Lúc mới tiến vào khe hở, mọi thứ rất bình yên. Nơi này chỉ hơi đen một tí, hơn nữa nó còn nhỏ như vậy, những con quái vật kia không thể vào được, nói không chừng còn an toàn hơn cả bên ngoài đấy chứ.
Nhưng nơi này không có Lance, mà Alifa vẫn luôn bảo cậu đi xuống dưới, Tiêu Chỉ chỉ đành đi sâu vào.
Khi đến một vị trí nào đó, Tiêu Chỉ bỗng cảm thấy có một lực hút cực mạnh kéo mình lại. Cậu lập tức nảy ra ý định dùng Ảo Ảnh Lửa để thoát thân, nhưng dòng nước cứ như đang trói cậu lại. Cho dù cậu có cố gắng né tránh, chạy về phía trước bao nhiêu lần thì vẫn bị túm lại như trước.
Không những thế, lực hút lại càng lúc càng mạnh hơn.
Cậu vươn tay bắt lấy tảng đá ngầm nhô lên bên cạnh, muốn ổn định cơ thể mình, nhưng lực hút kia có vẻ như không chấp nhận phản kháng, hung hăng kéo cậu xuống phía dưới.
Tiêu Chỉ phát hiện ra tay đang túm vách đá của mình đang từng lúc từng lúc trượt ra, cuối cùng cậu vẫn bị dòng nước hút vào sâu trong khe hở. Cậu chỉ kịp bắt lấy Alifa nhỏ xíu, tránh cho nó lạc khỏi tay mình.
Cảm giác này giống như là bị dội xuống bồn vệ sinh vậy, mọi thứ xung quanh đều điên cuồng xoay tròn. Cậu đã không còn biết được mình đang ở nơi nào, đang bị cuốn lên hay hút xuống gì nữa.
Không biết qua bao lâu, Tiêu Chỉ mới cảm thấy toàn bộ thế giới xung quanh yên tĩnh lại.
Cậu nặng nề mở mắt ra, chỉ mong sao mình không phải nhìn thấy một con quái vật biển khổng lồ đang há miệng chờ đút cơm.
Nhưng lại không ngờ rằng thứ xuất hiện trước mặt lại là một vùng ánh sao.
Rõ ràng nơi này vẫn là biển sâu, nhưng trước mắt lại có từng điểm từng điểm ánh sao, giống như dải ngân hà lộng lẫy có thể nhìn thấy khi đêm xuống, thỉnh thoảng còn nhấp nháy đôi chút, lóa mắt hơn bất kỳ loại châu báu nào. Chẳng trách từ xưa đến nay, loài người luôn mặc sức gửi gắm những tưởng tượng đẹp đẽ vô hạn cho những ngôi sao trên trời.
Bởi vì nó thật sự rất đáng giá.
Vì đã trải qua một thời gian dài mò mẫm trong bóng tối, Tiêu Chỉ bỗng nhiên nhìn thấy cảnh tượng sáng ngời như vậy, cậu không khỏi nghi ngờ rằng mình đang nằm mơ, hoặc là đầu óc xuất hiện ảo giác hay gì mất rồi.
Nhưng phản ứng của Alifa lại đưa cậu về hiện thực. Alifa vươn móng vuốt chỉ về phía trước, giống như đang muốn mắng là sao trời cái con khỉ. Vậy thì đã rõ ràng rằng nó cũng nhìn thấy dải sao ấy.
Bởi vì được ánh sao chiếu sáng, nên Tiêu Chỉ có thể nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh rất rõ ràng.
Vùng biển này có rất nhiều loại thực vật không rõ tên sinh trưởng, hơi giống với san hô và rong biển, nhưng lại không giống với những con cá nhỏ kết bè kết phái khi nãy Tiêu Chỉ từng thấy. Có lẽ là do ánh sáng, nên những thứ này không phát triển lộn xộn như những thứ cậu thấy lúc nãy, thậm chí có hơi đáng yêu nữa.
So với đáy biển, thì nơi này trông giống một chỗ gần biển hơn. Không thể tưởng tượng được cảnh trí như thế này lại có thể xuất hiện ở nơi biển sâu tràn ngập những loài động vật hung hãn.
Xung quanh trông có vẻ vẫn an toàn, Tiêu Chỉ cũng an tâm hơn một chút, cậu bơi qua ánh sao trên đỉnh đầu, muốn xem thử những thứ này thật ra là cái gì.
