"Grừ" Dưới đám cầu lửa liên tiếp của Tiêu Chỉ, một con xác chết vùng dậy đã bị đốt trọc đầu, sau đó bất lực bỏ mình.
"..." Còn có thêm hai xác chết vùng dậy đã ngỏm trước khi kịp để lại lời trăn trối.
Xác chết vùng dậy liên tục ngã xuống, không thể đứng dậy nổi nữa. Sau khi xác chết cuối cùng ôm hận mà chết, Tiêu Chỉ nhìn hết xung quanh một lượt cũng chẳng phát hiện được mục tiêu mới, thế là đành thu tay về, tuy là chưa đã thèm tí nào cả.
Khoảnh khắc hạnh phúc thường ngắn ngủi vậy đấy.
Tiêu Chỉ mỉm cười đi lục tìm chiến lợi phẩm, cuối cùng phát hiện ra bọn chúng rất sạch sẽ. Có lẽ là lúc chết đã bị phản quân lục soát hết một lượt. Ngoại trừ bộ giáp nát bét và đế giày rách tươm, thì ngay cả một điểm cũng chẳng để lại cho cậu.
"..." Nụ cười của Tiêu Chỉ vụt tắt.
Hạnh phúc...cũng có cái giá của nó.
Lúc đi theo A Sâm, Tiêu Chỉ nhặt đồ không ngơi tay, bây giờ bỗng ý thức được thế nào là lên voi xuống cún.
*
Frost gần như bị đám sương khói vây lấy cùng lúc với Tiêu Chỉ. Trong nháy mắt, hắn đã cảm nhận được sự tĩnh lặng xung quanh, hắn bèn thử gọi thư ký của mình một tiếng: "Thập Thất?"
Giữa khói sương không có bất cứ tiếng trả lời nào, không biết là chết hay mất tích rồi nữa.
Frost dựa theo trí nhớ đi tìm nơi Tiêu Chỉ vừa đứng, nhưng nơi đó lại không có gì cả.
Lông mày xinh đẹp của Frost hơi nhíu lại. Hắn nhìn bốn phía xung quanh, muốn tìm nơi đám khói bất thường này phát ra, và cả cách giải quyết tình hình hiện tại.
Ngay lúc đó, có tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, giống như là một người đang mặc một bộ chiến giáp vừa dày vừa nặng, tay cầm vũ khí tiến đến gần hắn.
Tiếng bước chân cứ quanh quẩn trong đường hầm, cứ như đang từng bước từng bước đập vào tim người ta. Cứ như là đang muốn người ta sợ hãi, đánh đòn tâm lý lên kẻ địch trước.
Frost chẳng có kiên nhẫn với mấy trò xiếc ra vẻ cao siêu này. Hắn không đứng yên ở đó chờ, mà là đi về hương âm thanh đó phát ra. Hắn muốn đến xem thử, xem Nafa sắp xếp thứ gì đến đối phó với hắn.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã đối mặt với một cái bóng khổng lồ.
Tuy rằng bị cách bởi một lớp sương mờ, nhưng vì đang ở khoảng cách gần, nên hắn vẫn có thể thấy rõ. Đó là một vong linh khổng lồ đang cầm rìu. Có vẻ như gã có mang dòng máu của thú nhân, khiến cho hình thể của gã to lớn vượt xa loài người. Khắp người tên thú nhân vong linh này dính đầy vết máu, bao gồm cả gương mặt chằng chịt sẹo kia.
Gần như mùi máu đều tỏa ra từ người gã.
Gã cũng đã nhìn thấy Frost, gã toét miệng, lộ ra một cái miệng toàn răng nanh như mãnh thú, giọng nói lạnh lẽo: "Ta là Titustrange, là quân trưởng của đại đế. Ngươi, xâm nhập vào lãnh địa của ngài."
Frost cũng chẳng thèm quan tâm: "Thế thì sao?"
Đôi mắt Titustrange lóe lên, đột ngột vung rìu tấn công về phía Frost. Tốc độ nhanh đến mức chẳng giống như gã đang cầm một loại vũ khí to lớn nặng nề chút nào.
Khác hẳn với Tulane Ruth, tính tình người này không thích nói mấy lời thừa thãi. Điểm này khiến Frost rất hài lòng, hắn cũng lười nói nhiều, trở tay một cái là chém ra một đường kiếm.
Trường kiếm đối đầu với rìu lớn nặng trịch, kim loại va vào nhau phát ra tiếng vang chói tai. Tuy rằng hình thể hai bên cách biệt rất xa, nhưng Frost lại không hề lùi bước. Hắn dồn sức vào cánh tay, hung hăng dùng một kiếm đánh bật chiếc rìu lớn.
