Sau khi đưa cậu lại thấy hơi hối hận, thói quen là thứ hại chết con người mà. Trước đây Tiêu Chỉ ăn gì đều chia sẻ cho A Sâm, nhưng mà A Sâm của bây giờ chắc là không muốn động đến đồ do người khác đưa đâu nhỉ?
Frost không nói gì, nhưng lại dùng một ánh mắt khiến người ta không thể nhìn thấu quan sát Tiêu Chỉ.
Khi Tiêu Chỉ cho rằng hắn sắp sửa quay đầu bỏ đi, hắn lại bất ngờ vươn tay nhận lấy Thiên Diệp lộ, còn mở ra uống một ngụm.
Trong phút chốc, Tiêu Chỉ bỗng có cảm giác như dòng thời gian đang xếp chồng lên nhau.
Trước đây khi cậu đi qua Thiên Diệp quốc cũng từng mang Thiên Diệp lộ về cho A Sâm. Lúc đó A Sâm đã nói gì nhỉ?
Là "Rất ngon" hay là "Món Tiểu Thất chọn tất nhiên là ngon"? Cho dù cậu có đưa cho A Sâm thứ gì, hắn đều nói rằng rất ngon, vậy nên cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Nhưng Tiêu Chỉ vẫn còn nhớ như in, gương mặt lạnh nhạt của A Sâm đã xuất hiện một nụ cười nhẹ, trông còn có vẻ hơi vui sướng thỏa mãn.
Frost lặng lẽ uống hết Thiên Diệp lộ, sau đó hắn nhìn chằm chằm vào cái lọ như đang nhớ lại gì đó. Nhưng cuối cùng hắn chỉ nhíu mày, rồi ném nó đi, không thèm nói lời nào mà quay gót đi thẳng, khiến người ta không thể hiểu được thật ra hắn thích hay là không.
*
Hai người vẫn tiếp tục bước đi.
Tiêu Chỉ chẳng nhớ nổi có bao nhiêu binh sĩ vong linh đã xuất hiện bên đường, dù sao thì tiết tấu của mỗi lần chẳng có gì khác biệt, vậy nên kết quả cuối cùng cũng chẳng có gì bất ngờ.
Hai người đi qua một ngã ba do thiên nhiên tạo nên, lúc này cảnh vật xung quanh đã bắt đầu khác khi nãy.
Khi nãy khung cảnh chỉ toàn hang động tự nhiên, bên trên còn có rất nhiều vết chém do đao kiếm, trông có vẻ vừa âm u vừa tàn khốc. Đó cũng chính là minh chứng cho trận chiến khốc liệt giữa quân Nafa và phản quân năm ấy.
Nhưng con đường này lại hoàn toàn trái ngược, khắp vách tường treo đủ loại màn lụa rách nát, trên đó còn có hoa văn mờ ảo. Hơn nữa, cậu còn có thể nhìn thấy vài nút thắt vẫn chưa bị bung ra, vậy nên không khó để tưởng tượng ra dáng vẻ khi chưa bị rách nát của chúng đẹp đến nhường nào.
Trên mặt đất còn có mấy chiếc đèn bị giẫm nát, khi nhìn vào mấy mảnh vỡ, cũng có thể thấy được mấy thứ này khi ấy cũng vô cùng tinh xảo đẹp đẽ.
Lúc sinh thời, khi Nafa tiến vào căn hầm này, ông ta và thủ hạ đã cùng đường bí lối mới đúng. Dưới tình huống như thế, ai có thể hưởng dụng được những vật trang trí xa xỉ như vậy, cũng có thể nói rằng ông ta hoặc bà ta còn có thể nhàn nhã trang trí nơi ở cho mình trong cảnh đường cùng như thế?
Chắc chắn thế lực của người này ở Nafa không hề thấp, vậy đó là ai?
Tiêu Chỉ nhìn thoáng qua Frost. Thôi vậy, cái mặt này ngoại trừ đẹp trai ra thì cậu chẳng nhìn ra được biểu cảm gì.
Hai người bọn họ vẫn đi tiếp.
Không bao lâu sau, trước mặt bọn họ xuất hiện một căn phòng đá do thiên nhiên tạo thành, nhìn có vẻ rất thô, nhưng chưa không hề có dấu vết bị cạy mở. Căn phòng này nằm trên một đài đá, trên đài này có dấu vết bị nạy ra, chắc là do con người làm, bên trên còn sót lại vài mảnh lụa vẫn chưa hoàn toàn mục nát.
