Giọng điệu của Teague hơi bình tĩnh lại một chút: "Ngài Thất à, tôi nghĩ thành phố ngài thấy chính là thành Kernas, đây chính là một thánh thành trong truyền thuyết của Hải tộc, đã từng là nơi tập hợp của tất cả Hải tộc. Không ngờ rằng nơi đã đi vào truyền thuyết từ lâu lại thật sự xuất hiện thêm lần nữa."
"Thành Kernas được che chở bởi lời chúc phúc của các thầy Đại Tư Tế. Nếu như những quái vật biển khổng lồ đến, chúng sẽ bị tấn công bởi trận pháp phòng ngự, vậy nên trong thành này vô cùng an toàn."
Tiêu Chỉ: "Vậy đó là lý do vì sao tôi không bị tấn công khi ở trong thành?"
Teague nói: "Đúng vậy, nhưng tôi thật sự không ngờ là đã qua một thời gian dài như vậy mà lời chúc phúc này vẫn còn hiệu lực."
Tiêu Chỉ: "Sau đó Kernas đã xảy ra chuyện gì? Tại sao các cậu không ở lại nơi đó?"
Teague: "Gần một ngàn năm trước, đáy biển đã xảy ra một trận đại hồng thủy, khiến cho địa hình của cả thế giới đều thay đổi, đến gần với địa hình hiện tại. Thành Kernas cũng bị thiệt hại nặng nề trong trận đại hồng thủy đó, dựa theo sách cổ ghi lại, thì là 'rơi vào vực sâu vô tận'. Ngay lúc đó, nhóm cư dân Hải tộc vội vã chạy trốn, không kịp mang theo thứ gì cả."
"Sau đó, khi bọn họ muốn quay về thì lại phát hiện ra bọn họ không thể nào tìm thấy Kernas nữa. Mà thời gian đó, môi trường dưới đáy biển vô cùng khắc nghiệt, khiến cho phần lớn Hải tộc khó mà sống nổi, vậy nên đã có người đề nghị rời khỏi đại dương, đến sinh sống ở đất liền khá ổn định vào lúc đó."
"Nhưng không phải tất cả mọi người đều nghĩ vậy, một bộ phận trong Hải tộc cảm thấy nên tiếp tục ở lại đáy biển tìm kiếm Kernas, vậy nên hai bên đã chia rẽ."
Tiêu Chỉ: "Chủ trương rời khỏi là Tịch Nguyệt tộc, còn ở lạichẳng lẽ là Uyên tộc?"
Teague nói: "Đúng vậy, cuối cùng Tịch Nguyệt tộc và vài bộ phận Hải tộc khác quyết định lên bờ, sau khi lên bờ, Hải tộc trải qua hàng ngàn năm dần dần dung hợp, biến thành Tịch Nguyệt tộc của hiện tại."
"Mà Uyên tộc cũng tiếp tục trôi nổi dưới đáy biển, biến thành hình dáng hiện tại." Nói đến đây, Teague hơi ngậm ngùi: "Thật ra Uyên tộc trước đây không giống như bây giờ, bọn họ dũng cảm, kiên định, là những chiến sĩ Hải tộc mạnh nhất, chứ không phải những kẻ điên như hiện tại. Chẳng biết bọn họ đã trải qua thời gian đó như thế nào mà lại thành ra như thế?"
Tiêu Chỉ hỏi: "Cả Tịch Nguyệt tộc cũng không biết sao?"
Teague: "Không biếtTịch Nguyệt tộc từng muốn phái người đi điều tra tình hình, nhưng lại bị Uyên tộc tấn công điên cuồng. Bọn họ cứ như là đánh mất lý trí vậy, tấn công bất cứ người nào họ nhìn thấy, cho dù Tịch Nguyệt tộc có là Hải tộc thì cũng như vậy."
Giọng nói Tiêu Chỉ có gì đó hơi nghi ngờ: "Cậu có chắc là năm đó Tịch Nguyệt tộc rời khỏi đại dương chưa từng hố Uyên tộc chứ?"
Teague: ""
Tuy rằng trong sách cổ không có ghi chép nào như vậy, nhưng chẳng hiểu sao cách nói này lại đáng tin cậy đến thế? Chính gã cũng không khỏi nghi ngờ tổ tiên nhà mình đây này!!
Teague cân nhắc một lúc lâu mới lên tiếng: "Tôi thấy có thể là không phải thế, hoàn cảnh của Kernas khá khép kín, phân bố dân cư cũng rất đơn giản, thật ra Hải tộc lúc đó rất thật thà, chất phác. Nghe nói những người Tịch Nguyệt tộc vừa mới lên bờ chỉ vì xinh đẹp và xuất thân đặc biệt, mà đã từng rơi vào tình trạng bị bắt giữ và buôn bán với quy mô lớn, chỉ mới mười năm trên bờ mà dân số đã giảm mất một nửa."
