Thanh kiếm trong tay Nafa lại lập lòe ánh đỏ. Hai bên không ngừng va vào nhau, nhưng dưới thế tiến công dữ dội của ánh sáng xanh, ánh đỏ rơi vào thế yếu, dần tối lại.
Cuối cùng, cái khiên bao quanh cơ thể Nafa đã vỡ nát, hóa thành máu rồi hoàn toán biến mất.
Nafa còn chưa kịp ứng đối, thì khóe miệng của Frost đã xuất hiện ý cười lạnh băng. Nhưng nụ cười của hắn không có sung sướng, cũng chẳng có ấm áp, chỉ có sát ý vô hạn.
Trường kiếm đen nhánh vung lên, mang theo ánh kiếm lạnh lẽo bay khắp trời.
Trong nháy mắt, dường như tất cả ánh kiếm đều nghe theo mệnh lệnh của Frost, đồng loạt rơi xuống, giống một trận mưa rền gió dữ tiễn đưa người chết. Mỗi một giọt mưa đều mang theo sát ý lạnh tanh, cứ như muốn đánh đối thủ vào tầng sâu nhất trong địa ngục, rơi vào thế vạn kiếp bất phục.
Nafa đắm chìm trong ánh kiếm, không khỏi sợ hãi trong lòng.
Ông ta cảm nhận được hương vị của cái chết. Lần trước cũng có cảm giác này, ông ta đã mất đi cả quốc gia, đánh mất quân đội hùng hậu mà ông ta lấy làm tự hào, ngã xuống từ vương tọa cao nhất, thậm chí còn bị chém đầu, phơi thây nơi hoang dã.
Vậy bây giờ...ông ta sẽ ra sao
Nhưng Nafa còn chưa kịp nghĩ kỹ, thì ánh kiếm đã đến. Cơn mưa ánh kiếm lạnh băng xé nát linh hồn ông ta không chút do dự, suy nghĩ còn chưa kịp tìm ra đáp án đã tan thành mây khói, chỉ còn lại hư vô.
Ánh kiếm đâm nát cơ thể và áo giáp của Nafa, chỉ còn mỗi thanh cổ kiếm màu đồng kia là còn nguyên vẹn. Nó rơi xuống mặt đất, rõ ràng là đang nằm yên, nhưng lại như đang tỏa ra ma lực gì đó, hấp dẫn người ta nhìn về phía nó.
Khi nãy Frost bị thương khi chiến đấu, trên má hắn còn một đường kiếm, khóe miệng còn vươn vệt máu, ngay cả tay cũng bị kiếm Nafa đâm qua, dòng máu đỏ sậm vẫn còn nhỏ giọt.
Nhưng hắn chẳng thèm để ý đến vết thương của mình, dứt khoát bước đến cầm lấy thanh kiếm bảng lớn vừa rơi xuống.
Gần như là ngay thời khắc hắn cầm lấy thanh kiếm ấy, một giọng nói bỗng vang lên từ sâu trong đáy lòng hắn:
"Ngài g**t ch*t ông ta, thì ngài sẽ có được ta..."
"Ta có thể giúp ngài bước l*n đ*nh cao..."
"Càng giết chóc, ngài càng mạnh mẽ. Dùng mạng sống của những con kiến đó đổi lấy sự trợ giúp của ta, đáng lắm đúng không?"
Frost dùng sức nắm chặt thanh kiếm.
"Đúng vậy, chính là như thế..."
"Đến đây đi, đến để ta bày tỏ lòng thành kính..."
"Đầu tiên, g**t ch*t cái tên thừa thãi ở đây đi, sao nào?"
Giọng nói kia đầy mê hoặc. Đó chính là kiếm hồn của thanh kiếm này. Nó cực kỳ hiếu chiến, còn đam mê giết chóc, chỉ cần Frost làm theo lời nó, thì nó có thể ban cho hắn sức mạnh vô hạn.
Nhưng cái giá phải trả cho việc nắm giữ nó, chính là tâm trí sẽ không ngừng bị nó thao túng, cuối cùng sẽ trở thành nô lệ của kiếm.
