Bạch tuộc hồng nhạt vọt đến ngọn núi ngầm ở phía trước, bước chân của nó tạm dừng trong nháy mắt. Nó nhìn thoáng qua vách đá chật hẹp, có vẻ như đang suy tư gì đó. Một lát sau, nó thử vươn một cái xúc tu rồi nhét vào đó, có lẽ là cảm giác không tệ lắm, thế là nhét luôn cả cái thứ hai, thứ ba vào...
Chẳng mất bao lâu, cả cơ thể mềm mại của con bạch tuộc này đã chui tọt vào khe hở. Nó giống như một đứa trẻ bướng bỉnh, hoàn toàn chẳng biết mệt mỏi mà tiếp tục truy đuổi bóng dáng Tiêu Chỉ.
Khi Tiêu Chỉ nhìn thấy cái giống ôn này nhét 3 cái xúc tu vào khe hở thì cũng đã xoay người tiếp tục chạy bạt mạng.
Đậu mía! Bạch tuộc bình thường mềm vậy thật à?!
Nhưng mà cái giống ôn này có phải cố chấp quá rồi không?!!! Không sợ bị kẹt à?!
Khe hở không có ánh sáng, mà cửa vào lại bị bịt kín mất tiêu, Tiêu Chỉ chỉ có thể đi tiếp theo cảm giác. Âm thanh quái dị khi cơ thể mềm oặt của bạch tuộc đè vào vách đá không ngừng vang lên từ phía sau, khi nghe thấy thì da đầu cậu lại tê rần.
Giữa không gian tối tăm như vậy, trò trốn tìm quái dị vẫn cứ diễn ra.
Tiêu Chỉ không còn biết mình đã đi trong đó bao lâu, đường trong khe hở quanh co khúc khuỷu, lại còn chỗ cao chỗ thấp chẳng có quy luật gì cả. Vẫn may là cơ thể vong linh của cậu không phải chịu hạn chế từ địa hình, có thể dễ dàng nhảy đến chỗ cao hơn để trốn.
Do chịu sự ảnh hưởng của địa hình, nên tốc độ của con bạch tuộc khổng lồ cũng chậm lại. Khoảng cách giữa nó và Tiêu Chỉ lúc xa lúc gần, Nhưng Tiêu Chỉ vẫn không có cách nào hoàn toàn cắt đuôi được nó.
Cuối cùng, phía trước cũng xuất hiện ánh sáng.
Tiêu Chỉ không nhịn nổi mà mừng thầm, chạy như điên về phía có ánh sáng.
Tiêu Chỉ xông thẳng qua cửa ra, chợt nhận ra vị trí của mình không phải là đáy biển, trên đỉnh đầu vẫn là biển sao từ vỏ sò, nhưng ở bên dưới sâu hơn còn có gì đó nữa.
Đó là một thành phố rất lớn, cho dù Tiêu Chỉ đang ở nơi rất cao, cũng khó có thể nào thấy rõ được toàn cảnh của thành phố này.
Cả thành phố này mang kết cấu tròn, các tòa nhà được xây theo tầng từ ngoài vào trong, trông rất có trật tự. Tất cả các tòa nhà ở đây đều là màu trắng, hẳn là dùng một loại đá đặc biệt nào đó. Có những căn nhà đã đổ sụp, do đá không chịu được sự ăn mòn của nước biển.
Trong thành phố không có vết chân, nhưng lại có rất nhiều sinh vật biển đi qua đi lại, cũng có không ít thứ có thể phát sáng, trông ngập tràn sức sống.
Cảnh tượng như vậy không khỏi làm Tiêu Chỉ ngây người một lát. Cậu không ngờ rằng sau khi mình đã nhìn thấy được một kỳ cảnh như biển sao, cậu còn có thể thấy được một thành phố khổng lồ như vậy dưới đáy biển sâu.
Diện tích của thành phố này không thua kém thủ đô của các quốc gia trên lục địa là bao, nhưng không biết vì sao lại ngủ say dưới đáy biển.
Phía sau còn có bạch tuộc đang truy đuổi, nên Tiêu Chỉ không dám dừng lại lâu, đành bơi về hướng thành phố đó.
Đến gần rồi mới nhận ra, thành phố này còn đẹp hơn nhiều. Gần như mỗi một tòa nhà đều có hoa văn điêu khắc trên đá, mà đó lại là phong cách Tiêu Chỉ đã từng thấy trên cột đá lẻ loi khi nãy. Có lẽ là cây cột đá kia cũng thuộc về nơi này, nhưng chẳng hiểu sao lại đánh lẻ xuất hiện ở một nơi xa.
Công trình xây dựng trong thành phố này rất nhiều, đa số đều có dấu vết sinh hoạt.
Chén bát vỡ vụn rơi xuống bên cạnh bàn, tuy rằng dấu vết của thức ăn đã biến mất, nhưng vẫn có thể phác họa ra hình ảnh lúc đó. Có lẽ là một gia đình đang ăn cơm, nhưng bất ngờ xảy ra một chuyện gì đó buộc họ phải bỏ đi ngay lập tức.