Tay bị một lực tác dụng vào, Titustrange rất kinh ngạc. Gã không ngờ rằng người này có thể đạt được sức mạnh kinh khủng như thế, quả thực là ngang hàng với gã. Không...có một suy nghĩ vụt qua trong đầu gã, có lẽ người này còn mạnh hơn cả gã.
Địa vị của người này là gì?
Tiếc là Frost không hề cho gã cơ hội để suy nghĩ. Nhân lúc đối thủ lùi về phía sau trong vài giây ngắn ngủi, hắn lại lao về phía trước, trường kiếm trong tay không ngừng chém tới, ép Titustrange đến mức không thể không cẩn thận đối phó.
Hai người đều là những người đã trải qua vô số trận chiến, mỗi một chiêu thức tung ra vừa vững vàng vừa tàn nhẫn, không hề có động tác dư thừa nào, tất cả chỉ nhắm vào điểm yếu.
Đây là cuộc chiến của sức mạnh, cũng là cuộc đụng độ giữa kinh nghiệm và khả năng phán đoán, không thể sơ sẩy một giây một phút nào.
Đòn tấn công và phòng thủ của hai bên đều cực kỳ nhanh nhạy. Những tiếng "Keng keng keng" không ngừng vang lên trên hành lang, gần như không hề dừng lại một giây nào cả.
Mũi kiếm sắc bén lướt qua điểm yếu trên ngực Titustrange. Mà rìu lớn dữ tợn cũng vừa xẹt qua cổ Frost. Bóng dáng hai người không ngừng va vào nhau, chỉ cần xuất hiện sai lầm trong chớp mắt, thì sẽ có người ngã xuống ngay lập tức.
Thời khắc chuyển đổi công phòng, Titustrange đã bắt được một cơ hội, hung hăng bổ rìu chặn ngang đường kiếm của Frost. Nếu như lần này bị chém trúng, thì chắc chắn Frost sẽ bị chém thành hai nửa.
Khi rìu lớn sắp chạm vào, bóng dáng Frost bỗng nhiên biến mất tại chỗ.
Ngay tức khắc, Titustrange đã cảm thấy không ổn. Nhưng gã cũng có kinh nghiệm phong phú, nên chỉ trong giây tiếp theo, gã đã thu rìu lớn về, bảo vệ ngực mình. Bởi vì cách biệt chiều cao giữa bọn họ, nên đó chính là nơi trí mạng nhất của gã.
Nhưng cảm giác lành lạnh lại xuất hiện ngay trên đỉnh đầu.
Chẳng biết Frost xuất hiện trên mũ giáp của Titustrange từ lúc nào, lưỡi kiếm sắc bén lập lòe ánh xanh, sau đó, chính là một đường kiếm hung ác đâm xuống.
Ngay tại giờ khắc này, chiếc mũ giáp kiên cố dày nặng bỗng trở nên mềm như đậu hũ dưới ánh kiếm, chẳng còn bất cứ hiệu quả phòng ngự nào. Mũi kiếm đâm thẳng vào giữa đầu Titustrange.
Ánh sáng xanh trên mũi kiếm mang theo sức công phá khủng khiếp, chỉ cần chạm một cái là có thể đâm thủng kim loại, chứ đừng nói đến chuyện đâm thẳng vào đầu Titustrange như lúc này.
Gần như là trong nháy mắt, đầu Titustrange đã nát vụn, biến thành những điểm sáng lập lòe như đom đóm. Sau đó là đến cơ thể, cả cơ thể khổng lồ của gã cũng lần lượt hóa thành điểm sáng, cuối cùng đã hoàn toàn biến mất.
Mất đi linh hồn chống đỡ, áo giáp dày nặng lập tức rơi ầm xuống mặt đất, phát ra một tiếng vang nặng nề.
Frost không có hứng thú thưởng thức thảm trạng của đối thủ mình. Đối thủ đã bị đánh bại, thì không còn giá trị gì để hắn chú ý đến nữa.
Hắn thu kiếm, chuẩn bị xoay người bỏ đi.
Bỗng nhiên, Frost liếc thấy một thứ sáng lấp lánh nằm trong đống áo giáp. Hắn suy nghĩ một lát, rồi vòng về lấy thứ đó ra.
Tiêu Chỉ thở dài, chuẩn bị rời khỏi nơi này để tìm cách thoát khỏi đám sương mù, bỗng phát hiện ra làn sương đang che khuất tầm mắt đang dần tản đi.
Gần như là ngay lúc đó, cậu đã nghe thấy những tiếng bước chân từ xa vọng lại.
