Vừa mới tới gần phạm vi của vòng sáng màu xanh, Tiêu Chỉ đã được nghe mấy câu chào hỏi rác rưởi rất khủng khiếp.
"Khoa Lịch Sử điên được nữa à? Chờ người bên tao đến, tụi bây sẽ chết chắc!"
"Chỉ biết trông cậy vào người khác, có ngon thì đừng có lăn lộn trên đất nữa! Cát dưới đó đều bị cậu lau sạch hết mẹ rồi!"
"Nhào vô! Đánh tui đi, ui da, tui đánh hong có lại cậu nè! Đang làm gì zạ? Đánh vậy làm không khí đau quá đi à!"
"Cháu trai à, kỹ năng bắn súng nửa mùa của cháu là học được của ông cố nội ông hả?"
Tiêu Chỉ: "..."
Bầu không khí ngập tràn khí chất đặc biệt của khoa Lịch Sử, mấy tân sinh này chỉ mới vừa nhập học mà cũng có được kỹ năng đấu võ mồm khủng khiếp đến vậy sao?
Có lẽ đây chính là thiên phú của chuyên ngành nhỉ?
Ở phía trước, một Nhà Thơ đang dùng bài vè mà mình thuận miệng soạn ra để trêu tức một kiếm sĩ, khiến cho người ta giận đến mức giậm chân, chỉ hận không thể lao đến đập cho tên này một phát chết tươi.
Nhưng ở sau lưng nhà thơ kia, một tên thích khách đã âm thầm tiếp cận.
Thích khách lẳng lặng giơ dao găm lên, đang chuẩn bị đâm cho cái tên miệng toàn lời cợt nhả này một dao lạnh thấu tim.
Nhưng biến cố lại đột ngột xảy ra vào đúng thời khắc này.
Thích khách vẫn còn đang trong trạng thái ẩn thân, nhưng một quả cầu lửa lại bất ngờ lao đến từ bên cạnh, mục tiêu của quả cầu này rất rõ ràng, không phải là Nhà Thơ đang say mê giảng dạy giáo dục công dân kia, mà là kẻ đang ẩn thân.
Bị đánh ra khỏi trạng thái ẩn thân khiến vẻ mặt tên thích khách vô cùng hoang mang, hắn ta nhìn về phía quả cầu lửa bay tới, nhận ra bên đó chính là tân sinh của khoa Lịch Sử chuyên ngành nghiên cứu trò chơi, hình như tên là Tiêu Chỉ.
Sao người này có thể phát hiện ra hắn ta?
Dựa vào kinh nghiệm phong phú nhờ đánh nhau hằng năm của mình, Tiêu Chỉ chỉ cần liếc mắt một cái là đã có thể nhìn ra được vị trí của Nhà Thơ rất dễ bị đánh lén. Chỉ cần là những người chơi thích khách, thì đều khó chống lại sức hấp dẫn này, cũng giống như mấy con mèo thấy được cuộn len vậy, thế là cậu bèn ném thử mấy quả cầu lửa ra.
Quả nhiên, chỉ cần một chiêu là đã có thu hoạch, đánh ra được một bóng người.
Anh nhà thơ suýt chút nữa bị khử cũng vừa mới nhận ra, thế là vội vàng xoay người lại, bắn một mũi tên về phía thích khách.
Tiêu Chỉ phối hợp tấn công cùng Nhà Thơ, không ngừng dùng cầu lửa tấn công tên thích khách kia, đồng thời cậu còn chú ý đến hướng tấn công của vị đi cùng, để bảo đảm tên này không có đường chạy trốn.
Thích khách vốn cũng chẳng phải loại có khả năng phòng thủ cao hay nhiều máu gì cả, lại còn phải chịu những đòn tấn công chính diện như vậy, nên nhanh chóng bị hành cho ra bã.
Nhà Thơ nhận ra Tiêu Chỉ: "Không hổ là át chủ bài của khoa chúng ta, ngầu đét!"
Tiêu Chỉ hơi ngại, mỉm cười với cậu ta một cái.
