[Jormungand: Oẹ, đây là lời của thằng sở khanh nào thế này.]
*
Mọi người đang ngồi ở khán đài cũng không nhịn được, bắt đầu thảo luận, bởi vì bọn họ đã nhìn thấy rất rõ ràng, Tiêu Chỉ đang đứng bên cạnh biểu tượng của đội đỏ, lúc này cậu không hề lừa ai cả.
"Thằng nhóc này ngông cuồng thật đấy!"
"Cậu ta muốn chơi 1v5 à, uống bao nhiêu rồi mà say ghê thế?"
"Tôi thấy cậu chơi đơn thì được, nhưng nếu muốn chơi 1v5 với năm đứa bọn Finks thì bỏ đi! Không biết vị trí của mình ở đâu à?"
"Năm nay tân sinh của khoa Lịch Sử thú vị thật, tôi đoán là đề tài này sẽ kéo dài đến năm sau luôn."
Ngải Einstein cười ranh mãnh, rồi nói với Vi Địch ở bên cạnh: "Tiểu sư đệ muốn bắt nạt năm bạn nhỏ kìa."
Vi địch: "..."
Năm bạn nhỏ có cái nắm đấm to như bao cát ấy hả?
Bạch Ngôn vẫn đang chú ý thế cục dưới sân đột nhiên lộ ra ánh mắt cực kỳ hứng thú: "Thú vị."
Còn Timgard thì lại hơi nhăn mày, cũng không còn lạc quan giống như những người khác của khoa Cơ giáp nữa.
*
Trong đấu trường.
Tiểu đội năm người của đội xanh tự nhận mình không phải loại nhẹ dạ cả tin, đương nhiên sẽ không bị Tiêu Chỉ dụ qua đó dễ dàng như vậy.
Đầu tiên là bọn họ sẽ tìm ở đây, mục đích chính là tìm kiếm biểu tượng của hai đội. Kết quả là đã tìm được biểu tượng đội xanh, nhưng bọn họ tra gần hết cái bản đồ, cũng chẳng thấy biểu tượng đội đỏ đâu, ngay cả người cuối cùng của bên đó cũng vậy.
"Xem ra thằng đó không hề nói dối, biểu tượng của đội đỏ thật sự nằm trong di tích thành hoang."
"Vậy bây giờ làm sao?"
"Chúng ta có thể không qua, cứ bảo vệ đồ đằng bên này trước, chờ cậu ta qua đây."
[7654321: Chắc mấy người tìm được biểu tượng của đội mình rồi nhỉ? Nếu còn chưa tìm được thì tôi đề nghị mọi người đi khám mắt nhé.]
[7654321: Tôi không qua đâu, tôi đứng ở chỗ này chờ mọi người.]
[7654321: Mấy cục cưng to bự ơi, đừng để người ta đợi lâu quá nha...]
Tiểu đội năm người nhìn nhau.
"Đậu má! Thằng nhóc này lắp máy nghe trộm bên chỗ chúng ta à?"
"Không đúng, đây là game thì lấy đâu ra máy nghe trộm? Cho dù có vật phẩm nào giống vậy, trong chiến trường cũng bị cấm không được dùng."
"Cậu ta lại chơi chiêu à? Một hai bắt chúng ta qua đó, cậu ta ngồi lì ở bên kia lâu như vậy, chắc chắn là lợi dụng ưu thế sân nhà đó."
"Không phải chúng ta cũng đang chơi chiêu hả?"
"Mẹ nó, cậu ở bên đội kia phải không?"
"Vậy giờ làm gì? Đấu với cậu ta à?"
"Không được, càng để lâu thì khu vực hoạt động sẽ càng nhỏ lại, đá cũng rơi nhiều hơn, nhìn bản đồ xem, bên này của chúng ta rơi vào vòng cát vàng sớm hơn bên cậu ta, đến lúc đó chúng ta muốn đứng yên cũng không được."