"Sau đó, những Tịch Nguyệt tộc còn sót lại mới gian nan cắm rễ trên đất liền, cũng lần mò ra được con đường sinh tồn, tiếp theo mới thành lập Liên Minh Dolly, từ đó mới chính thức trở thành một thành viên của lục địa Dazemenya."
Tiêu Chỉ im lặng, cậu không ngờ rằng Tịch Nguyệt tộc gian trá lại có một đoạn cố sự như thế.
Họ bước lên đất liền với một niềm hy vọng vào tương lai, nhưng thứ chào đón bọn họ lại là kiểu đối xử như với hàng hóa. Mười năm không ngừng tổn thất dân số là một trải nghiệm đáng sợ đến nhường nào, mới có thể mài giũa một dân tộc thật thà chất phác trở thành như bây giờ.
Thật ra Teague cũng không để ý đến quá khứ này lắm: "Dù sao bây giờ trên lục địa không có ai dám buôn bán Tịch Nguyệt tộc nữa. Chỉ cần có kẻ nào dám làm vậy, thì cả người bán lẫn người mua đều sẽ bị Liên Minh Dolly bao vây tiêu trừ bằng bất cứ giá nào, không những thế, còn là không chết không ngừng."
"Vậy cũng khá tốt." Tiêu Chỉ chân thành nói.
Giọng điệu của Teague cũng mang theo ý cười: "Tôi cũng thấy vậy."
Teague bắt đầu kéo đề tài lại: "Ngài có thể nói cho tôi nghe ngài tới Kernas như thế nào không? Tôi nghĩ rất nhiều Tịch Nguyệt tộc sẽ nhớ nhung nơi đó."
Tiêu Chỉ nói ngắn gọn về những sóng gió trong quá trình đến đây, đương nhiên là cậu đã giấu đi những chi tiết về Alifa và Lance, sau đó tổng kết lại: "Bây giờ tôi còn không biết dùng con đường bình thường để về nhà bằng cách nào nữa."
Teague: ""
Gã cảm thấy nếu như mình dùng cách như vậy, chắc chắn là không thể nào sống sót đến Kernas được, điểm khác nhau duy nhất chính là, cuối cùng gã sẽ trở thành điểm tâm cho quái vật biển, hay là bị đồng bào Uyên tộc xiên thành cái sàng mà thôi.
Gã chân thành nói: "Ngài Thất à, ngài là con người thật hả?"
Nhưng da mặt Tiêu Chỉ cũng rất dày: "Có lẽ đây là tài năng thiên bẩm đó."
Teague nói: "Vậy bây giờ ngài dự định sẽ thám hiểm thành Kernas à?"
Tiêu Chỉ nói: "Đúng vậy."
Teague hỏi: "Ngài tìm được Tinh thể Địa Linh chưa?"
Tiêu Chỉ ngạc nhiên: "Tinh thể Địa Linh?"
Giọng nói của Teague bỗng hơi kinh ngạc: "Ngài không biết đến Tinh thể Địa Linh mà đã đi thám hiểm bản đồ rồi ư?"
Tiêu Chỉ: "Đây chẳng phải chuyện ngoài ý muốn thôi sao"
Teague bắt đầu giải thích cho Tiêu Chỉ: "Khi thám hiểm một khu vực đến mức độ nào đó, Tinh thể Địa Linh sẽ xuất hiện gần nhà thám hiểm, sau khi ngài chạm vào tinh thể là có thể đặt tên cho khu vực đó. Nhưng điều kiện để Tinh thể Địa Linh xuất hiện không giống nhau, có người nói là thám hiểm được một khu vực rộng lớn, có người nói là giúp dân địa phương, hoặc là khôi phục lại những công trình kiến trúc quan trọng."
Tiêu Chỉ chợt hiểu rõ, cái Teague đang nói chính là tiến độ thám hiểm.
Nhóm NPC trên lục địa không nhìn thấy được thanh tiến độ, vậy nên bọn họ chỉ cảm thấy đó là do sự kiện bất ngờ kích phát, nhưng những người chơi thì không giống vậy, họ có thể nắm được rõ ràng tiến độ thám hiểm của mình. Thế nhưng những lời Teague nói khiến Tiêu Chỉ chợt hiểu ra những cách khác để tăng tiến độ thám hiểm, đợi lát nữa thử xem sao.
Tiêu Chỉ nói cảm ơn với Teague: "Cảm ơn cậu."
Nhưng Teague cũng không phải là chỉ tùy tiện nói những lời này, chẳng mấy chốc, mục đích của gã đã lộ ra: "Ngài Thất à, là thế này..."
Tiêu Chỉ nghe cái ngữ này là hiểu ngay, tên này chắc chắn còn giấu hậu chiêu nữa, cậu bèn tập trung chờ đợi.