Đến gần rồi mới phát hiện, những thứ phát ra ánh sáng trên đỉnh đầu là một loại sò nào đó. Cả thân chúng nó trắng như tuyết, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, cứ như một đám bóng đèn được treo ngược trên đó vậy. Khi nhìn thấy Tiêu Chỉ đến gần, còn có mấy vỏ sò phun bong bóng với cậu.
Có thêm một vài điểm sáng nhỏ hơn, còn lại là đến từ một ít sinh vật phù du có thể phát sáng.
Cả một biển sao ấy được hình thành từ chính một đám sinh vật lớn lớn bé bé như vậy.
"Goo..." Trông Alifa có vẻ hứng thú với đám vỏ sò có thể phát sáng này, có lẽ đây là thiên tính của họ nhà rồng nhỉ? Cho dù có chết cũng không đổi.
Tiêu Chỉ đè cái móng vuốt nôn nóng muốn thử của Alifa: "Đừng phá nào. Lỡ đâu lại kéo ra thứ phiền phức gì thì biết làm sao?"
Alifa ngoan ngoãn thu vuốt lại, chỉ đành lưu luyến nhìn thoáng qua ánh sao lấp lánh giăng đầy trên đỉnh đầu.
Tiêu Chỉ dẫn Alifa đi: "Alifa, bây giờ mày còn có thể cảm nhận được Lance ở chỗ nào không?"
Alifa cảm nhận lại lần nữa, bây giờ nó không còn chỉ xuống phía dưới nữa, mà đang dùng vuốt chỉ về một hướng nào đó ở phía trước.
Tiêu Chỉ đi theo hướng chỉ của Alifa được một đoạn, bỗng nhiên nhận được thông báo của hệ thống:
"Bạn đang thám hiểm khu vực mới trong bản đồ, tiến độ thám hiểm 1%"
Khu vực mới nè!
Một ngọn lửa nho nhỏ đầy háo hức bỗng bùng lên trong lòng Tiêu Chỉ. Suốt 600 năm qua, bản đồ của ZERO không ngừng mở rộng, tỉ lệ thuận với lực chiến và sự phát triển trình độ khoa học kỹ thuật trên lục địa, để cho cư dân trên lục địa có thể thám hiểm được thế giới càng rộng lớn hơn.
Nhìn vào lịch sử trong thời kỳ Trái Đất là biết ngay, người phát hiện được lục địa mới sẽ nhận được phần thưởng phong phú.
Người thám hiểm khu vực mới cũng được lợi. Khi thám hiểm khu vực mới trong bản đồ, không chỉ nhận được phần thưởng là một lượng lớn điểm kinh nghiệm, mà đủ loại tài nguyên trong khu vực chưa biết tên này cũng sẽ dang rộng vòng tay với người thám hiểm. Cho dù là tài nguyên, vật phẩm, hoạt động cơ mật hoặc nhiệm vụ bí mật, thì nhóm người thám hiểm đầu tiên luôn có ưu thế hơn nhóm đến sau.
Đến khi tiến độ thám hiểm vượt qua 30%, khu vực này sẽ công khai với toàn bộ lục địa, mà người đầu tiên đạt được tiến độ 30% sẽ có được quyền đặt tên cho khu vực này.
Nhiều phần thưởng hấp dẫn đã sinh ra những nhà thám hiểm chuyên đi tìm kiếm bản đồ mới vì mục đích này, nhưng đây là một công việc có lợi ích và nguy hiểm ngang nhau, tỉ lệ ngủm củ tỏi cao khủng khiếp, mà trong đó, nhiều nhất chính là nhóm người Asanasi không sợ chết.
Dưới sự nỗ lực không ngừng của các nhà thám hiểm qua mọi thời đại, lục địa Dazemenya mới có diện tích như ngày hôm nay. Nhưng trong đó vẫn còn rất nhiều khu vực không được biết đến.
Ví dụ như khu vực Tiêu Chỉ đích thân xử lý lần này.
Được phần thưởng khích lệ, Tiêu Chỉ cảm thấy chuyến này mình không đi không về không, trận đánh này của Alifa và Lance đúng là quá ghê gớm.
Bước chân của Tiêu Chỉ khi đi tìm kiếm Lance bỗng nhẹ hơn chút ít.