"Cứ phải đi theo lời cậu ta nói, tức anh ách"
"Đi thôi, cứ dùng dằng nữa là đá rơi nhiều hơn đấy, bên này ảnh hưởng rất nhiều đến mấy chức nghiệp thiếu tính cơ động của chúng ta."
Sau khi bàn bạc xong, năm người quyết định di chuyển, đi về phía di tích thành hoang Tiêu Chỉ đang đứng.
Thành hoang.
Diện tích thành phố này không lớn, hầu như các công trình xây dựng đều đã sụp đổ, chỉ còn lại vài bức tường chưa ngã hẳn, có thể nhìn ra phong cách thô thiển đặc trưng của Thú Nhân tộc. Tuy cao lớn rộng rãi, nhưng lại thiếu trang trí, chủ yếu là dùng đá tảng cứng nhắc.
Nhưng dù vậy, thì nó vẫn là di tích xây dựng, những tòa nhà đan xen khiến tầm nhìn bị cản trở, khiến cho bọn họ không thể dựa vào ưu thế thị lực để tìm được vị trí biểu tượng.
"Cẩn thận một chút."
Mấy người này đã bày ra tư thế phòng ngự, chuẩn bị bước vào.
[7654321: Mọi người đến rồi.]
Lời cợt nhả của Tiêu Chỉ vừa xuất hiện trong kênh chiến trường, bước chân của người đang đi tới lập tức dừng lại ngay, bọn họ đồng loạt nhìn bốn phía xung quanh, muốn tìm ra kẻ đang nấp trong chỗ tối để nhìn trộm.
[7654321: Đừng căng thẳng, tôi chỉ đoán thôi.]
Tiểu đội năm người: ""
Trong lúc nhất thời, bọn họ không thể hiểu được thằng nhóc này đang lừa người ta hay đã đoán ra thật, trạng thái không xác định càng khiến cho bọn họ căng thẳng hơn, rõ ràng là năm người cùng nhau đến đây, nhưng lại có cảm giác như mình bị bao vây bốn phía.
Mặc dù bọn họ đều biết rằng chỉ có một người mà thôi.
Mẹ nó, đây là chuyện éo gì vậy?
[Cho tôi mượn ít tiền được không: Có giỏi thì đừng trốn nữa, ra đây!!]
[7654321: Mọi người không thấy tôi sao? Bỏ qua gương mặt đẹp trai này của tôi thì tiếc lắm đó!]
[Phong Nguyệt: Ọe...]
[Jormungand: Ma nó mới tin mày.]
Đúng thật là Tiêu Chỉ chỉ đoán bừa thôi, nếu không đoán thì cũng chẳng có tổn thất gì với cậu, nhưng nếu đúng thì cậu không chỉ gây ra áp lực tâm lý cho đối thủ, hơn nữa còn có thể dựa trên phản ứng của bọn họ mà dò ra vị trí hiện tại của họ.
Cậu nhìn vài câu trả lời bên trong kênh trò chuyện, khóe miệng không khỏi cong lên, câu trả lời nãy đã chứng minh rằng họ đã vào rồi.
Nếu đã vậy, cậu cũng nên tiến lên thôi.
Một lát sau.
Tiểu đội năm người cẩn thận đi đến, đi qua rất nhiều tòa nhà đổ nát, lại nhìn thấy được một chỗ vốn là đàn tế ở nơi xa xa, nhưng đàn tế này lại rất cao, nên không thể nhìn được tình hình trên đó, nếu muốn nhìn rõ thì chỉ có thể đi lên.
Đám người này không dám tùy tiện bước lên, bọn họ thảo luận một chút, bèn quyết định để thích khách giỏi ẩn thân và chạy trốn đi xem trước, nếu tình hình không ổn thì cũng tiện rút lui.
Thích khách mở đường, một mình bước lên cầu thang đàn tế.
Sau khi thích khách đi lên, lại phát hiện ra biểu tượng của đội đỏ đang yên vị trên đài, một vòng sáng đỏ nhàn nhạt bao trùm lấy nó, nhưng diện tích của vòng sáng này không lớn, chẳng trách khi họ đứng ở dưới đài không thể nhìn thấy nó.