Sự hoa lệ của số lụa này không hề thua kém những thứ Tiêu Chỉ từng được thấy trong dinh thự của công tước Sharona, có thể thấy được chủ nhân của những thứ này có địa vị khá cao.
Trên vách tường xung quanh cũng được trang trí bằng màn lụa, còn có vài đồ trang trí vỡ nát nằm rải rác trên mặt đất. Xem ra người này là kiểu cho dù có rơi vào đường cùng, thì vẫn phải hưởng thụ hết niềm vui của việc xa hoa lãng phí.
Hơn nữa, theo như phong cách này, có lẽ đó là một người phụ nữ.
"Ấy, có khách tới à?"
Một giọng nói ngọt ngấy từ bên trên vọng xuống.
Tiêu Chỉ nhìn về nơi giọng nói ấy phát ra, lúc này mới nhận ra trên trần nhà còn treo một chiếc đèn lộng lẫy, có lẽ là vì ở cách xa mặt đất, nên chiếc đèn này vẫn còn nguyên, chưa hề hư hao gì cả.
Ngay lúc đó, có một nữ vong linh mang mái tóc vàng đậm xoăn tít, còn có cả một đôi mắt tím mê người đang ngồi trên đó.
Ả ta mặc một chiếc váy lụa màu tím, làm da trắng như tuyết, trên người còn đeo đầy trang sức xinh đẹp tinh xảo. Ả ta đi chân trần, váy lụa mỏng manh gần như không thể che đậy được dáng người xinh đẹp của ả, khiến cho người ta không thể rời mắt.
Khắp người vong linh này không dính đầy máu tươi như những kẻ khác, từ đầu đến chân đều rất sạch sẽ, nhưng trên cổ lại có một đường đỏ như máu vây quanh, thứ này có lẽ là vết thương đã khiến ả ta tử vong vào năm đó.
Từ trong ánh mắt, có thể dễ dàng nhận ra thần trí ả ta vẫn còn rất tỉnh táo, không hề bị khao khát giết chóc thao túng.
Nữ vong linh nhẹ nhàng cúi người với bọn họ, không hề ngại ngùng lộ ra đường cong nơi ngực mình: "Hai người đến tìm ai?"
Frost không rảnh nói chuyện vô nghĩa: "Nafa ở đâu?"
Nữ vong linh nghe vậy chỉ nở một nụ cười ngọt ngào: "Ha ha, tôi là Tulane Ruth, là phi tử được Nafa bệ hạ yêu thương nhất, các người thật sự muốn hỏi chuyện này sao?"
Tiêu Chỉ nghe thấy cái tên này xong thì không khỏi sinh ra chút cảnh giác.
Tulane Ruth đúng là sủng phi của Nafa, gần như nửa đời của ả ta đều bầu bạn bên cạnh ông ấy, thậm chí còn theo Nafa xuất chinh khắp nơi, đến tận khi chết vẫn ở bên cạnh nhau.
Khác hẳn với vẻ ngoài mỹ lệ, tính tình của Tulane Ruth rất tàn nhẫn. Ả ta thích hiến tế máu thịt, tra tấn ép cung. Số phụ nữ biến mất trong hậu cung của Nafa có hơn một nửa là rơi vào tay ả ta. Nhưng Nafa lại chưa từng quan tâm đến chuyện này, thậm chí ông ta còn cùng ả ta nhìn những người phụ nữ đáng thương đó từ từ chết đi.
Có thể nói hai người này đều là cùng một loại, đều tàn nhẫn khát máu, coi thường mạng người.
Nhưng thứ càng nổi tiếng hơn cả thân phận sủng phi, chính là thuật nguyền rủa của ả ta.
Hậu cung của Nafa khi đó gần như đã thu hết mỹ nhân trong vương triều Todd, mà Tulane Ruth có thể được Nafa sủng ái lâu như vậy đương nhiên không phải là vì nhan sắc thôi. Ả ta nhờ vào thuật nguyền rủa để giúp Nafa giải quyết rất nhiều kẻ địch, vào lúc nhân dân đứng lên khởi nghĩa cũng có không ít thủ lĩnh phản quân đã chết trong tay ả ta.
Có thể nói, đây đúng thật là một mỹ nhân rắn rết. Một khi thiếu cảnh giác, ả ta sẽ lập tức nuốt chửng người ta ngay.
Tiêu Chỉ đến gần Frost, nhẹ giọng nói: "Xin ngài hãy cẩn thận với thuật nguyền rủa của cô ta."
Frost khẽ gật đầu, ý bảo mình đã hiểu.
