch chuyển tản đi.
Tiêu Chỉ phát hiện bản thân đang bay là là trên một mặt biển màu xám không hề có gợn sóng, cũng không có cảm giác lênh đênh, giống như một vũng nước lặng.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy được những vong hồn đang phiêu đãng trong nước, nhưng gương mặt của bọn họ chất phác, hành động cũng chậm chạp, nhìn có vẻ vô tri vô giác. Có thể những thứ đồ nhìn giống nước ở bên dưới, cũng không phải là nước thật.
Trên mặt biển bị bao phủ bởi một tầng sương xám nhạt, che khuất tầm mắt khiến cậu không thể nhìn về phía xa.
Ngải Einstein đi vào cửa dịch chuyển với cậu vừa nãy cũng chẳng thấy đâu, xung quanh cũng không có một dấu chân nào.
Tiêu Chỉ lấy sổ thông tin ra, muốn liên lạc với các sư huynh, nhưng cậu chợt nhận ra mình không thể gửi tin nhắn đi, chỉ có một thông báo "Đang trong tình huống đặc biệt, tạm thời không thể liên lạc."
Xem ra, cậu chỉ có thể một mình vượt qua nơi này.
Tiêu Chỉ phiêu du trên mặt biển, không biết phải rời khỏi nơi này thế nào. Ba cửa ải của Hessen, thì cửa thứ nhất kiểm tra khả năng chiến đấu và óc phán đoán, cửa thứ hai kiểm tra khả năng phân tích, vậy cửa thứ ba là cái gì?
Có lẽ là sẽ không đến mức cả cuộc tuyển chọn Thư Ký lại không kiểm tra trình độ ngôn ngữ tộc xác sống chứ? Lỡ đâu chọn nhầm một Thư Ký không biết chữ thì phải làm sao?
Đang suy nghĩ, thì trên mặt nước trước mặt xuất hiện một phiến đá nhỏ đang bay, phiến đá này không biết được làm bằng chất liệu gì mà có thể bay lơ lửng trên mặt nước, trông hơi kỳ quái.
Tiêu Chỉ bay lại gần, nhìn thấy trên đó có khắc chữ.
Ngài xuyên qua con đường sinh tử
Nghiền nát thế gian xô bồ,
Trút bỏ thân xác nặng nề
Mời ta khiêu vũ, bước vào vòng tay của cái chết yên bình sâu thẳm.
Đây là thứ mà Tiêu Chỉ đã từng học trong tháng này, một nhà thơ Vong Linh tên Severina hiến thơ tình cho Tử Thần , cả bài thơ miêu tả cảm xúc và niềm khát khao về cái chết của bà trong thời khắc sinh tử, ở đây chỉ có một đoạn ngắn mà thôi.
Tiêu Chỉ cầm lấy phiến đá, mảnh này chỉ to bằng bàn tay, mặt trước mặt sau rõ ràng vẫn còn nội dung, có lẽ là muốn cho những người tham gia tự đi tìm kiếm những mảnh khác bổ sung vào cho đầy đủ.
Tiêu Chỉ cười: "Phần cuối là thi viết à? Còn rất lãng mạn nữa chứ."
Hết chương 26
💬 Bình luận chương