Hôm nay A Sâm không mặc bộ giáp đen kia nữa, mà đổi sang một bộ mỏng nhẹ hơn nhiều. Bộ này giúp cho hành động của hắn lưu loát hơn, ngoài ra khi dùng kiếm chém ngang đối thủ...cũng khiến cho người bị hại trông có vẻ đau đớn hơn.
Tiêu Chỉ đè lại trái tim nhỏ bé của mình. Cũng may là cậu đã kịp trốn đi. Nếu như không kịp đề phòng để cho lãnh chúa Hessen phát hiện ra thư ký của hắn là người Asanasi thì k*ch th*ch lắm luôn ấy chứ.
A Sâm có thấy k*ch th*ch không thì cậu không biết, nhưng Tiêu Chỉ thì k*ch th*ch muốn xỉu luôn rồi đây nè.
Tiêu Chỉ lén lút thở ra.
Ngay lúc này, bước chân của A Sâm bỗng đột ngột dừng lại. Hắn đứng ngay bên cạnh nơi Tiêu Chỉ trốn, con ngươi bạch kim nhìn lướt qua xung quanh, sau đó nhìn thẳng về nơi cậu đang trốn!
Sau đó, hắn nhíu mày, rồi cầm kiếm đi về phía bên này.
Đồng thời, cặp mắt bạch kim lấp lóe kia còn hơi lạnh lùng, cứ chăm chú nhìn vào nơi Tiêu Chỉ trốn, giống như thợ săn đang như A Sâm đâm cho cậu một cái để thử kiếm thì chắc chắn cậu sẽ bị thương, sau đó là hiện thân rồi nằm chờ chết.
Suy nghĩ trong đầu Tiêu Chỉ cứ bay vòng vòng.
Liệu cậu có nên thay đổi mặt mình thành gương mặt mà A Sâm chưa từng gặp, sau đó dứt khoát giả thành người qua đường vô tội luôn không? Nhưng nếu làm như vậy, dựa theo tính cách của A Sâm thì hắn sẽ xiên cho cậu một cái về điểm hồi sinh. Tiêu Chỉ đến đây là để tìm vật phẩm, nếu như rơi vào kỳ suy yếu sau khi sống lại thì đừng mong có thể làm gì được nữa.
Hay là dịch chuyển nhỉ? Cậu bỏ bao nhiêu công sức mới đi đến được nơi này, chẳng lẽ phải làm lại từ đầu?
Thấy A Sâm đã đến càng ngày càng gần, Tiêu Chỉ đành phải đưa ra một quyết định.
Thôi thì mình cứ đánh cược một phen vậy.
Cậu bảo Đại Tráng Tráng quay về ngủ trong cây chùy, sau đó nhanh tay cởi áo choàng ra, thay bằng đồng phục thư ký của Hessen, sau đó kích hoạt tinh thể Vong Linh.
Bây giờ cậu chính là công chức của Hessen đang chạy ra ngoài trốn việc trong giờ hành chính.
Chỉ là trốn chút xíu thôi, chắc không đến mức bị đánh chết đâu nhỉ?
Frost đã đến gần nơi Tiêu Chỉ ẩn thân. Hắn nghe được một tiếng động rất nhỏ phát ra từ rừng cây ở phía sau, giọng nói hắn lạnh băng: "Ra đây."
Sau đó hắn hơi ngạc nhiên, bởi vì người bay ra từ trong rừng cây lại chính là thư ký mới nhậm chức của hắn.
Khi tôi đang trốn việc, tôi vô tình gặp cấp dưới của mình cũng đang trốn việc. Văn hóa công nghiệp của Hessen thú vị như vậy đấy.
Tiêu Chỉ hành lễ với hắn: "Lãnh chúa."
Thật ra khi Frost đối mặt với cấp dưới trốn việc thì vẫn rất bình tĩnh. Bởi vì chính hắn là người tiên phong trên con đường trốn việc này, hơn nữa trốn một lần là trốn tận vài trăm năm.