Tulena Ruth thấy vậy, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không thay đổi chút nào, con ngươi màu tím mỹ lệ của ả ta nhìn về phía Frost: "Ngài rất giống một vị quân chủ tràn ngập mị lực, ngài xứng đáng có được người phụ nữ xinh đẹp nhất hầu hạ bên cạnh."
Vừa nói, Tulane Ruth vừa nhẹ nhàng uốn éo vòng eo mảnh khảnh của mình. Đã từng xưng bá ở hậu cung Nafa nhiều năm như vậy, cộng thêm việc đã đánh bại vô số người đẹp đầy mưu trí, vậy nên ả ta hiểu rất rõ thứ mà đàn ông thích là gì, cũng nắm được vẻ quyến rũ nhất của mình nằm ở nơi nào.
Ả ta hoàn toàn bơ đẹp Tiêu Chỉ, bởi vì trong mắt ả ta, người này vừa nhìn đã biết chỉ là một chân sai vặt đi theo mà thôi, không đáng để chú ý đến.
Tiêu Chỉ: "..."
Chị gái à, chị đang định bước vào con đường quyến rũ người ta ấy hả? Cậu không nhịn nổi mà nhìn về phía Frost. Con trai nhà cậu còn nhỏ lắm, năm nay mới hơn 600 tuổi thôi, làm ơn đừng học hư giống như Thiên Diệp Ô đấy nhé.
Frost vẫn không nói gì, sau đó hắn nhìn sang Tulane Ruth, hỏi lại lần nữa: "Nafa ở đâu?"
Tulane Ruth đã từng gặp rất nhiều loại đàn ông không hiểu phong tình rồi. Loại đàn ông này luôn có vẻ ngoài nghiêm túc, ra vẻ không có hứng thú với phụ nữ, nhưng cuối cùng không có kẻ nào trong số đó thoát khỏi sự cám dỗ của ả ta cả.
Tulane Ruth không vội chút nào, ả ta thản nhiên bay từ đèn treo xuống, bày ra dung mạo tuyệt mỹ của mình đến trước mặt Frost, để hắn có thể thưởng thức nhan sắc tựa như được nữ thần ban phúc của mình. Chỉ cần Frost tình nguyện liếc mắt xuống, là có thể ngắm nhìn được toàn bộ cơ thế không tì vết của ả ta.
Ả ta hơi đè thấp giọng mình, cứ như đang trộn lẫn đường mật và rượu ngon, tiếp tục dụ dỗ: "Ngài có đồng ý tiếp nhận lòng trung thành của tôi không? Ngài có thể làm mọi thứ với tôi, bao gồm cả...bất cứ chuyện gì."
Mày Frost hơi nhíu lại: "Không cần, người bên cạnh ta đã đủ."
Tulane Ruth vẫn không hề nhụt chí, ả ta càng cười ngọt ngào hơn: "Những cô gái đó sao có thể tốt bằng tôi được? Chi bằng ngài hãy thử một lần, trên thế giới này không có người phụ nữ nào có thể khiến ngài hài lòng được như tôi đâu."
Frost vẫn vô cảm: "Không cần, bên cạnh ta đều là đàn ông. Tất cả đều cường tráng hơn cô, ta rất hài lòng."
Tiêu Chỉ: "..."
Lời vừa nãy...còn có nghĩa khác nữa á
Nhưng sau khi Tiêu Chỉ suy nghĩ một lát, nếu như hiểu theo nghĩa trên mặt chữ, thì tình hình đúng thật là như vậy đấy. Những kỵ sĩ cậu gặp ở Hessen đều là đàn ông hết, tuy rằng không nhìn ra được giới tính của cốt long Alifa, nhưng cái dáng vẻ vui vẻ lăn lộn trên bùn kia, chẳng hề có chút gì giống với bé gái cả.
Chẳng trách Hài Cung luôn mang một vẻ vừa sơ sài vừa thô kệch, bởi vì cả Hessen chỉ toàn là lũ đàn ông l* m*ng, là một đám xác sống chả quan tâm gì tới cuộc sống cả, tinh tế mới là lạ đấy.
Nụ cười của Tulane Ruth hoàn toàn cứng đờ: ""
Bỏ mẹ! Tính sai rồi! Tên này thế mà lại là một thằng gay chết tiệt!
Mọi người biết rồi đấy. Trong mắt một tên gay chết tiệt chỉ có một tên gay chết tiệt khác, phụ nữ xinh đẹp hoàn toàn không nằm trong phạm vi săn đón của bọn họ.
Hết chương 37
💬 Bình luận chương