Frost lại không hề nghe theo lời xúi giục của nó. Hắn lập tức đưa kiếm đến trước mặt, bôi vết máu trên tay trái mình lên đó, giọng điệu hắn vẫn vững vàng, lòng không xao động chút nào: "Không, ngươi bắt buộc phải thần phục ta."
Sau đó, miệng hắn bắt đầu tụng niệm thần chú tối nghĩa khó hiểu. Theo động tác của hắn, vết máu trên thanh kiếm bản to không ngừng uốn éo, biến thành một đống phù văn quái dị.
"Không! Ngươi không thể!"
"Chỉ có kẻ thành kính với ta, mới được ban sức mạnh!"
"Ngươi dừng lại ngay!"
"A!!!..."
Kiếm hồn thét lên đầy thê lương, nhưng vẻ mặt Frost vẫn không đổi. Miệng hắn không ngừng tụng niệm, phù văn ma quái nhanh chóng lan rộng khắp thân kiếm, tiếng k** r*n của kiếm hồn càng lúc càng yếu đi, sau đó hoàn toàn biến mất.
Một cầu sáng nho nhỏ bay ra từ thân kiếm, tựa như nó đã bị phù văn rút hết máu, nên trông nó không còn màu đỏ nữa, chỉ là một quả cầu sáng trắng bệch.
Ngay lúc mất đi kiếm hồn, thanh kiếm bản to cũng lập tức vỡ vụn. Rỉ sét từ vết nứt bắt đầu ăn mòn, rồi lan ra toàn bộ thân kiếm.
Frost ném thanh kiếm bản to đã bị hủy xuống, vươn tay bắt lấy luồng sáng trắng đặt lên thanh kiếm đen nhánh của mình. Lúc đầu luồng ánh sáng đó có vẻ không vui lắm, nhưng dưới ánh mắt lạnh căm căm của Frost, nó không thể không đi vào trường kiếm.
Sau khi luồng sáng trắng hoàn toàn dung nhập vào thân kiếm, trường kiếm vẫn giữ nguyên bộ dạng vốn có. Nhưng bên ngoài lại có những đốm sáng lấp lánh chuyển động, khiến nó có thêm vài thêm vài phần thần bí.
Nhưng Frost không thưởng thức kiệt tác của mình. Hắn thu kiếm, xoay người chuẩn bị đón Tiêu Chỉ cùng rời khỏi đây.
Đúng lúc này, bước chân của Frost đột nhiên khựng lại, còn giơ tay che kín trán mình. Cơn đau đầu kịch liệt như rất nhiều cây kim bạc không ngừng châm chích vào đầu hắn, khiến hắn gần như không thể suy nghĩ nữa, cũng không thể khống chế nổi cơ thể mình.
Tiêu Chỉ đứng một bên thấy tình hình không ổn, vội vàng bay đến, đỡ lấy cơ thể lảo đảo sắp ngã của hắn: "Lãnh chúa?"
Frost cắn răng, không để bản thân phát ra âm thanh nào.
Tiêu Chỉ vô cùng lo lắng: "Tôi đưa ngài về Hessen được không?"
"Không." Frost phải gắng gượng lắm mới nói được. "Chuyện nhỏ...Lát nữa là ổnvề Hessencũng vô dụng"
Tiêu Chỉ đỡ Frost sang bên cạnh ngồi. Vì Frost không thể khống chế được cơ thể, nên cậu chỉ đành để hắn dựa vào người mình.
Quen nhau lâu như vậy rồi, nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên họ gần nhau đến thế.
Tiêu Chỉ quay đầu nhìn Frost, trong căn hầm này chỉ có quỷ hỏa mờ ảo là nguồn sáng, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến tầm nhìn của cậu. Khoảng cách gần như vậy giúp cậu có thể nhìn rõ hàng mi dày như cánh quạt của đối phương, tạo thành một đường cong xinh đẹp. Chúng tạo thành một cái bóng thanh thoát trên mặt Frost, khiến cho gương mặt hắn có vẻ càng góc cạnh hơn.
Cậu có thể ngửi được hương gỗ đặc biệt ở Hessen trên người Frost, mái tóc bạc mượt mà lướt qua tai Tiêu Chỉ, làm cậu thấy hơi ngưa ngứa.
