Sau đó lại bổ sung: "Quan trọng."
Noah Bae dịu dàng nhìn chàng thanh niên tóc bạc bên cạnh: "A Sâm giỏi thật, ngày đầu tiên tỉnh lại đã có bạn rồi."
Thấy đối phương thừa nhận cái tên của mình, A Sâm nở nụ cười: "Ừm...em ấy...rất tốt."
Ông lão vờ như hơi ấm ức, nhìn về phía hắn: "Ta cũng phải suy nghĩ rất lâu mới đặt được tên cho cậu, cậu có thể chấp nhận nó luôn không? Rất nhiều người có hai cái tên, không kỳ lạ chút nào cả."
A Sâm hỏi: "Em ấy...Cũng có sao?"
Tuy hắn không nói rõ, nhưng Noah Bae biết rõ A Sâm đang nói về người bạn kia của hắn, ông gật đầu, người chơi mà, chắc chắn có.
Thấy ông đã khẳng định, A Sâm cũng gật nhẹ đầu: "Được."
Noah Bae hỏi: "Cậu ấy là người thế nào? Có thể kể chuyện của hai người cho ta nghe không?"
A Sâm mở miệng: "Em ấy"
Ký ức tới đây bỗng nhiên ngừng lại, những hình ảnh đột nhiên vỡ nát, âm thanh và hình ảnh biến mất hoàn toàn, trở thành vô số mảnh nhỏ không thể kết hợp lại.
Frost đưa tay day thái dương mình, cơn đau đầu kịch liệt còn chưa tan đi, khiến hắn hơi khó chịu.
Một lát sau, hắn mở mắt ra, chút ấm áp bỗng thoáng qua con ngươi màu bạch kim.
Hắn lại nhớ thêm rất nhiều điều có liên quan đến người đó.
Trước đây, ký ức của hắn về người đó luôn bị gián đoạn, không thể nào hoàn chỉnh được. Có đôi khi là một đoạn ngắn không tiếng động, cũng có lúc chỉ là những hình ảnh tĩnh lặng rời rạc.
Hắn vẫn nhớ người đó là người Asanasi, cũng nhớ rằng người đó đã dạy hắn rất nhiều thứ, và cả cảm giác ấm áp trong tim khi hai người ở cạnh nhau nữa.
Nhưng hầu hết những chi tiết khi hai người ở bên nhau đã mơ hồ, mà ngay cả tên người đó là gì hắn cũng chẳng nhớ nổi. Rốt cuộc thì người đó đã bỏ đi, hay sau đó hai người vẫn còn gặp nhau, nhưng hắn lại quên mất?
Còn có Noah Bae, người kia tự xưng là người đã tạo ra hắn cũng là cha của hắn, có lẽ đó cũng là một đoạn kí ức ấm áp. Chỉ đáng tiếc, ký ức đó chỉ được một nửa thì không thể nào tiếp tục được nữa.
Một khi nhớ về quá khứ, đầu của hắn lại bắt đầu đau, cứ như là có nguồn sức mạnh nào đó ngăn không cho hắn nhớ lại.
Lúc này, Lance đến gõ cửa: "Lãnh chúa, đã chọn được thư ký cho ngài, ngài có muốn gặp một lần không.
Đang đau đầu, nên Frost không mấy hứng thú: "Không."
Lance trầm mặc một lát, có vẻ như đang do dự.
Một lát sau, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
"Khoan đã." Trong lòng bỗng xuất hiện một loại cảm giác không rõ, đột nhiên, Frost gọi Lance lại: "Dẫn cậu ta đến chính điện Hài Cung, ta muốn gặp."
"Vâng."
*
Tiêu Chỉ được vong linh dẫn đường đưa đến Hài Cung.
Nơi này là khu vực trung tâm của Hessen, cũng là cung điện của lãnh chúa. Tòa cung điện màu xám trắng đứng sừng sững trên một khung xương thật lớn của một loài sinh vật không biết tên, trông vừa lạnh lẽo vừa âm u.
Hai bên là các Kỵ sĩ Vong Linh đang đứng xếp thành hàng, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm túc. Tiêu Chỉ cảm thấy nếu mình lộ sơ hở ở đây, chắc chắn bọn họ sẽ xông lên tẩn cậu ra bã mất.