Nhưng xung quanh lại chẳng có người nào, sự trống trải này càng khiến cho người ta bất an, cái biểu tượng mê người ở phía trước giống như một miếng mồi đã được chuẩn bị sẵn, dụ bắt những kẻ có ý định với nó.
Thích khách cũng không dám tùy tiện ra, mà lại chuẩn bị thử một chút.
[Jormungand: Bọn tao đến rồi, mày ở đâu?]
[7654321: Ở đây.]
[Jormungand: Đâu?]
[7654321: Sau lưng anh kìa!]
Jormungand giật nảy mình, anh ta không biết thằng nhóc này có kích hoạt lừa bịp đại pháp nữa hay không, nhưng đối phương lại dùng "anh" mà không phải là "các anh", chứng tỏ rằng ngay giờ phút này, đối phương biết rõ anh ta đang ở một mình.
Jormungand lắc mình một cái theo bản năng, rời khỏi vị trí đang đứng.
Một động tác rất nhỏ đã kéo theo cát vàng trên mặt đất đàn tế, tạo ra một lớp khói bụi nhỏ rất khó phát hiện.
Tiêu Chỉ vẫn luôn chú ý đến nơi này đã phát hiện ra động tĩnh đó, thật ra cậu vẫn luôn ở trên đàn tế, tuy rằng thuật ngụy trang vừa phiền phức vừa rắc rối, nhưng ai bảo cậu có cả đống thời gian để làm nó cơ chứ?
Cảm giác được ôm cây đợi thỏ tuyệt vời quá chừng.
Cát bụi trên đất vẫn chưa lắng xuống, bỗng một lưỡi dao gió xuất hiện ngay phía sau Jormungand, hùng hổ lao về phía anh ta, chỉ trong nháy mắt đã đánh anh ta ra khỏi trạng thái ẩn thân.
Kinh nghiệm chiến đấu của Jormungand cũng rất phong phú, sau khi nhận ra được bản thân đang bị tập kích thì xoay người đi ngay, giơ tay tung phấn mù tấn công về phía sau.
Nhưng dưới sự chỉ đạo của Tiêu Chỉ, quỹ đạo tấn công của lưỡi dao gió cũng không thể chỉ ra vị trí của cậu cho anh ta.
Nhân lúc Jormungand vừa xoay người, Tiêu Chỉ bèn nắm chặt lấy cơ hội này, tung một quả cầu lửa gây choáng váng qua đó.
Động tác của Jormungand chợt khựng lại, đầu óc cũng bắt đầu tiến vào trạng thái choáng váng. Nhưng anh ta lại không hề hoảng loạn, bởi vì anh ta đã học được kỹ năng hóa giải, chuyện này giúp cho anh ta không đến nỗi bị rơi vào thế bị động rồi bị đánh te tua.
Đây chính là kỹ năng của thích khách, Nhận Vũ.
Tiêu Chỉ vội vàng né tránh, nhưng hoàn cảnh xấu ảnh hưởng đến tốc độ, nên cậu chỉ tránh được bộ phận trí mạng là ngực, còn những nơi khác thì đã bị dao găm cứa ra mấy vết thương, kỹ năng phòng ngự của pháp sư chỉ có thể xếp hạng từ dưới lên, khiến cho thanh máu của cậu bị giảm đi một đoạn trong chớp mắt.
Sau khi tung ra một chiêu, lại thấy Tiêu Chỉ chuẩn bị nâng tay thực hiện phép thuật, Jormungand bèn phân thân ra thành mấy cái bóng khác, sau đó lại lặng lẽ giấu kín bản thể trong đám phân thân ấy, chờ thời cơ sẵn sàng phản kích.
Tiêu Chỉ thấy thế bèn đổi tư thế thực hiện từ thuật cầu lửa sang chiêu Gai Lửa ngay tức khắc.