Frost cau mày, âm thầm chịu đựng cơn đau đầu, có vẻ như hắn không muốn để lộ sự yếu đuối trước mặt người khác.
Tiêu Chỉ nhạy bén nhận ra việc này. Cậu bèn vươn tay xoa nhẹ lên lưng hắn, an ủi Frost, cũng là để an ủi bản thân mình vì không thể giúp được gì vào lúc này.
Giờ khắc này, lòng Tiêu Chỉ bỗng thấy thật bất lực.
Cậu rất muốn biết A Sâm đã một mình trải qua những chuyện gì trong suốt 600 năm qua. Vì sao hắn lại đau đầu? Có phải mỗi lần hắn đều chịu đựng như thế này không? Tại sao muốn truy nã cậu? Liệu có phải là vì cậu bỏ đi mà không lời từ biệt?
Căn hầm tĩnh lặng, chỉ có hai người đang tựa vào nhau thật gần.
Tựa như có một luồng không khí khác đang chuyển động, vừa ngọt ngào lại vừa chua xót, nhưng lại buồn rầu cay đắng nhiều hơn.
Giữa không gian tĩnh lặng, Tiêu Chỉ chợt nhìn thấy vết thương trên tay Frost, đó là vết thương sau khi giao chiến với Nafa. Tuy Frost tỏ vẻ không thèm quan tâm đến nó, nhưng Tiêu Chỉ lại cảm thấy vết thương này thật chói mắt.
Cậu nhẹ giọng nói: "Tôi giúp ngài xử lý vết thương trước đã."
Frost không trả lời, nên Tiêu Chỉ cứ xem như hắn đồng ý.
Tiêu Chỉ lấy một cuộn băng vải ra khỏi ba lô. Đó chính là vật phẩm giao dịch xuất hiện trong quá trình lập kế hoạch xây dựng khu thương mại, băng vải trị liệu do các dược sĩ vong linh sản xuất. Nhưng thứ này không dành cho nhà thám hiểm, mà chuẩn bị bán cho xác sống, được xem là thứ giúp các dược sĩ đẩy mạnh tiêu thụ ở khu thương mại.
Tiêu Chỉ nhẹ nhàng kéo tay Frost. Miệng vết thương trên tay hắn rất dữ tợn, có vẻ như bị kiếm bản to đâm xuyên qua. Nhưng Frost vẫn không hề biến sắc, cứ chiến đấu tiếp, cứ như là hắn không hề cảm thấy đau đớn chút nào vậy.
Băng vải cứ quấn quanh vết thương từng vòng từng vòng, bao kín nó lại. Tiêu Chỉ không biết bao lâu thứ này mới có công hiệu, nên quyết định cứ bảo trì nguyên dạng trước đã.
Sau khi âm thầm giằng co suốt một hồi, đột nhiên Tiêu Chỉ cảm thấy vai mình nhẹ bỗng.
Tiêu Chỉ vừa quay sang nhìn người bên cạnh mình, thì thấy Frost đã đứng dậy. Lúc này, ánh mắt hắn tỉnh táo, không còn đau khổ và hỗn loạn như ban nãy nữa.
"Đi thôi." Frost cất bước tiến về phía trước. Bước chân hắn vững vàng, sống lưng thẳng tắp, vẫn là lãnh chúa Hessen không gì địch nổi.
Hắn đi đến nơi Nafa biến mất, nhặt ngọn lửa xanh lục được bao bọc trong pha lê đang nằm trên mặt đất. Frost nhìn thoáng qua viên pha lê đó, rồi vẫn cứ ném qua cho Tiêu Chỉ.
Đây là Vong Linh Oán Hỏa mà Tiêu Chỉ đang tìm.
Tiêu Chỉ vươn tay đón lấy. Cùng lúc đó, cậu nghe được một tiếng "Cảm ơn" nhẹ nhàng. Đến khi cậu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy mái tóc bạc và bóng lưng đang cách xa của Frost.
Tiêu Chỉ mỉm cười, vội vàng cất Vong Linh Oán Hỏa đi, rồi đuổi theo bước chân boss.
Hết chương 39
💬 Bình luận chương