Đi theo cầu thang dài lên trên, cuối cùng Tiêu Chỉ cũng đến được vị trí chính điện.
Trong chính điện có vài tên xác sống ăn mặc như kỵ sĩ trưởng, trong đó có cả Diane mà cậu từng gặp khi nãy.
Trên đài cao ở đại điện, có một chiếc ghế đen sang trọng. Một bóng người mặc áo giáp đen tuyền, mũ giáp che khuất nửa khuôn mặt đang ngồi trên đó. Mái tóc bạc của hắn xõa tung, tỏa ra ánh sáng lạnh như băng.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người nọ, Tiêu Chỉ cảm thấy tim mình bỗng đập nhanh hơn.
Tuy rằng cách ăn mặc không giống, khí chất cũng khác hoàn toàn, thậm chí cả tư thế ngồi cũng đã thay đổi, nhưng cậu lại nhìn thấy bóng dáng của A Sâm từ những hành động nhỏ của người đó.
Người đang ngồi trên vương tọa chính là A Sâm.
Tiêu Chỉ cố gắng bình tĩnh lại, cậu dùng lễ nghi tộc xác sống để hành lễ với người trên đài cao: "Thưa lãnh chúa, tôi là Thập Thất, người đã vượt qua cuộc tuyển chọn thư ký."
Tiêu Chỉ không thấy rõ đôi mắt của A Sâm, nhưng cậu cảm thấy sau câu nói đó, tầm mắt của đối phương vẫn luôn dán chặt lên người cậu, giống như một gông xiền nặng nề, lại giống như một sợi xích chém mãi không đứt, trói chặt cậu trong đó, khiến cậu không thể hít thở nổi.
Trong điện chìm vào tĩnh lặng.
Tất cả mọi người ở đây đều im lặng, không hề phát ra âm thanh nào. Nhưng bởi vì mọi người đều là xác sống, rất tiết kiệm hơi thở, nên có vẻ càng yên ắng hơn.
Ánh mắt của Diane lướt qua thư ký mới đến, một pháp sư vong linh, tướng mạo nhã nhặn còn mang theo chút phong độ của người trí thức, phong thái điềm tĩnh, và gương mặt cũng không xấu.
Hình như người này chẳng có gì không ổn cả, vậy tại sao lãnh chúa lại cứ nhìn chằm chằm người ta? Chẳng lẽ là người của Blaise?
Nhưng ở Hessen, ý kiến của lãnh chúa là trên hết, nên Diane chỉ nhìn thoáng qua là dời mắt đi ngay, cũng không hỏi gì nhiều.
Sự im lặng đến khó chịu vẫn tiếp diễn, Tiêu Chỉ gần như cho rằng mình đã bại lộ rồi. Rõ ràng là cậu đã đổi mặt, đổi cả tên, thậm chí còn đổi cả chủng tộc, không đến mức bị nhận ra đâu...nhỉ?
Liệu cậu có nên đổi sang một cái tên khác biệt nhiều hơn chút, ví dụ nhưThập Bát?
Lại yên ắng một hồi lâu.
Lãnh chúa Hessen đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đôi chân dài của hắn bước từng bước xuống đài cao. Tiếng bước chân của hắn cứ quanh quẩn trong đại điện, từng tiếng từng tiếng như nện vào lòng Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ liều mạng tự nhủ rằng mình phải bình tĩnh, không được hoảng loạn, nhưng tim cậu đập càng lúc càng nhanh hơn. Nhưng nhờ có tinh thể Vong hồn che giấu, nên chút động tĩnh đó mới không bị phát hiện.
Ngay khi Tiêu Chỉ cho rằng hắn sẽ đi đến trước mặt mình, lại thấy bóng người màu đen kia xoay một vòng, rồi bỏ đi không thèm nói lời nào.
Tiêu Chỉ: "..."
Cậu ngẩn người, A Sâm có ý gì vậy? Cậu đã đủ tiêu chuẩn? Hay cậu bị đuổi rồi? Hoặc là mọi người sắp sửa lao lên tẩn cậu?