Theo chỉ dẫn của Alifa, Tiêu Chỉ tiếp tục đi. Biển sao trên đỉnh đầu cậu chưa từng đứt đoạn, khiến cậu có cảm giác như mình đang đi bộ dưới bầu trời đêm, có nguồn sáng nên không còn thấy bất an như lúc nãy nữa.
Bỗng nhiên, phía trước xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh.
Ở phía xa xa, nên Tiêu Chỉ không thể thấy được chi tiết, nhưng có thể nhìn thấy một chiếc đuôi cá màu đen đang nằm trong nước, nửa người trên và một mái tóc đen thật dài giống với thân thể con người. Bộ phận cơ thể của người kia mang đường cong cơ bắp mượt mà nhưng cũng không quá mức nở nang, là kiểu đẹp rất hợp ý người ta.
Nếu đuôi cá không phải là màu đen, thì thật sự có cảm giác như là mỹ nhân ngư trong truyền thuyết.
Nhưng "Mỹ nhân ngư" bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Tiêu Chỉ. Nó lộ ra một gương mặt như bị lửa thiêu đốt, ngũ quan trên mặt rối nùi, còn có cái miệng rộng chứa đầy răng nanh, cái miệng kia còn há ra rộng đến tận mang tai. Tiêu Chỉ không hề nghi ngờ gì về chuyện một phát cắn của cái thứ này là có thể cắn đứt một cánh tay người như chơi.
Loài sinh vật trong truyện cổ tích và nhân vật chính kinh điển trong những cơn ác mộng kết hợp lại như vậy, trên lục địa này chỉ có đúng một chủng tộc – Uyên tộc.
Chính là kẻ điên có thể không chọc thì đừng chọc trong truyền thuyết đây mà!
Tiêu Chỉ còn chưa kịp thầm than thở rằng mình xui xẻo, thì Uyên tộc kia đã há to miệng, sóng âm chói tai vang vọng khắp đáy biển, phát ra một tiếng rít khiến người ta hoảng sợ.
Đúng là kiểu tao muốn đánh mày thì đánh, cóc cần biết thời gian địa điểm làm gì.
*
Hessen, Bạch Cốt Điện.
Frost ngồi một mình trong căn phòng trống trải.
Mỗi một gian phòng trong Bạch Cốt Điện đều không khác nhau mấy, giống như là hắn không hề thích thú đối với bất kỳ thứ gì vậy. So với chỗ ở, thì Bạch Cốt Điện càng giống với không gian riêng tư của hắn hơn, để Frost có thể hưởng thụ sự yên tĩnh bình lặng khi ở một mình.
Con ngươi bạch kim lẳng lặng nhìn chăm chú vào tay trái của mình. Nơi đó có một vết thương dữ tợn do bị đâm xuyên, nhưng bây giờ nó đã khép lại từ lâu, không hề để lại bất kỳ dấu vết nào cả.
Hắn vốn có năng lực tự chữa lành rất mạnh. Tuy vết thương khi nãy trông có vẻ đáng sợ, nhưng đối với hắn, đó chỉ là một vết nhỏ mà thôi, giống như là mấy vết trầy da bình thường trên cơ thể con người, không cần phải chú ý nhiều.
Tuy rằng hắn không thèm để ý, nhưng lại có người quan tâm đến nó.
Frost đưa mắt nhìn về phía băng vải trên mặt bàn. Số băng vải đó đã được sử dụng, bên trên dính vệt máu đỏ sậm. Hắn không thể không nghĩ đến người giúp mình băng bó, kiểu động tác nhẹ nhàng ấy...cảm giác này...có vẻ như khá thân quen.
Giống như có hình ảnh nào đó sắp hiện lên trong đầu, nhưng cuối cùng lại chẳng có gì cả.
Frost nhìn chăm chú vào số băng vải trên mặt bàn, cứ như là xuyên qua nó mà nhìn thấy được thứ gì vậy.
Không thể chỉ có vậy...
Mà còn có nhiều hơn...chi tiết hơn thế nữa...
Hết chương 41
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Đến lúc em quay lại, tài khoản fake* của em còn đó không?
A Sâm: Em đoán xem?
Tiêu Chỉ: Boss ơi, em muốn xin đi công tác...
(*Gốc là 馬甲, tiếng anh là Sockpuppet là tên hoặc danh tính giả mạo được tạo bởi người dùng trực tuyến để tranh luận, bắt nạt hoặc đánh giá sản phẩm như một người khác.)
💬 Bình luận chương