Trên mặt đất mọc lên vô số bụi gai, kèm theo đó là ngọn lửa hừng hực, chỉ trong nháy mắt đã trói chặt đám phân thân của Jormungand lại, sau khi đống đồ giả đó bị tấn công, thì đã lập tức hóa thành một phấn mù, cuối cùng trong đó chỉ còn lại bản thể của Jormungand đang bị bụi gai quấn chặt.
Ngay tại thời khắc bị bắt lại, lòng Jormungand bắt đầu chùng xuống.
Khi thích khách và pháp sư chiến đấu, thứ được chú trọng nhất chính là tốc độ, hai bên đều là chức nghiệp có lực chiến mạnh nhưng lại yếu về mặt phòng thủ, thế nên ai ra tay trước hoặc là người đánh ra nhiều đòn hơn thì sẽ chiếm được ưu thế, mấy đòn đó đối với những người có sức phòng ngự thấp như cả hai thì đều là những đòn có thể gây ra sát thương trí mạng.
Tiêu Chỉ cũng hiểu rất rõ nguyên lý này, ngay cả mấy lời chọc tức người ta cậu cũng chẳng thèm nói nữa, chỉ nắm chặt cơ hội này để tung ra vài đòn nữa.
Jormungand lại đang tính toán thời gian để mình thoát ra khỏi bụi gai, tốc độ của anh ta càng nhanh, thì số đòn tấn công anh ta phải hứng chịu càng ít. Nếu như anh ta có thể thoát thân, thì trong cuộc chiến tiếp theo, kẻ thắng người thua là chuyện rất khó đoán, bởi vì đồng đội của anh ta sẽ tranh thủ thời gian chạy đến cứu viện, anh ta chỉ cần cầm chân đối phương là được.
Jormungand tự nhủ với mình rằng phải vững vàng, tập trung đối phó với bụi gai này, biết đâu vài giây sau chính là cơ hội thoát khỏi nó.
Nhưng hiện thực lại khiến anh ta khiếp sợ và bất lực, bởi vì tốc độ ra đòn của tên pháp sư kia quá nhanh, động tác lại rất mượt mà, không hề do dự một chút nào, hơn nữa mỗi thao tác còn vừa nhanh vừa chuẩn, cứ như một cỗ máy có độ chính xác cực cao.
Từng đòn từng đòn cứ được tung ra từ pháp trượng của pháp sư kia, chỉ trong một thời gian ngắn mà người Jormungand đã phải ăn vô số đòn tấn công, mỗi một đòn đều sẽ rút đi của anh ta lượng máu lớn, giống như là chỉ trong giây lát nữa thôi, sinh mệnh của Jormungand sẽ bị đe dọa.
Tiêu Chỉ cứ liên tục dùng một bộ kỹ năng như vậy để tiễn đối thủ đi.
"Đội đỏ [7654321] đánh bại đội xanh [Jormungand]."
Cả quá trình chỉ mất có mười mấy giây, nên trước khi tiểu đội của đội xanh kịp xông đến chi viện, thì trận đấu đã kết thúc rồi.
[7654321: Nhìn đi, tôi có gạt ai đâu.]
[7654321: Bây giờ các anh còn lại bốn người.]
*
Khán đài chìm vào yên tĩnh, vài giây sau mới có người vất vả lên tiếng: "Kiểu này là muốn chơi 1v5 thật luôn á? Tôi cảm thấy mặt mình bị đánh sưng lên luôn rồi."
"Mọi người nói xem...hình như bóng lưng của người này trông hơi quen quen."
"Ý cậu là...thêm một cái áo đen?"
"Không thể nào! Nói vậy khác nào là đại lão xóa tài khoản kia đâu? Làm gì đến mức chỉ là một tân sinh cơ chứ?"
Giữa sự hoài nghi và biểu cảm kinh ngạc của mọi người, Ngải Einstein vẫn rất bình tĩnh, tuy rằng anh cũng không biết tiểu sư đệ và người áo đen kia có quan hệ gì, nhưng vì "sì tai" của sư môn, anh bắt buộc phải ra vẻ như thể mình đã biết trước kịch bản rồi.
Hết chương 34
💬 Bình luận chương