Càng tới gần biểu tượng, trận chiến càng trở nên kịch liệt hơn. Tiêu chỉ linh hoạt né tránh vô số kỹ năng bay đến, không những thế, cậu còn nắm bắt từng khe hở để tấn công.
Một tên kiếm sĩ đến gần Tiêu Chỉ, muốn cận chiến với cậu, ngay lúc đó, một tên xạ thủ cũng nhắm thẳng họng súng vào những nơi trí mạng của Tiêu Chỉ.
Hai người này đang muốn chơi hai đánh một với cậu.
Tiêu Chỉ không hề lùi lại, mà còn tiến gần về phía kiếm sĩ thêm một bước. Sau đó, trong lúc đối phương đang trưng ra ánh mắt kinh ngạc, cậu chỉ cần vươn tay một cái đã bắt được tên đó, sau đó bước lệch sang một cái, hoán đổi vị trí của hai người, khiến cho tên này trở thành khiên của mình.
"Đoàng..."
Góc độ Tiêu Chỉ chọn rất khéo léo, viên đạn của xạ thủ bắn ngay vào ngực kiếm sĩ, chỉ trong nháy mắt mà phải gánh tận hai lần sát thương, thanh máu của kiếm sĩ giảm xuống cực nhanh, thanh máu của tên này vốn chẳng còn đầy, sau lần này, số máu còn lại chưa đến một phần ba.
Kiếm sĩ cảm thấy lạnh cả người, chợt nhìn thấy tên pháp sư đang túm lấy mình đang nâng pháp trượng lên, còn nở một nụ cười hiền từ: "Cảm ơn cậu nhiều nha."
Vì để tỏ lòng biết ơn, Tiêu Chỉ còn tặng thêm vài quả cầu lửa, quét sạch thanh máu vốn chẳng còn được bao nhiêu của kiếm sĩ.
Kiếm sĩ: "..."
Lòng biết ơn sâu sắc như vậy hắn ta nhận không nổi đâu.
Thân thể của kiếm sĩ biến mất tại chỗ, mà Tiêu Chỉ lại mỉm cười với xạ thủ: "Cũng cảm ơn sự phối hợp của cậu."
Xạ thủ: "..."
Không hổ là khoa Lịch Sử, đứa nào cũng độc mồm độc miệng như nhau.
Nhưng cậu ta chẳng còn tức giận được vao lâu nữa, bởi vì bên cạnh đã có người phát hiện ra cậu ta đánh lẻ, bắt đầu tấn công cậu ta cực kỳ nhiệt tình.
Cuộc hỗn chiến vẫn tiếp tục, nhưng Tiêu Chỉ lại đi về phía trước, đến gần vị trí biểu tượng vừa mới thay đổi của đội xanh.
Cậu đã có thể nhìn thấy biểu tượng nằm ngay phía trước.
Trong hội Chiến Thần, do chịu ảnh hưởng từ Longinus, nên người chơi hệ kiếm sĩ rất nhiều. Hai kiếm sĩ đối diện đã phát hiện ra, bèn tiếp cận với Tiêu Chỉ, rồi lập tức tấn công cậu rất kịch liệt, hai người họ phối hợp khá ăn ý, có lẽ là đã quen biết nhau rồi.
Đối mặt với thế tiến công dồn dập của hai người họ, Tiêu Chỉ vẫn chẳng hề lùi bước, cậu giơ tay lên bắt đầu thực hiện phép thuật, một chiêu Gai Lửa lập tức xuất hiện dưới chân hai kiếm sĩ, mà thời gian xuất hiện của bụi gai này cũng vừa khéo chặt đứt thế tấn công mạnh mẽ của bọn họ.
Nhưng hai người nãy cũng phản ứng rất nhanh, lập tức chém về phía bụi gai, muốn mau chóng thoát khỏi trói buộc.
Cơ mà Tiêu Chỉ làm sao có thể để cho bọn họ thoát khỏi một cách thoải mái dễ dàng như thế, quả cầu phát nổ mà cậu sử dụng quá mạnh, vốn không thích hợp sử dụng trong những vùng chiến đông người như này.