Tiêu Chỉ không ngừng đi xuyên qua những tòa nhà, tìm kiếm nơi ẩn thân thích hợp nhất.
Cùng lúc đó, cậu cũng phát hiện ra, sau khi đi vào thành phố, tiến độ thám hiểm còn tăng nhanh hơn khi ở bên ngoài. Khi nãy ở ngoài chạy như điên như khùng nhưng tiến độ thám hiểm chỉ được có 5%, bây giờ mới đi trong thành phố có một lúc mà đã lên được 8% rồi.
Nếu cậu đi hết thành phố này thì không biết tiến độ thám hiểm sẽ được bao nhiêu, nhưng dựa theo lời nói của nhóm các nhà thám hiểm, nếu chỉ dựa vào mở khóa thì tiến độ thá hiểm sẽ giới hạn, cần phải khám phá ra bí mật của từng bản đồ mới được.
Ngay lúc này, ở mặt biển phía trên xuất hiện một cục màu hồng phấn, chính là bạch tuộc khổng lồ. Nó cũng bơi đến đây rồi.
Không kịp nhìn lại, Tiêu Chỉ đã đi vào một căn nhà cực kỳ xa hoa. Những người sống ở nơi này vốn là một hộ gia đình vô cùng giàu có, ở đây có rất nhiều phòng, kết cấu cũng phức tạp. Nhưng Tiêu Chỉ vẫn may mắn, cậu tìm được một cánh cửa hầm ngầm, thế là bèn dẫn theo Alifa vào đó.
Không thể không nói, đây chính là hầm ngầm của kẻ có tiền sao? Sau khi Tiêu Chỉ đi vào, thế mà lại thấy được một thứ giống như kính viễn vọng, thông qua cái này có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài, cũng có thể giúp cho người bên trong hầm không đến mức ngây ngốc chẳng biết bên ngoài đang có chuyện gì.
Tiêu Chỉ bước đến nghịch một chút, chợt nhận ra thứ này vẫn dùng được.
Nhưng trên màn ảnh vẫn bị bám ít rong biển. Cậu chỉ có thể gạt những rong biển ở gần mặt mình, còn bên ngoài thì không được. Tuy tầm nhìn bị hạn chế một chút, nhưng cũng có thể tạm xem như là biết được tình hình bên ngoài.
Tiêu Chỉ yên lặng chờ đợi.
Một cục hồng nhạt lướt qua ở phía xa xa, nhưng điều kỳ lạ là bạch tuộc khổng lồ có thể nhìn thấy được thành phố, nhưng nó chỉ lượn qua lượn lại ở bên ngoài, chứ không dám đến gần.
Rất nhiều lần trông nó giống như gom đủ dũng khí để đi đến gần thành phố, xúc tu bối rối vặn tới vặn lui, nhưng cuối cùng chỉ đành dùng xúc tu sờ cái đầu to của mình, rồi lại quay về.
Động tác này lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng, bạch tuộc bự chỉ đành từ bỏ trò chơi "bắt bướm" của mình, hơi tiếc nuối bơi ra phía xa.
Tuy bạch tuộc khổng lồ đã bỏ đi, nhưng trong lòng Tiêu Chỉ lại hơi nghi ngờ, tại sao nó lại bỏ đi? Chẳng lẽ nơi này ẩn giấu thứ gì đó khiến nó không thoải mái sao? Hay là...nơi này có thứ gì đó nguy hiểm làm nó kiêng kỵ?
Tiêu Chỉ không khỏi nhíu mày suy tư, nhưng tin tức có ích quá ít. Cho dù là con bạch tuộc kỳ lạ đó hay là thành phố khổng lồ chìm sâu dưới đáy biển này, cậu cũng hoàn toàn chẳng biết gì cả, cũng không có cách nào suy đoán được.
Tiêu Chỉ quyết định ra ngoài xem thử trước, ít nhất là bạch tuộc khổng lồ không dám đi vào. Nếu như còn nguy hiểm nào khác, vậy để sau rồi nói vậy.
Đi tiếp một lúc, cậu bỗng nhận ra mục đích của chuyến đi này là tìm Lance. Vốn tưởng rằng chỉ cần xuống biển tìm Lance đã bị chìm sâu dưới đáy biển, không ngờ rằng lại xâm nhập vào khu vực hoạt động của đám thủy quái khổng lồ. Thế rồi lại bị khe nứt dưới đáy biển hút vào một vực biển hoàn toàn mới, bây giờ còn bị bạch tuột đồ sộ đuổi đến một thành phố xa lạ, cả quá trình đều k*ch th*ch đến không chịu nổi luôn ấy chứ.
Mà Lance ở chỗ nào thì vẫn không biết.
Vẫn may Lance là xác sống, nên cậu không cần giành giật từng giây từng phút để cứu y.
Vừa đi, Tiêu Chỉ vừa hỏi Alifa: "Có phải chúng ta đang cách Lance ngày càng xa không?"