Nhưng mọi người Hessen lại tỏ vẻ như đã thấy nhiều thành quen, nhóm kỵ sĩ trưởng ở cạnh lãnh chúa lâu rồi nên cũng hiểu rõ, vị lãnh chúa đại nhân này chẳng phải người làm việc nghiêm túc. Những việc hắn phủi tay không làm nhiều lắm, cái đống cao ngất trong Sở Chính Vụ chính là ví dụ đấy, mà đây cũng chính là lý do Hessen cần Thư Ký.
Trải qua một hồi sóng to gió lớn, bọn họ đồng loạt bỏ đi, nên làm gì thì làm nấy.
Tiêu Chỉ vẫn còn ngơ ra đó, lại thấy trước mắt mình tối sầm, thật sự rất tối. Một kỵ sĩ trưởng cao lớn cường tráng giống hệt như một ngọn núi đang đứng trước mặt cậu, che hết ánh sáng. Kỵ sĩ trưởng này là một vong linh, trông vô cùng hung hãn, có lẽ lúc sinh thời đã từng trải qua rất nhiều cuộc chiến.
Kỵ sĩ hung hãn kia lên tiếng, bảo Tiêu Chỉ đi theo: "Đi thôi, tôi đưa cậu đến Sở Chính Vụ."
Đi được hai bước y bỗng dừng lại: "Tôi tên là Lance."
Tiêu Chỉ hành lễ với y: "Chào anh."
Đi được thêm hai bước, y bỗng dừng lại lần nữa, đưa tay bóp tráng: "Cậu...tên là gì ấy nhỉ?"
Tiêu Chỉ: "...Thập Thất."
Vị này tuy rằng bề ngoài hung hãn, nhưng có vẻ như đầu óc không tốt lắm.
Tiêu Chỉ vẫn còn chưa hiểu tình huống khi nãy, cậu bèn hỏi Lance: "Xin hỏi, tôi đã đủ tiêu chuẩn chưa?"
Lance gật đầu: "Ừm, lãnh chúa không ném cậu ra ngoài có nghĩa là cậu đạt tiêu chuẩn rồi. Sau này cậu cần phải giúp lãnh chúa xử lý công văn, dựa theo ý lãnh chúa. Còn những công việc không quan trọng cậu có thể giải quyết theo ý mình, không cần hỏi ý kiến ngài ấy."
Tiêu Chỉ hỏi: "Những công việc nào được xem là không quan trọng?"
Lance nghĩ nghĩ: "Có lẽ là...Ngoại trừ việc tấn công Blaise ra?"
Tiêu Chỉ: "..."
Sao Hessen có thể kiên cường bám trụ được đến giờ thế?
*
Cuối cùng cũng đến Sở Chính Vụ.
Lance đứng ngay cửa, ra hiệu cho Tiêu Chỉ mở cửa: "Bên trong chính là công văn cần cậu xử lí."
Tiêu Chỉ thấy hơi bực mình, tại sao lại phải đứng ở cửa nói mấy câu này, cho đến khi cậu mở cửa Sở Chính Vụ ra.
Không biết công văn bên trong đã được tích trữ bao lâu, mà nhét kín cả phòng, những công văn mới nhất còn phải dùng biện pháp bạo lực để cố nhét nó vào. Ngay khi cửa chính của Sở Chính Vụ mở ra, một đống giấy trắng thật lớn "ào" một tiếng tràn hết ra ngoài.
Trong lúc không kịp đề phòng, Tiêu Chỉ bị bao phủ, mà Lance đang đứng gần đó cũng bị vạ lây, nhưng nhờ vào lợi thế dáng cao chân dài mà cố ló được cái đầu lên.
Giọng nói của Tiêu Chỉ vang lên dưới đống giấy: "...Công văn...Toàn bộ?"
Lance: "Đúng vậy."
Tiêu Chỉ: "..."
Thật ra Hessen đã làm gì mà có thể kiên cường bám trụ đến tận bây giờ thế?
Hết chương 27
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Sao anh cứ không chịu làm bài tập thế?
A Sâm:
💬 Bình luận chương