Hắn hỏi: "Cậu ở đây làm gì?"
Tiêu Chỉ: "Thám hiểm ạ...Tôi muốn đi tìm ít tài nguyên."
Frost: "Chỉ một mình cậu ?"
Tiêu Chỉ gật đầu.
Trên mặt Frost vẫn không có biểu cảm gì, hắn nhìn lướt qua Tiêu Chỉ: "Theo ta."
Vừa nói xong đã xoay người bỏ đi. Theo động tác của hắn, mái tóc bạc vẽ ra một đường cong trên không trung, còn nhẹ nhàng lay động.
Tiêu Chỉ không nghĩ tới phong ba trốn việc của mình lại được giải quyết nhẹ nhàng như thế. Thậm chí A Sâm còn có vẻ như chẳng quan tâm gì đến chuyện cấp dưới của mình trốn việc cả. Nhưng mà...A Sâm nói vậy là có ý gì cơ? Sao lại muốn xách thư ký theo vậy? Muốn cho cậu ghi lại nhật ký hằng ngày à?
Tiêu Chỉ vội vàng chạy theo. Tuy trên mặt A Sâm chẳng có biểu cảm gì, nhưng tư thế của hắn có vẻ như là muốn kéo cậu đi kiếm kinh nghiệm thiệt á!
Phúc lợi của Hessen tốt đến vậy luôn sao?
Trên đường, Frost cố ý hỏi thăm cấp dưới của mình: "Cậu muốn tìm gì?"
Tiêu Chỉ: "Tôi chuẩn bị đến nơi chôn xương của Nafa, tìm Vong Giả Oán Hỏa ạ."
Giọng điệu của Frost vẫn bất biến: "Chỉ một mình cậu?"
Không hiểu sao Tiêu Chỉ lại nghe được một chút ý chê bai trong đó. Một mình cậu thì làm sao cơ? Anh cứ đi hỏi thăm hết một vòng Asanasi đi, hỏi thử coi có ai không biết uy danh của pháp sư áo đen không? Người muốn kêu tôi bằng ba có thể xếp thành một vòng bao quanh cả đại lục Dazemenya luôn đó!
Hơn nữa cậu còn "đâm sau lưng" lãnh chúa Hessen nữa kìa!
...Nhưng mà thôi, đừng để A Sâm biết chuyện này thì tốt hơn.
Nhưng chỉ trong giây lát, Tiêu Chỉ bỗng nhớ đến thân phận hiện tại của mình – thư ký. Cậu là nhân viên văn thư duy nhất trong cung điện, khi đứng giữa một đám kỵ sĩ của Hessen đột nhiên trở nên nhỏ bé đến lạ.
Nếu như đây là thời đại của Tiêu Chỉ, thì chuyện này giống như là có một ngày bỗng nhiên boss phát hiện ra nhân viên ngày nào cũng chỉ biết ở trong văn phòng đọc công văn rồi chơi với chó của mình chạy thẳng đến vùng chiến loạn đi đánh thuê vậy đó!
Tưởng tượng như vậy xong, lại thấy A Sâm có thể nhịn không châm chọc cậu, đúng là được giáo dục rất tốt luôn...
Tiêu Chỉ thề, chuyện này chắc chắn không phải do cái filter bạn tốt của cậu gây ra đâu.
Frost không hề mở miệng châm chọc thư ký không biết tự lượng sức, hắn chỉ tiếp tục đi về phía trước: "Vừa đúng lúc, ta cũng định đi tìm Nafa."
Tiêu Chỉ thầm nghĩ hai người còn quen biết nhau cơ đấy. Cậu thuận miệng hỏi: "Ngài có việc gì cần sao?"
Frost: "Không có gì, chỉ là muốn đến làm thịt hắn, sau đó cướp kiếm hồn của hắn đi."
Tiêu Chỉ: "..."