Không ngờ rằng Alifa lại lắc đầu, chỉ về một hướng ở ngoài thành phố: "Ảu ảu."
Tiêu Chỉ kinh ngạc, hướng đó khác hẳn với dãy núi ngầm dưới đáy biển khi bọn họ đến đây, đáng lẽ ra Lance vẫn còn phải ở bên kia dãy núi mới đúng chứ.
Cậu bèn xác nhận lại một lần: "Mày chắc là không tính sai chứ? Alifa."
Alifa cũng hơi nghi ngờ chính mình, nó lại ló đầu ra, cảm nhận xung quanh thêm một lần, cuối cùng vẫn đưa móng chỉ về hướng giống hệt lúc nãy: "Goo."
Tiêu Chỉ: "Lance di chuyển?"
Alifa gật gật đầu.
Tiêu Chỉ đột nhiên nghĩ tới gì đó: "Có phải Lance nãy giờ vẫn luôn di chuyển không?"
Alifa nghĩ một lát, lại gật đầu.
Trong lòng Tiêu Chỉ đột nhiên có một suy đoán, cậu chậm rãi nói: "Khi chúng ta bị bạch tuộc đuổi, Lance vẫn luôn ở bên kia dãy núi đúng không?"
Alifa gật đầu: "Goo."
Tiêu Chỉ: "Vậy mày nghĩ, vì sao chúng ta đi qua núi mà Lance cũng đến đây luôn?"
Alifa: "Goo...?"
Tiêu Chỉ: "Trừ phi, Lance di chuyển cùng chúng ta. Mà thứ di chuyển theo chúng tay nãy giờ chỉ có...con bạch tuộc khổng lồ màu hồng phấn kia."
Tiêu Chỉ lại nhớ đến sự nhiệt tình của con bạch tuộc đó đối với mình, cứ như tìm được đồ chơi vậy, cậu nói tiếp: "Có khi nào nó thấy hứng thú với những vật hình người không? Lẽ nào Lance đang ở trong tay nó?"
Trong cặp mắt trống hoác của Alifa lập lè những đốm lửa nhỏ sợ hãi: "Goo.."
Chẳng lẽ bọn họ phải giành lấy Lance từ bạch tuộc khổng lồ thật à?!!!
Tiêu Chỉ quyết định: "Đi, chúng ta đi đến hướng Lance nhìn một cái trước đã."
*
Tiêu Chỉ cẩn thận dẫn Alifa đi đến bên rìa thành phố.
Cậu nấp sau tòa nhà nhìn ra bên ngoài. Cách thành phố không xa, bạch tuộc hồng phấn khổng lồ vẫn còn đang canh giữ, mặt xoay vào thành phố, cứ như là đang chờ đợi gì đó.
Nó còn chưa bỏ chuyện tìm kiếm Tiêu Chỉ.
Nhưng khiến cậu kinh ngạc lại là chuyện khác, trước mặt bạch tuộc khổng lồ có một bóng dáng quen thuộc đang ngồi. Bình thường cơ thể có vẻ to lớn đồ sộ, nhưng khi so sánh với bạch tuộc lại nhỏ bé đến lạ.
Là Lance.
Nhưng mà...giờ phút này, Lance đang mặt một chiếc váy ngắn hồng nhạt làm từ rong biển, chiếc váy này tầng tầng lớp lớp, kiểu dáng còn rất lộng lẫy, còn phối cùng với một loại trang sức hồng nhạt cũng làm từ rong biển đeo trên đầu. Nếu là một cô bé đáng yêu mặc bộ đồ như vậy hẳn là khá xinh đẹp, nhưng mà phối với gương mặt hung hãn và cái sự đô con của Lance thì thật sự là nó lạ lắm.
Bạch tuộc khổng lồ bên kia còn đang linh hoạt dùng xúc tu bện rong biển, có lẽ là làm thêm một bộ váy mới, còn chuyện cho ai mặc thì thôi khỏi nói nữa. Không những thế, nó còn vươn một xúc tu túm lấy chân Lance, không cho y chạy trốn. Cùng lúc đó, nó còn múa may hai cái xúc tu còn trống theo tiết tấu, cứ như là đang vui vẻ lắm vậy.
Vẻ mặt Lance như thể sống không còn gì luyến tiếc, có vẻ như đã khuất phục sự sắp đặt của số phận.
Alifa còn không nhịn được mà cười trộm: "Goo goo goo goo..."
Tiêu Chỉ cảm thấy sống lưng chợt lạnh. Vẫn may là không bị bắt lấy, nếu không thì người mặc cả bộ đó chính là cậu...
Hết chương 42
Tác giả có lời muốn nói:
Lance: Không ngờ rằng người đầu tiên giả gái trong cả bộ truyện là tôi.
Tiêu Chỉ: May là tôi chạy lẹ, không bị bắt thành người thứ hai...
A Sâm lặng lẽ mở tủ đồ.
💬 Bình luận chương