Teague cân nhắc từng câu từng chữ: "Nếu ngài định thám hiểm khu vực mới, hơn nữa khu vực này còn ở dưới biển, vậy thì ngài có thể giảm tốc độ thám hiểm lại được không?"
Tiêu Chỉ hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
Giọng nói của Teague đầy khao khát: "Ngài nghĩ mà xem, khu vực mới được thám hiểm, chắc chắn là có không ít người trên lục địa muốn đến xem thử, hơn nữa Kernas còn đang ở trong đáy biển. Điều này chứng tỏ rằng – tất cả những loại dược phẩm dưới nước đều sẽ chờ đón một đợt tiêu thụ với doanh số cực cao!"
"Mà những năm gần đây, số lượng dược phẩm lưu thông trên thị trường rất ổn định. Tôi dự định rằng từ giờ trở đi tôi sẽ trữ hàng, ví dụ như thuốc tránh nước, thuốc siêu tốc, thuốc vận may, và cả quyển trục tàng hình linh tinh gì đó, tiện thì trữ thêm một ít thuốc trị thương, đợi đến khi khu vực mới hoàn toàn được mở ra, lúc thị trường rơi vào tình trạng cung không đủ cầu thì lại bán ra."
"Đương nhiên là đến lúc đó giá cả sẽ theo biến động của thị trường mà tăng lên một chút, nhưng đó cũng là bình thường thôi. Ngài yên tâm, giá cả tôi đề ra sẽ không đến mức trái với luật pháp của Liên Minh Dolly đâu."
Tiêu Chỉ: ""
Không ngờ rằng kẻ lừa đảo này còn kiêm luôn cả chức gian thương nữa đấy, không chỉ tìm ra lý thuyết về mối quan hệ cung cầu quyết định giá cả, mà còn rõ ràng cả giới hạn của pháp luật.
Không hổ là Tịch Nguyệt tộc.
Teague bổ sung: "Tất cả tiền lời tôi đều trích hoa hồng cho ngài 30%, hơn nữa tôi còn cho ngài kiểm tra toàn bộ sổ sách, chắc chắn sẽ không làm giả, vậy ngài có thể bảo đảm rằng chỉ cho mình tôi biết thông tin này thôi được không?"
Teague này trích hoa hồng hào phóng thật, nhưng thông tin là vàng là bạc, mà Tiêu Chỉ nắm độc quyền thông tin mới là người đang nắm quyền chủ động trong cuộc giao dịch này, nếu không thì cậu tìm một người Asanasi khác để hợp tác cũng vậy thôi, cậu không nhất thiết phải hợp tác với Teague.
Tiêu Chỉ nói không chút do dự: "Chốt kèo."
Nằm không kiếm tiền sung sướng như vậy ai mà không thèm chứ?
Cậu nghĩ đến tiến độ chế tạo con rối của mình, và tiến độ thám hiểm hiện tại: "Ít nhất ba ngày là ổn."
Giọng nói mang theo ý cười của Teague truyền đến: "Hợp tác vui vẻ."
Hai người cấu kết với nhau làm việc xấu, bắt đầu chuẩn bị hợp tác thu hoạch rau hẹ* trên toàn bộ đại lục.
Hết chương 43
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Nằm kiếm tiền vui quá!
A Sâm: Tiểu Thất muốn nằm kiếm tiền, vậy lên giường ta cũng có thể mà.
Tiêu Chỉ: Nhà anh có thứ gì mang tên giường à?
A Sâm:
(*Theo "Wikipedia", trong văn hóa của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, "rau hẹ" là một phép ẩn dụ cho "những người bị áp bức", và do đó nó được mở rộng cho những người thuộc tầng lớp dưới cùng bị áp bức. "Cắt rau hẹ" là ẩn dụ chỉ những kẻ có quyền lực ở trên áp bức, bóc lột những "con kiến" ở dưới, đồng thời cũng là ẩn dụ cho những kẻ ở thế thuận lợi bóc lột những kẻ ở thế bất lợi do thông tin bất cân xứng.
Ý nghĩa mở rộng của "cắt rau hẹ" ban đầu mô tả các nhà đầu tư bán lẻ bị bắt nạt bởi những người chơi lớn trên thị trường chứng khoán. Trên thị trường, có nghĩa là những người kiếm tiền kiếm được tiền của những người mất tiền; các nhà đầu tư nhỏ lẻ trên thị trường chứng khoán liên tục thua lỗ và bị cắt cổ, nhưng có những người mới tham gia không sợ chết.
Đặc điểm lớn nhất của "rau hẹ" là khi thấy thị trường tăng thì hấp tấp làm theo, khi thị trường giảm thì họ không có tầm nhìn chính xác để phán đoán thời điểm mua thấp và mua cao.)
💬 Bình luận chương