Thân thiết đến thế luôn đấy, boss ơi, anh tuyệt vời quá
Dọc đường đều là Frost đi trước mở đường.
Tiêu Chỉ ngại hình tượng thư sinh của mình nên chỉ có thể lẳng lặng làm một quần chúng hóng biến mà thôi. Cậu nhìn boss nhà mình cứ một kiếm là xử đẹp một "bấy bì", có vẻ quái vật ở chỗ này chẳng có nguy hiểm gì với hắn, cứ như chúng là mấy củ cải trắng thôi vậy.
Vừa đi, điểm kinh nghiệm của Tiêu Chỉ lại vừa tăng lên đều đều.
Tiêu Chỉ hoàn toàn không tưởng tượng ra niềm vui của việc được trải nghiệm làm kẻ yếu, từ trước đến nay toàn là cậu đi bảo vệ cho người ta thôi. Đừng nói nữa, cảm giác được ké tí kinh nghiệm nó sướng lắm, thảo nhiều người suốt ngày cứ nói "Cô ơi, anh không muốn vất vả nữa".
Bởi vì boss quá mạnh nên tiểu đệ như Tiêu Chỉ chẳng có việc gì để làm cả. cậu nhìn bóng lưng của A Sâm đang đứng trước mặt mình, suy nghĩ bỗng bay đi càng ngày càng xa.
Có lúc nghĩ đến những chuyện trước đây, cũng có khi là những cuộc nói chuyện giữa người chơi với nhau về lãnh chúa Hessen. Nhưng cuối cùng chẳng hiểu vì sao mà suy nghĩ của cậu lại bay theo một đường cong vèooo, bay về hướng câu chuyện "đâm sau lưng" trong mộ phần của Dana...
Ánh mắt của Tiêu Chỉ cứ theo suy nghĩ mà đi xuống, nhất thời tâm trạng của cậu bỗng hơi phức tạp.
Ở phía trước, động tác vung kiếm của Frost có hơi khựng lại. Đương nhiên người nhạy bén như hắn có thể cảm nhận được ánh mắt ở phía sau mình rồi. Tên thư ký này có ý kiến gì đây? Lá gan lớn quá nhỉ?
Bỗng nhiên Tiêu Chỉ cảm thấy cả người mình bất chợt lạnh toát, ngay sau đó là một luồng sát khí lạnh căm căm ập tới từ phía trước. Nó giống như là cánh cửa đi đến thế giới Asanasi đang hé mở ra một khe nhỏ để chào đón cậu đến đó vậy.
Cậu từ từ ngẩng đầu lên, lập tức thấy được con ngươi bạch kim ở ngay trước mắt.
Toang rồi...nhìn chằm chằm mông người ta mà tập trung quá làm chi, bị phát hiện mất tiêu rồi.
Tựa như sống chết chỉ ở trong nháy mắt vậy.
Dựa vào tố chất tâm lý có được nhờ vào hằng năm lăn lộn trong giới người chơi hệ chiến, Tiêu Chỉ bình tĩnh lại rất nhanh. Với tình huống này thì ai nhận trước người đó xấu hổ, nên cậu quyết định mặt dày để ra đòn phủ đầu luôn.
Tiêu Chỉ gật đầu rồi mỉm cười vừa nhẹ nhàng vừa lễ phép: "Ngài có chuyện gì ạ?"
Thái độ của cậu dịu dàng, giọng điệu lại nhẹ nhàng, tựa như khi nãy chưa xảy ra chuyện gì cả. Nói về độ không biết nhục, thì người này là thiên hạ vô địch.
Bỗng nhiên Frost không biết nên mở miệng thế nào: ""
Hắn có thể nói gì được đây? Nói là ánh mắt của tên cấp dưới này giống như muốn đốt sạch quần áo mình à?
Nếu không thì cứ cho cậu ta ăn một kiếm trước đi...
Hết chương 36
💬 Bình luận chương