Đó không phải là tiếng lê bước cứng đờ của Xác chết vùng dậy, mà là những tiếng rất rõ ràng. Mỗi bước đều mạnh mẽ vững vàng, cứ như là ung dung bước đi trong cung điện của mình, chứ không phải trong đường hầm tối tăm nguy hiểm.
Đồng hành với nhau được một thời gian, nên Tiêu Chỉ vừa nghe đã biết đó là tiếng bước chân của A Sâm!
Da đầu Tiêu Chỉ bỗng tê rần, cậu nhìn cảnh tượng xác chết nằm rải rác bốn phía do mình tạo ra, trông cứ như chồn từ bên ngoài chạy vào ăn dưa trong ruộng. Nhìn kiểu gì cũng thấy nó không giống với thành tựu mà công chức nên có, nhất là cái tên công chức ăn no chờ chết, chỉ biết lẽo đẽo đi theo sau mông sếp mình hôi điểm kinh nghiệm.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Tiêu Chỉ không kịp nghĩ nhiều, thuận tay nhét hết đám thi thể nát bấy đó vào ba lô, quyết định sau khi ra ngoài sẽ kiếm nơi nào đó vứt hết chúng đi.
Bên này cậu mới vừa thu dọn xong đám thi thể, thì giọng nói của Frost đã vọng ra từ đám sương mù: "Thập Thất."
Tiêu Chỉ vội vàng trả lời: "Lãnh chúa, tôi ở đây."
Tuy giọng điệu của Frost rất bình tĩnh, nhưng nội dung thì tràn ngập quan tâm: "Cậu có sao không?"
Tiêu Chỉ nói: "Không sao. Mới xảy ra chuyện gì vậy ạ? Tôi đi khắp nơi mà không tìm được ngài."
Frost đã bước vào phạm vi tầm mắt của Tiêu Chỉ. Trông hắn chẳng khác gì khi nãy, không hề có bất cứ vết thương nào.
Xem ra cho dù mục đích của đám sương xám này là gì, thì cuối cùng vẫn không thể ảnh hưởng tới Frost.
Frost nhìn tình cảnh xung quanh, phát hiện ra bên này không có gì nguy hiểm cả, hắn tùy tiện nói: "Mới làm thịt một tên không biết tự lượng sức."
Nói xong, hắn lại tùy tiện vứt một vật sáng lấp lánh cho Tiêu Chỉ: "Đi thôi."
Vẫn là vẻ không quan tâm như trước.
Tiêu Chỉ nhận tài nguyên, thấy được ở trên đó là "????" và "Yêu cầu giám định: thuật giám định cấp bậc thầy trở lên". Không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi giám định xong, chắc chắn thứ này sẽ là tài nguyên tỏa ra ánh vàng lấp lánh, nếu như may mắn thì sẽ có thể dấy lên một trận gió tanh mưa máu ở hội đấu giá nữa cho xem.
Sếp A Sâm hào phóng đến mức doạ chết người ta luôn nè.
Khi nãy Tiêu Chỉ cố đánh một trận lâu ơi là lâu mà chẳng thu hoạch được gì, nhưng bây giờ niềm hạnh phúc vừa vụt tắt của cậu đã được A Sâm bù lại trong chớp mắt, thậm chí còn vượt khỏi mong đợi nữa kìa.
Cứ như vậy, thì cậu sẽ bị tiền tài và sức mạnh của A Sâm làm cho tha hóa mất, sau đó hoàn toàn biến thành một kẻ thất bại chỉ biết ôm đùi, còn suốt ngày hô to "Boss ơi, em không muốn cố gắng nữa!"
Tiêu Chỉ lắc đầu nguầy nguậy, vứt hết mấy hình ảnh kỳ quái trong đầu mình ra. Cậu cất tài nguyên đó vào, rồi tiếp tục đuổi theo bước chân A Sâm.
Hết chương 38
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Cuộc sống nhàm chán ~ tôi đi bốc gạch trong game ~ đột nhiên có một anh boss ~ anh ấy liên lạc với tôi ~ giọng nói rất ngọt ngào ~ Ảnh nhìn cũng đẹp ~ tuổi ~ ngoài ~ 600
Anh boss hơn 600 ~ nhưng ảnh yêu tôi lắm ~ cho tôi cọ điểm kinh nghiệm ~ còn cho tôi rất nhiều tài nguyên ~ tôi rất vui ~ đây chính là bước ngoặt của đời tôi ~ cảm ơn nhé ~ tình ~ yêu ~ ơi
A Sâm:
(Lời gốc từ )
Tui để video ở trên đó á nha quý dị =))))
💬 Bình luận chương