Quả cầu gồm lửa và tia chớp hỗn loạn rít gào bay về phía hai người họ, âm thanh và ánh sáng rực rỡ cũng lập tức lôi kéo sự chú ý của những người xung quanh, chỉ trong nháy mắt, bọn họ đã trở thành những...tấm bia đỡ đạn sáng nhất khu này.
Tiêu Chỉ vừa ném cầu lửa, lại vừa sợ chuyện không đủ lớn mà hô to: "Tập trung hỏa lực!!!!"
Chỉ trong nháy mắt, những người ở gần đó chỉ cần rảnh tay sẽ phóng kỹ năng vào hai người bọn họ, bao phủ bọn họ trong một đống special skill.
"Đội đỏ [7654321] đánh bại đội xanh [To Vỡi]"
"Đội xanh [Một phát đi một em] đánh bại đội xanh [Rau mùi ngon quá]."
Ủa?
Hình như có gì đó sai sai?
Tất cả mọi người của khoa Cơ Giáp đều hướng về cái tên xạ thủ Một Phát Đi Một Em:
"Thì ra mày ở bên đội kia!!!!"
"Đồ phản bội!!!"
"Khai mau, mày lén nung nấu ý định chuyển khoa lâu rồi đúng không?"
Một Phát Đi Một Em: "..."
Chẳng phải là do cậu ta nghe thấy có người kêu tập trung hỏa lực, nên mới nổ súng theo trong vô thức thôi sao? Ai bảo trong ZERO không có cái kiểu miễn sát thương do đồng đội gây ra chứ...
Bởi vì sự nhẹ dạ cả tin của tân sinh khoa Cơ Giáp còn khủng hơn sức tưởng tượng của Tiêu Chỉ, nên mấy hành động này có hiệu quả đến bất ngờ.
Nhân lúc sự hỗn loạn khi nãy đang thu hút sự chú ý của mọi người, Tiêu Chỉ lén lút dùng Ảo Ảnh Lửa để thoát thân, đi đến vị trí biểu tượng của đội xanh.
Ngay lúc này đây, bên cạnh biểu tưởng hoàn toàn không có ai, người chơi ở gần đó nhất cũng bận dán mắt vào Một Phát Đi Một Em bên đó, nên tạm thời không rảnh chú ý đến bên này.
Tiêu Chỉ lén lút nâng pháp trượng lên.
"Đội đỏ [7654321] phá hủy biểu tượng đội xanh."
Đến bây giờ đám người bên khoa Cơ Giáp mới kịp hồi thần, dời sự chú ý từ chuyện Một Phát Đi Một Em có phải kẻ phản bội do khoa Lịch Sử cài vào hay không sang phía biểu tượng, nhưng lại phát hiện ra vị trí đó rỗng tuếch, còn Tiêu Chỉ thì đã biến mất từ đời nào rồi.
Đám người khoa Cơ Giáp: "..."
Đệt!!! Thằng này còn chơi cả kế dương đông kích tây nữa kìa!
Quả nhiên bên khoa Lịch sử toàn là đồ giả dối!!!
Số người còn lại:
Đội đỏ:13
Đội xanh:11
Số biểu tượng bị phá hủy:
Đội đỏ:1
Đội xanh:1
*
Lại là trên khán đài...
Bầu không khí lại thay đổi lần nữa, giờ đến lượt khoa Lịch Sử chiếm thế thượng phong, bọn họ lại một lần nữa bật kỹ năng thăm hỏi khoa Cơ Giáp, hoàn toàn không thấy mệt mỏi chút nào, chỉ thấy thích mà thôi.
Bạch Ngôn nhìn về phía Timgard đang đứng bên cạnh: "Xem đi, tôi đã nói may mắn là thứ khó nắm chắc nhất, không trông cậy gì vào nó được đâu."
Gương mặt tuấn tú của Timgard đã đen sì: "Chờ xem."
Bạch Ngôn mỉm cười, rõ ràng nụ cười ấy nhìn có vẻ rất văn nhã, nhưng lại bị anh cười thành nụ cười mang tận bảy phần chọc tức: "Ha ha."
Timgard: "Có con khỉ gì mà cười! Muốn đánh nhau à?"
Nụ cười của Bạch Ngôn vẫn bất biến: "Nhào vô."
Hết chương 33
💬 Bình luận chương